Sáng sớm hôm sau Chung Ý Thu và Tiêu Minh Dạ hẹn nhau tới nhà Lục Tử, mẹ con hai người họ đang ăn cơm sáng, vì hôm nay sẽ tới nhà bà ngoại và cậu của Lục Tử để chúc Tết.
Tuy nhiên vì chuyện nhà gái muốn từ hôn vào hôm qua, mà mẹ hắn không còn tâm tình gì về thăm nhà mẹ đẻ nữa, vẻ mặt phiền muộn, uể oải.
“Hai người sao giờ mới đến, ngày hôm qua đi chúc Tết mà không thấy hai người đâu!” Lục Tử không hề khổ sở gì cả, giọng nói thậm chí mang theo tâm tình vui vẻ, đứng lên lớn tiếng oán trách hai người bọn họ ngày hôm qua không rủ hắn đi chơi.
Chung Ý Thu chột dạ lẫn áy náy, trước kia khi mình còn chưa tới đây, khẳng định đều là Lục Tử tới chơi với Tiêu Minh Dạ, bây giờ hai người thân thiết thì quên mất người bạn này luôn.
Nhưng Chung Ý Thu cũng không biết giải thích ra sao, nói gì cũng thành ra là viện cớ, nên vào thẳng vấn đề, “Chuyện từ hôn là chuyện như thế nào?”
Mẹ Lục Tử kinh ngạc nói, “Hai đứa nghe nói hết rồi à? Mấy người trong thôn này thiệt tình á, ai ai cũng chờ chuyện chê cười mẹ con nhà này hết! Truyền miệng còn nhanh hơn cả phóng phi thuyền nữa!”
“Mẹ làm như ai cũng rảnh rỗi ngồi chờ người ta gặp chuyện vậy đó, mẹ cứ hay để ý người ta sẽ nói gì sau lưng mình, không mệt à!” Lục Tử nhíu mày phản bác nói.
Trương Hồng Anh thủ tiết nhiều năm, vất vả làm lụng mỗi ngày là vì đứa con trai này, Lục Tử có tiếng hiếu thuận khắp làng trên xóm dưới, không thể nói là nhất nhất nghe lời, nhưng cũng chưa từng lớn tiếng trả treo, đây là lần đầu tiên không kiên nhẫn đáp trả, làm bà chịu không nổi, hốc mắt phiếm hồng, thanh âm nghẹn ngào nói: “Mẹ nghĩ nhiều là vì ai, người ta nói sau lưng nhà mình, chẳng lẽ mẹ nghe không mệt à? Còn không phải là vì để con sớm kết hôn, sinh con đẻ cái, thì nhà chúng ta mới có thể có chỗ đứng trong cái thôn này……”
Lục Tử nói xong liền hối hận, mẹ cực khổ thế nào chẳng lẽ hắn không biết, từ sau khi cha hắn qua đời, thì mẹ quần quật làm việc như đàn ông, túi lương thực hơn cả một trăm cân, mà mẹ cũng cắn răng khiêng nó trên vai, ngày nào cũng như thế.
Cơ mà hắn cũng phiền mẹ ở điểm này, cứ luôn nghĩ là người trong thôn đang chê cười nhà mình vợ góa con côi, vốn dĩ trong nhà có chút tiền, mà vì cha Lục Tử mấy năm bị bệnh mượn tiền khắp nơi, cho nên người khác ngại nhà Lục Tử nợ nần không trả nổi, tuy rằng con trai bà lớn lên cũng không tồi, người lại lạc quan, thiện lương.
Chung Ý Thu cũng không hiểu nên an ủi thế nào, sợ càng an ủi thì bà càng thương tâm.
Cậu nhẹ nhàng chọt chọt cánh tay Tiêu Minh Dạ, bảo hắn nói gì đi.
Tiêu Minh Dạ nhận được tín hiệu, nghĩ nghĩ nói: “Bỏ là chuyện tốt.”
Chung Ý Thu: “……”
Mẹ Lục Tử càng muốn khóc, bà hoài nghi Tiêu Minh Dạ tới đây là để chế giễu mình.
Chung Ý Thu vội giải nghĩa, “Dì à, ý của anh ấy là cô gái kia không hợp với Lục Tử đâu ạ, cô ấy quá xem trọng tiền bạc, dù hai người có kết hôn, thì sau này sẽ phát sinh nhiều phiền toái hơn nữa.”
Trương Hồng Anh thích cậu nhất, nghe cậu nói xong thì hòa hoãn tâm tình một chút, thở dài nói, “Chẳng lẽ dì không hiểu sao? Dì hiểu mà, con bé có tật xấu, nhưng cũng là chuyện tốt, vậy thì chung sống mới dễ dàng, đàn bà mà keo kiệt thì quản tiền kĩ lắm.”
Chung Ý Thu nói: “Đương nhiên không thành vấn đề, dù sao sinh hoạt vẫn cần người biết giữ tiền.
Nhưng mà từ sau khi đính hôn con có nghe người ta nói, người nhà cô ấy rất hay đòi hỏi, còn chưa kết hôn mà đã bắt Lục Tử làm việc miễn phí, hơn nữa còn lấy đi nhiều đồ vật trong nhà, rồi sau khi kết hôn thì sao? Chẳng phải là muốn làm trầm trọng thêm ư! Dì cực cực khổ khổ nuôi lớn con trai, là để cho người ta khi dễ sao?”
Những lời này chân chính động đến điểm đen trong lòng Trương Hồng Anh, trong khoảng thời gian này bà vẫn luôn bất mãn, không phải vì tiếc tiền hay đồ vật gì, mà thương con trai mình nhiều hơn.
Bà bắt đầu có chút do dự, nhưng vẫn cứ lặp lại nói, “Thanh niên mấy đứa không hiểu lời bàn tán ở thôn quê này đâu, dì sợ người khác sẽ chê cười sau lưng chúng ta……”
Chung Ý Thu khuyên nhủ, “Dì ơi, nói là nói sau lưng, sao dì nghe được? Thật ra phần nhiều là do mình tưởng tượng ra thôi, dì cảm thấy người khác muốn nói ra nói vào ở sau lưng, cho nên cho rằng như thế.
Với lại, dù có chê cười thì bọn họ cũng chỉ dám cười sau lưng thôi, cuộc sống là do mình định đoạt, không phải sao?”
Khi nói câu cuối cùng, cậu không tự chủ được nhìn về phía Tiêu Minh Dạ, những lời này là khuyên giải người khác, cũng như là tự nhủ, bọn họ cần đối mặt không chỉ là mấy câu nói ra nói vào này thôi đâu.
Mẹ Lục Tử bị cậu thuyết phục, có lẽ trong lòng bà đã sớm có ý tưởng này, chỉ là thiếu quyết tâm và dũng khí mà thôi.
Lục Tử ở bên cạnh nói, “Mẹ, bỏ thì bỏ thôi, con cũng chẳng có cảm tình gì với người ta, nói thật, từ sau khi đính hôn, con chẳng có ngày nào vui vẻ cả, cứ nghĩ đến kết hôn là không hứng thú gì rồi.”
Trương Hồng Anh nghe hắn nói như vậy thì càng đau lòng, rốt cuộc nhượng bộ, “Được, bỏ luôn, chuyện hôn nhân ấy mà, dưa xanh hái không ngọt.”
Tiêu Minh Dạ chen vào nói, “Bảo nhà người ta trả lại đồ sính lễ và tiền quà mừng lại hết.”
Trương Hồng Anh gật đầu, “Phải làm, ấn theo quy củ mà làm.”
Thời tiết chậm rãi ấm dần, tuyết bắt đầu tan, nước bùn khắp nơi không tiện ra cửa.
Vốn dĩ họ đã lên kế hoạch lên chỗ Phương Khoản Đông và chú Đao chúc Tết, cuối cùng cũng phải dời lại.
Chung Ý Thu mấy ngày nay vô cùng thích ý, mỗi ngày Tiêu Minh Dạ đều thay đổi món ăn, còn cậu hết đọc sách, thì xem TV, ngẫu nhiên chơi cờ tướng với chú Nghĩa.
Buổi chiều bắt Tiêu Minh Dạ nằm trên giường, để cậu nằm trong ngực hắn, hai người cùng nhau đọc sách, mệt mỏi thì ôm nhau ngủ, trên bàn để trà nóng cùng các loại điểm tâm, thế giới bên ngoài như không liên quan đến bọn họ, căn phòng nhỏ này biến thành thế giới của hai người.
Chuyện buồn rầu duy nhất là bờ môi của cậu vẫn luôn sưng tấy, chú Nghĩa nói là cậu nóng trong người, giục cậu tới chỗ bác sĩ Trương lấy thuốc, mà cậu thì tìm đủ loại lý do để mà từ chối.
Thanh tịnh tốt đẹp đến mùng năm, đêm đó bọn họ ngủ