Phía sau bỗng xảy ra ẩu đả, Trương Ý Nhi với Lê Thoát ngoái đầu nhìn, chứng kiến cảnh tượng như phim hành động Hollywood đang diễn ra cả hai đều kinh hãi, vì mãi hóng hớt lần nữa va vào nhau, Trương Ý Nhi nghĩ cô sẽ không tha thứ cho cái tên khốn này dù anh ta có xin lỗi ngàn lần.
“Tôi… thật sự tôi không cố ý.” Lê Thoát phỉ nhổ chính mình, va một lần còn chưa đủ, phải thêm lần nữa mới chịu, nhìn con gái người ta như thần hồn lạc mất mà tự thấy có lỗi.
Dòm phía sau, ôi, hai người đàn ông lực lưỡng chỉ trong vòng vài phút đã san bằng cả đám lâu la béo ịch kia: “Đúng là ông trời có mắt.”
Trương Ý Nhi hiểu sai ý anh ta, cô gằn giọng mắng: “Có mắt cái đầu anh.”
“Đầu có mắt mà.”
Trương Ý Nhi trợn trắng mắt trừng anh ta, vẫn muốn tranh cãi cơ đấy.
“Ôi ôi, tôi thấy cô quen quá.” Bắt đầu ra chiêu đòi làm quen đấy à, bà đây thèm tin.
Tự nhiên lại bị người ta ghét bỏ, Lê Thoát buồn rầu, sao anh ta ở đâu cũng bị ruồng bỏ vậy chứ, thật thảm quá.
Cô gái trước mắt này trông có vẻ rất hiền dịu vậy mà cũng bị mình chọc tới tức điên bảo sao không ghét anh ta cho được đây.
Khuôn mặt đẹp trai thanh tú có chút sầu muộn, điệu bộ trêu đùa vừa rồi hoàn toàn biến mất.
Anh ta gập người thành tâm tạ lỗi: “Xin lỗi cô, tôi thật sự không cố ý, mong cô tha thứ.” Sau đó Lê Thoát kể sơ qua chuyện anh ta bị bọn giang hồ đuổi bắt.
Hôm trước anh ta buồn chán nên đi quán bar uống rượu, không hay lại đụng phải một đám đàn ông lực lưỡng, đầy cơ bắp.
Bọn chúng còn đinh ninh anh ta là trai bao, với cái dáng vẻ mảnh khảnh, trắng trẻo của anh ta thì cũng không trách bị người ta hiểu nhầm.
Sau đó có chút xúc động lại sợ hãi, “lỡ” tay đập một lon bia vào đầu tên thủ lĩnh.
Múi còn chưa sờ được đã bị tên trai bao này mạo phạm, bọn chúng tức giận chửi tục làm ầm ỉ, thế mà anh ta lại trốn thoát được.
Nghĩ rằng chỉ cần không quay lại quán bar đó là không gặp bọn chúng thế quái nào hôm nay đang lang thang trên đường “ngắm cảnh” thì đụng phải chúng, thế mà chúng còn nhận ra anh ta ngay tức khắc, mẹ nó, lúc đó đầu óc còn suy nghĩ được gì ngoài bỏ chạy chứ.
Không ngờ lại cho rằng anh ta là “vịt” (trai bao), Trương Ý Nhi đau chân đến nhe răng mà cũng không nhịn được cười phốc một tiếng, sau đó là cười đến bụng cũng đau luôn.
“Này, có đáng cười vậy không?” Nghe tiếng rên khe khẽ của cô, lúc này mới để ý đến một chân cô đi khập khiễng.
Vỗ cái đầu tóc xoăn tít của mình rồi cùng Trương Ý Nhi đến bệnh viện gần đó.
“Này…” Anh ta gọi.
Trương Ý Nhi vẫn chưa tha thứ cho anh ta đâu, tay cô được anh ta đỡ, cả hai định đến bên đường đón taxi.
“Tóc của cô rất buồn cười.” Lần này là tới lược Lê Thoát cười đến đau bụng.
Hôm nay đúng là Trương Ý Nhi cô đã gặp phải một địch thủ có thể chọc điên cô hơn cả cô chị kế rồi.
Lườm anh ta một cách xéo xắc, cô nâng tay chỉnh chỉnh lại tóc, cô cũng rất để ý đến vẻ bề ngoài, tí nữa mà mang cái bộ dạng này về tứ hợp viện chắc chắn ngài Fred sẽ nhìn cô khinh thường cho mà xem.
Cô không rõ hai người lúc nãy giúp bọn cô là ai, cứ có cảm giác là hắn âm thầm cho người bảo vệ cô trong bóng tối.
Cô không trách hắn sai người theo dõi, cũng biết hắn là đang lo cho an toàn của mình.
Vì vậy… cô mong rằng trực giác của mình là chính xác.
“Để tôi chỉnh giúp cho.”
“Không cần.”
Bàn tay ai đó mới nâng lên chợt lơ lửng giữa không trung, có chút xấu hổ vội thu lại, đến cả cái tay mày người ta cũng ghét bỏ nữa.
Thật vô dụng.
Có một chiếc xe màu đen trông có vẻ rất đắt tiền đỗ gần vị trí cả hai đang đứng, Trương Ý Nhi sai bảo: “Đỡ tôi lại gần chiếc xe đó đi.”
Cô thấy nó đã đỗ ở đây nãy giờ rồi, tức là không có ai bên trong xe, cô có thể mượn nó làm gương chỉnh sửa lại mớ tóc đang loạn cào cào của mình.
“Làm gì vậy?” Lê Thoát mơ hồ chẳng hiểu gì cả, không lẽ xe đó của cô, wow, tiểu thư nhà giàu? Còn đi ra từ phòng trưng bày nghệ thuật, chắc là công chúa thật nhỉ? Cuối cùng anh ta trơ mắt thấy cô nàng “tiểu thư nhà giàu” một tay vẫn được mình đỡ, tay kia đang chỉnh lại tóc, quan trọng là cô nàng đang cúi người dán khuôn mặt nhỏ xinh đó gần cửa xe của người ta làm gương soi.
Lê Thoát: “!!!” Anh ta đã hiểu.
Cô thà đi mượn gương soi từ cửa một chiếc xe bóng loáng còn hơn là nhờ một cái gương hình người là anh ta.
Đau lòng quá đi.
Trương Ý Nhi phải tán thưởng “cái gương” này, bóng loáng không chút vệt bẩn, đúng là xe xịn có khác.
Người đàn ông khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm, y đang tập trung vào chiếc laptop trên đùi, Huyền Bạch còn chưa trở lại, chẳng rõ hắn dùng cái tốc độ gì để