Vì thân phận Mộng Điệp Y Tử của Đoàn Lan Khuê không thể nào để Lê Trường Quân công khai hỏi cưới nàng, dùng trăm dặm hồng trang đón nàng về dinh được, nên hắn dụ dỗ nàng dùng thân phận Quận Chúa Lan Khuê, danh chính ngôn thuận của nàng cùng hắn hẹn hò.
Đoàn Lan Khuê biết tỏng cái tâm tư của hắn, nhưng xét thấy hắn nói cũng có lý, nàng cũng không thể dùng thân phận Mộng Điệp Y Tử mà rêu rao khắp nơi, sẽ làm nó mất đi sự thần bí, dễ bại lộ sau này, cải trang rồi hoạt động cũng có chút hạn chế, nên quyết định nghe theo hắn lần này, trở về phủ thay trang phục mang theo Tiểu Xuân và Thu Đào ra ngoài.
Lê Trường Quân cảm thấy mang tiểu cô nương ra ngoài chơi cũng cần có người sai vặt bên cạnh mới tốt, liền mang theo thân cận phụ trách sinh hoạt thường ngày của mình là Võ Khắc ra ngoài.
Chuồng ngựa chiếm diện tích khá lớn, bao gồm cả rừng sơn thủy tận trong đó cho nên rất nhiều người tới đây, thêm nữa cũng vì dạo chơi ngoại thành giải sầu.
Trước khi đến, mặc dù Lê Trường Quân không có phân phó nhưng làm hầu cận bên người hắn, Võ Khắc nghĩ đến đây là lần đầu tiên vương gia nhà mình mang cô nương ra ngoài tất nhiên phải tận hứng.
Cho nên lúc đang đóng xe bèn đem tất cả đồ vật mắc hết lên xe ngựa.
Chờ sau khi đến chuồng ngựa thì trước một bước chọn một nơi thích hợp cắm trại.
Loại chuyện như xây dựng cơ sở tạm thời này đối với người của vương phủ tất nhiên là dễ như trở bàn tay, có hai tên hộ vệ đi vào trong rừng bắt hai con con thỏ lột da rửa sạch sau đó gác ở trên lửa bắt đầu nướng.
Mắt thấy sắp đến buổi trưa, Võ Khắc lập tức đi tìm Trường quản sự bảo đầu bếp trong này làm vài món ăn.
Bị Võ Khắc kéo tới sắp xếp nơi cắm trại, hai người Tiểu Xuân và Thu Đào đem điểm tâm và mứt mang tới dọn xong, nhìn thấy hộ vệ chạy tới con sông cách đó không xa bắt được hai con cá, chờ sau khi bọn họ thu dọn sạch sẽ liền tiếp nhận bắt đầu nướng.
Con ngựa Bạch Mã Hồng vô cùng nổi bật trong chuồng ngựa, nó có một bộ lông trắng mượt mà mềm mại, làn da bên dưới lớp lông trắng ấy lại có màu hồng nổi bật vô cùng...
Trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài của mình, tính tình nó rất hung dữ, không cho bất cứ kẻ nào đến gần nó.
Lê Trường Quân dẫn Đoàn Lan Khuê đến gần.
Thật bất ngờ, khi nàng đến gần nó lại đứng im ở đó, đôi mắt dõi theo nàng chăm chú như đang mong chờ điều gì đó.
"Nó hình như rất thích nàng?"
Lê Trường Quân nhẹ giọng nói nhỏ bên tai nàng.
Hắn nhẹ nhàng giải thích cho nàng.
"Những giống ngựa quý như Bạch Mã Hồng này rất khó thuần phục, cũng có rất ít người có thể thuần phục, đa số đều là hữu duyên nó tự nhận chủ mà thôi.
Con Bạch Mã Hồng này nó muốn nhận nàng thì phải."
"Thật sự như vậy sao?"
Đoàn Lan Khuê kinh ngạc, ở hiện đại nàng đã xem rất nhiều phim cổ trang nói, trong đó có rất nhiều con ngựa quý, ví dụ như Hãn Huyết Bảo Mã gì gì đó nàng cũng chẳng thể nhớ rõ, nhưng đúng là như lời của Lê Trường Quân nói, ngựa quý khó thuần.
Lê Trường Quân nhỏ giọng nói với nàng.
"Nàng thử đưa tay ra sờ lên mũi nó xem, nếu nói liếm, ngửi tay nàng thì chính là muốn nhận nàng làm chủ rồi."
"Đơn giản như vậy thôi sao?"
Đoàn Lan Khuê ngước mắt nhìn hắn có chút nghi ngờ.
Lê Trường Quân bất đắc dĩ nhéo mũi nàng một cái, nếu không phải cố kỵ nơi này nhiều người, chắc chắn hắn sẽ phải hôn nàng một chút.
Đoàn Lan Khuê nửa tin nửa ngờ chầm chậm đưa tay ra sờ nhẹ lên mũi con ngựa.
Con ngựa được nàng sờ như rất kích động, nó lập tức hít hít ngửi ngửi tay nàng, còn lè lưỡi liếm lên tay của nàng.
"Nó...!Nó thực sự nhận ta làm chủ hay sao?"
Lê Trường Quân bật cười, khẽ gật đầu.
"Đúng vậy.
Nàng thử cưỡi lên nó xem..."
"Nó...!Nó không hất ta xuống chứ."
Nàng nhìn mặt đất sỏi đá dưới chân, lại nhìn lên lưng ngựa.
"Ngã xuống sẽ rất đau đấy...!Ta còn không có biết cưỡi ngựa đâu."
Lê Trường Quân bất đắc dĩ nói.
"Nàng trước thử lên lưng nó, ngựa quý có linh tính, nếu nó thực sự nhận nàng làm chủ sẽ không hất nàng xuống, còn nếu nó hất nàng xuống thì có ta ở nơi này, đảm bảo sẽ không để nàng ngã."
Được Lê Trường Quân đảm bảo, nàng nhẹ nhàng đặt chân lên chỗ đạp chân của yên ngựa, Lê Trường