Edit + Beta: Basic Needs
………
Chị đại Vinh đi học với sự bất lực tột cùng.
Lần này cô tiếp xúc với khói lửa bình dân triệt để bằng cách mượn chiếc xe máy nhỏ màu hồng của cô tạp vụ trong nhà, một đường ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc giao thông, chậm rãi lái đến cổng trường, một chút gợn sóng cũng không có nhấc lên.
Rất tốt, cô đã hoàn thành việc ra sân chơi thẻ theo tiêu chuẩn học sinh giỏi bình thường, hôm nay nhất định sẽ thuận lợi.
Vinh Hoan like cho mình một cái vì trước giờ cô có lái xe máy lần nào đâu.
Trùm phản diện phải co được dãn được!
“Đại ca —— chào buổi sáng!
Giọng nói to như sấm vang lên khiến kẹo mút trong miệng Vinh Hoan cũng hoảng theo, lạch cạch rơi xuống đất.
Nói thì chậm nhưng khi đó lại nhanh, chung quanh có một đống người ào ào xông tới
Đỏ cam vàng lục lam chàm tím.
Chị đại Vinh thoáng cái đã chìm trong đại dương đầy màu sắc, cô không thở được.
Điều duy nhất mà trường Nhất Trung thân thiện với đám nhóc cắc ké này là ngoại trừ việc kiểm tra định kỳ vào sáng thứ hai, thời gian còn lại đều rất “khoan dung” với màu tóc xuất thần và trang phục kỳ dị của họ.
Ánh mắt Vinh Hoan bị cay hồi lâu, vất vả lắm mới dời người đi bằng cách đi vòng qua một bạn nam mũi to.
Bây giờ giới trẻ chịu chơi nhờ.
“Các bạn học, có phải mấy bạn nhận lầm người rồi không?” Chị đại Vinh hòa ái hỏi.
Cô tự thấy hôm nay mình rất giống với công dân hiền lành, dù là từ đi đứng hay là ăn mặc, nói cái gì cũng không bị xem như đại ca lưu manh chứ?
Mặc dù đam ranh con này còn trang điểm đậm như gấu trúc, nhưng đôi mắt của họ không có vấn đề gì.
“Đại ca, em không có nhận sai! Chị là sếp của em! Từ khi chị sử dụng ám khí, phập phập phập, trong nháy mắt giết Tiểu Dã Ca từ trong vô hình, Lông Bay liền vô cùng ngưỡng mộ chị, xin chị nhất định phải nhận em làm đàn em!” Một thiếu niên tóc xanh lấp lánh nhìn cô.
“......!Chuyện đó là ngoài ý muốn.” Vinh Hoan không thể không sửa lại cậu ta.
“Đại ca đừng khiêm tốn! Chúng ta đều biết vì chị muốn cứu vớt tụi em trong dầu sôi mới ra tay, tụi em vẫn ăn không đủ no mặc không đủ ấm ở dưới tay Tiểu Dã Ca.
Chắc chắn chị biết chuyện này nên không đành lòng!” A Chân với mái tóc đỏ bên cạnh thì cứ bày ra bộ dáng đau đớn lại cảm động “Em hiểu khổ tâm của chị.”
Vinh Hoan: “...”
Theo ý kiến của tại hạ thì các vị tự suy diễn quá mức mà thôi.
“Đại ca! Chị cứ nhận tụi em đi!”
“Đúng vậy đại ca, em biết lau đồ đấy, cam đoan chỗ ngồi của chị sạch sẽ không có một chút bụi!”
“Em em em, đại ca, còn có em.
Em có thể nấu mì ăn liền ra đúng vị của nhà hàng Michelin!”
“Đại ca, Thiết Ngưu có sức lớn lắm, xách ba lô cho chị hen!”
“Chân em dài hai mét tám, chạy nhanh nè, mấy cái mà ăn cơm hay đi cửa hàng nhỏ mua đồ lum la đều là sở trường của em!”
Đối mặt với đám cu cậu gào khóc đòi ăn này, vị tông chủ già Vinh Hoan nhịn không được động lòng với đám củ cải yêu quý.
Đám củ cải đỏ phải ngưỡng mộ mình tới cỡ nào trời, nói không chừng mình tốn chút thời gian trồng loại này, tưới nước này, cuốc đất này, tùy theo tài năng tới đâu thì dạy tới đó thì sau này bọn họ sẽ là chuyên gia nhân tài trên các phương diện.
Lao động miễn phí mà không cần thì quá uổng đấy.
Đáng tiếc hiện tại tài sản của cô đã âm, nghèo khó khiến cho bộ mặt cô dữ tợn.
Nuôi không nổi những củ cải đỏ đáng yêu này.
Chị đại Vinh đành phải gian nan tránh đi từng đôi mắt to tràn ngập khát vọng: “Tôi không thể làm đại ca của mấy người.”
“Vì sao?” Tụi đàn em nhất thời tủi thân.
Cô ho khan một tiếng, chỉ vào que kẹo mút gặp nạn trên mặt đất, mở giảng đường triết học của riêng mình.
“Mấy cậu xem đây là một cây kẹo mút chịu đủ sự tàn phá.
Bởi vì các cậu mà nó bị lãng phí, hiện tại còn cô độc không nơi nương tựa nằm ở giữa đường, nhưng không ai trong mấy cậu nhặt nó lên làm tôi cảm thấy rất thất vọng.
Nếu không có một trái tim yêu thương vạn vật, các cậu không thể trải nghiệm sự thiếu sót và vẻ đẹp của cuộc sống.
Làm sao có thể trở thành một kẻ bắt nạt trên đường đủ điều kiện?”
“Đùng đùng đùng……”
Vinh Hoan Lừa Gạt Thành Công nhặt kẹo mút lên, lái chiếc xe máy nhỏ màu hồng nhạt.
Lấy tư thái cao nhân lánh đời và kỹ năng cua xe phụt khói xe thành công, cô chậm rãi biến mất trước mắt đám đàn em.
Thằng em tóc xanh: “A Chân, đại ca có ý gì đây?”
Cái vẹo gì mà vạn vật cái vẹo gì mà cuộc sống, này còn khó hơn nhiều so với giờ đọc hiểu!
Cậu ta là một tên đầu bã đậu đột tử trong biển sách thì thật sự không có khả năng giải quyết vấn đề.
A Chân dùng nắm tay đấm mạnh vào lòng bàn tay còn lại, hiểu ra: “Tao hiểu rồi! Đây là một bài