Chương 109: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (22)
Editor: Tiêu
Beta: Cua
Thời Kham nghĩ một lúc lâu cũng không thể tìm được một ví dụ trong ký ức.
Dị năng giả là bẩm sinh, không thể phục chế qua di chuyền, vũ trụ rộng lớn đương nhiên là có dị năng giả có thể hồi sinh người chết, trong đội ngũ của bộ đội đặc chủng cũng có vài dị năng giả có thể khống chế sự sống và cái chết nhưng về mặt bản chất thì họ và Nhiếp Gia khác nhau, bọn họ không thể chữa khỏi hoàn toàn vết thương như Nhiếp Gia, cái giá phải trả khi hồi sinh người chết là cực kỳ lớn.
【Giờ Nhiếp tiên sinh có cả 2 năng lực, có phải là ngay từ đầu đã nghĩ sai về năng lực của ngài ấy không?】
KK nói:【 E rằng ngay từ đầu Nhiếp tiên sinh cũng không phải là dị năng giả hệ chữa lành, mà là dị năng kiểu mới. 】
【 Hàng năm Đế Quốc đều có thể phát hiện dị năng giả kiểu mới, đây cũng không phải là không thể.】Ngoài miệng thì Thời Kham nói như vậy, nhưng nhìn gương mặt ngủ say của Nhiếp Gia, trong lòng không hề coi việc này là việc nhỏ.
Nếu như y có thể hoàn toàn chữa lành vết thương, cứu sống người khác, đồng thời hồi sinh người khác mà không cần dùng tính mạng của bản thân đánh đổi... Dường như có thể biết được nếu như chuyện này bị công khai sẽ đem tới sóng gió lớn đến mức nào.
Là phúc hay họa cũng không biết được.
【 Trước khi Gia Gia tự mình phát hiện được, thì không cần chủ động nói với y.】Thời Kham không yên lòng, liền dặn dò KK.
【 Vâng, tôi hiểu rõ. 】
——————————————————
Nhiếp Gia ngủ một giấc ngon lành, có lẽ là bởi y biết Thời Kham đang ở cạnh nên trong mộng cũng rất yên bình.
Khi y tỉnh lại đã gần trưa, Thời Kham không hề rời đi, nằm ở cạnh, ôm y cách một tầng chăn, có lẽ là cảm giác được Nhiếp Gia tỉnh, hai tay hắn ôm thật chặt, đầu cũng dựa về phía Nhiếp Gia, vành tai chạm tóc mai.
"Em hạ sốt rồi." Thời Kham cọ Nhiếp Gia nửa ngày mới an tâm nói.
Nhiếp Gia bất đắc dĩ nói: "Em vốn cũng đâu có sốt."
"Nói lung tung, vừa nãy em sốt đến mức nói mê, luôn gọi tên anh, yêu anh đến thế sao? Hử?" Con ngươi đen kịt của Thời Kham như dính lên mặt Nhiếp Gia, không gợn sóng nhìn y, biết rõ hắn đang nói dối nhưng Nhiếp Gia vẫn không nhịn được mà rụt vai, hai má đỏ ửng.
"Mấy giờ rồi? Em nằm nhiều mệt quá, nếu hạ sốt rồi thì có thể dậy không?" Nhiếp Gia nằm trong chăn khó khăn mà nhúc nhích.
Thời Kham liền kéo y từ trong chăn ra, sau đó tiện tay ôm y vào lòng.
Nhiếp Gia lẳng lặng ôm hắn, không nói gì.
Rèm cửa dày nặng ngăn cách ánh sáng bên ngoài, trong phòng u ám, Nhiếp Gia không thích khung cảnh tối tăm, nhưng nơi này có tiếng hít thở của Thời Kham giúp y cảm thấy rất an tâm.
"Lúc anh không có ký ức, em có cảm thấy cô đơn không?" Thời Kham đột nhiên hỏi, trong giọng nói không còn sự điên cuồng và bướng bỉnh thường ngày, nhiều hơn một loại cảm xúc u ám đau thương.
Trong lòng Nhiếp Gia khẽ động, y hơi dịch về sau, nhìn đôi mắt dịu dàng của Thời Kham, bỗng nhiên hiểu ra.
Trong thực tế, Thời Kham cũng bất an giống y, dù sao bọn họ cũng cách nhau rất lâu, rất xa, bản thân mình thì bị giam trong tù, không rõ sống chết, tình trạng thân thể ra sao, có chịu cực hình hay không cũng không biết, Thời Kham cũng sợ hãi và lo lắng không ít hơn y.
"Em biết đó là anh, vậy là đủ rồi." Nhiếp Gia nhẹ nhàng vuốt đôi mày đang nhăn lại của hắn, khuôn mặt dịu dàng giống như đang dỗ dành trẻ con.
Thời Kham nắm lấy tay y, đưa đến bên môi hôn một cái, "Sẽ kết thúc nhanh thôi. Dù cho anh không nhớ rõ em, em cũng phải nhớ rõ lời anh nói, nhớ rằng anh yêu em rất nhiều, nhớ em đến nhường nào. Anh hiểu sự bất an của em, cho nên em phải cố gắng trở về thực tế, cho anh cơ hội để chứng minh, có được không?"
Nhiếp Gia bỗng cảm thấy hoảng hốt, "Anh sẽ lại mất trí nhớ sao?"
"Thế giới này thì sẽ không, thế giới sau có lẽ sẽ có hoặc cũng có thể là không, dù sao tổ công tố nhận ra được sự khác thường của chương trình, trị số tội phạm của em không thể tăng, sẽ không ngừng chắp vá, nên sẽ tạo thành việc số liệu của anh không ổn định." Thời Kham khẽ cười một tiếng, tình yêu trong mắt dường như sắp tràn ra ngoài, "Nhưng em phải biết rằng, chồng của em là cao thủ hàng đầu trong lĩnh vực thông tin ở Đế Quốc, nhóm viết chương trình của tổ công tố căn bản không phải đối thủ của anh, cho nên em không cần lo lắng, cho dù bọn họ có chắp vá nhiều phần mềm hơn nữa thì anh vẫn có thể đứng trước mặt em mà hoàn toàn không có vẫn đề gì như giờ."
Hắn nhìn đôi mắt sáng ngời của Nhiếp Gia, dịu dàng nói thêm một câu, "Em ở đâu, anh sẽ theo đó."
Nhiếp Gia có vô số lời muốn nói nhưng tất cả những lời tâm tình đều bị nghẹn trong lòng, thiên ngôn vạn ngữ hóa thành một chữ "Ừ"
Thời Kham vui vẻ xoa xoa tóc Nhiếp Gia, ghé vào tai y nói, "Vợ khỏi bệnh rồi, như vậy chúng ta làm một chút chuyện 'chính sự' có được không?"
Nhiếp Gia đỏ bừng mặt, Thời Kham dịu dịu dàng dàng ăn sạch y từ trong ra ngoài.
Thời Kham sau khi khôi phục ký ức thì không bị ý thức của thế giới trói buộc, so với Nhiếp Gia có nhiệm vụ trên người thì càng tự do. Hắn không quan tâm bất kỳ chuyện gì ngoài Nhiếp Gia, điện thoại cùng báo cáo từ bên kia địa cầu gọi tới cũng mặc kệ, ông chủ mặc kệ mà ném tập đoàn lính đánh thuê khổng lồ lại phức tạp này chẳng khác nào rác thải, thiếu chút nữa làm toàn bộ người quản lý cao tầng của tập đoàn điên hết một lượt.
May mà còn Diệp Anh đứng ra động viên, trụ sở chính bên kia địa cầu mới yên tĩnh lại.
"Chị Diệp Anh, có phải boss điên rồi không?" Thập Lý cảm giác được sự thay đổi của boss mấy ngày hôm nay, như kiểu là hoàn toàn thay đổi thành một người khác, mỗi ngày chỉ biết mua thức ăn rồi làm cơm cho Nhiếp tiên sinh, không để ý đến bất kỳ chuyện gì, thậm chí mấy ngày nay còn không đi thăm lão thái thái.
Mỗi sáng sớm vừa mở mắt ra, không cần hỏi cũng biết boss đi siêu thị, đi trung tâm hải sản tươi, đi vườn trái cây. Vừa về liền lặn luôn ở nhà bếp, làm đồ ăn ngon đem tới cho Nhiếp tiên sinh, thậm chí, ngài ấy còn chọn cho bản thân vài cái tạp dề có màu sắc sặc sỡ. Thập Lý nghi ngờ boss nhà mình có phải là bị bà nội trợ nào xuyên vào không. Sao lại thích xuống bếp vậy chứ.
Diệp Anh tát Thập Lý một cái "Bớt nói lung tung, ngoại trừ thích vào bếp, ngài ấy không phải rất thích vào ổ chăn của Nhiếp tiên sinh à, cậu bớt xem mấy quyển tiểu thuyết lung ta lung tung đi."
Giờ đã qua tiệc mừng thọ của Thời lão gần 1 tuần, lần đầu tiên Thời Kham gọi điện cho Lâm Tiện trong khoảng thời gian này.
"Cậu." Lâm Tiện ở đầu kia chào hỏi, trong lòng Thời Kham có chút không quen. Em gái của hắn vẫn còn là chó FA đó, giờ lại có người gọi hắn là cậu.
"Tôi sẽ gọi người bên Hạ thành cho cậu, chuyện bên Tần thành thì anh tự biết đường mà làm."
"Vâng." Lâm Tiện cung kính, nghe bên kia cúp điện thoại thì mới đặt điện thoại xuống.
Lâm Hạo Nhiên đã bị Thời Nghệ Viện giấu đi từ lâu, nhưng nghĩ rằng đã giấu được người đi chỉ có Thời Nghệ Viện mà thôi, mọi hành động của hai mẹ con nhà này đều năm trong sự giám sát của Nhiếp Gia, Lâm Tiện đương nhiên cũng biết,