Thẩm Diệu Âm tránh khỏi ánh mắt của Yến Quỳ.Không để ý tới hắn.Giữa vai phụ với nhau không có kết quả tốt, Thẩm Diệu Âm chỉ cảm thấy gương mặt đẹp hại người.
Tiểu thiếu niên ngây thơ này cực kỳ chân thành truyền linh lực cho nàng, giống như linh lực của hắn là miễn phí vậy.
Yêu đương vào là hỏng não.Nàng phải giáo dục hắn một chút, nhưng cũng không thể đả kích đến lòng chân thành của hắn.Vậy phải làm sao bây giờ?***Hôm nay, người tới tham gia đại hội kén rể rất nhiều, trong đó có không ít thiếu niên tài tuấn.Hứa Thừa Phong vốn bị trục xuất khỏi sư môn cũng về, mượn cơ hội này chàng chàng thiếp thiếp với Thẩm Nhu.
Có điều Thẩm Diệu Âm không có hứng thú với việc này, nàng trở về khuê phòng trước kia, được Thanh Diễn Tông đối đãi như khách quý.Sau đó, Tam trưởng lão liền dẫn Sở Tầm đi tìm hiểu về tung tích của bảo vật, nàng tự nhiên bị bỏ rơi trong khách phòng, cực kỳ nhàm chán ngồi luyện công.Yến Quỳ được ở lại chăm sóc nàng, nói là chăm sóc chứ thực chất là giám sát.Tam trưởng lão đã chuẩn bị kế hoạch cho Thẩm Diệu Âm quy thiên, dự tính để nàng mất mạng ở đại hội giám bảo, trước lúc đó thì không thể để xảy ra sơ suất nào.Tư Đồ Yếm thấy nàng ngồi trên giường tu luyện, hắn liền không đi tới quấy rầy Thẩm Diệu Âm, chỉ tùy ý đi dạo trong phòng.Tấm bình phòng nửa cũ nửa mới, đồ sứ đầy tro bụi, vẻn vẹn một chiếc giường mây cho một người và chiếc sập mềm...!Điều kiện hoàn cảnh ở đây của Thẩm Diệu Âm xem ra cũng chẳng ra sao cả, căn phòng này của nàng đã lâu không có tu sửa, bốn phía đều có gió lùa, thời tiết cực nóng bên ngoài cũng không xua đi được hơi lạnh bên trong.Chẳng trách nàng có thể ở trong Thanh Ly Cung, hơi lạnh của nơi này cũng không khác mấy so với ở Thanh Ly Cung.Nhìn dáng vẻ chuyên tâm ngồi thiền của nàng, Tư Đồ Yếm không khỏi híp híp mắt, hơi nhớ lại cảm giác đi dạo trong thức hải của nàng vừa rồi.
Thức hải của Thẩm Diệu Âm rất sạch sẽ, không giống như hắn.Mà trong thức hải của nàng có chút ánh lấp lánh của lá vàng, hắn có thể phát giác được lá vàng đang phác thảo hình dáng vật tổ nào.
Có điều vì số lượng lá vàng trước mắt quá ít, chưa đủ để người ta nhìn ra được đồ án nguyên bản.Tư Đồ Yếm biết đại đa số thức hải của người trong giới tu tiên đều không thể nào an tĩnh tường hòa được, có điều hắn không ngờ tới một Nhị tiểu thư không được sủng ái như Thẩm Diệu Âm, trong thức hại lại không có chút tạp chất nào.Đố kỵ làm thức hải thối rữa, phẫn nộ làm thức hải dữ tợn.Nhưng nàng không hề phạm phải điều kiêng kị nào.Thẩm Diệu Âm đang xung kích Kim đan kỳ, đột nhiên mười mảnh lá vàng khiến cho tu vi của nàng tăng lên nhiều.Loại kích thích đột ngột này lập tức làm cho nàng xông phá Trúc cơ bình cảnh, linh lực liên tục không ngừng trợ giúp nàng tiến đến cảnh giới tiếp theo!May mắn có khả năng hấp dẫn linh uẩn, nhưng nếu muốn chuyển hóa những linh uẩn này làm linh lực cho mình, vậy thì phải cần chút bản lĩnh thực sự.
Thẩm Diệu Âm không nóng ruột, nàng kiên nhẫn dẫn dắt linh khí lưu chuyển đến thể nội.Không tham lam, không háo thắng, có thể chuyển hóa được bao nhiêu thì chuyển hóa bấy nhiêu.Chuyển hóa linh lực là một chuyện cực kỳ hao tâm tốn sức, nàng chỉ cần hết sức chuyên chú, trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì mà hành động.Cho dù Yến Quỳ vung tay quá trán cho nàng nhiều linh uẩn hệ Hỏa như vậy, nhưng nàng giữ được bao nhiêu thì phải tự xem chính nàng.
Tư Đồ Yếm mệt mỏi.Hắn ngồi chính diện Thẩm Diệu Âm, buồn bực ngán ngẩm ngáp một cái.
Nàng đã ngồi trên giường sắp ba canh giờ rồi, lão hòa thượng còn không có ngồi yên như nàng thế này.Sắc trời bên ngoài dần tối, thế nhưng Thẩm Diệu Âm vẫn không hề có ý muốn đứng dậy.
Trán nàng rịn mồ hôi, tóc mai dán chặt vào trán.Tư Đồ Yếm tùy ý thay nàng bó lại tóc, động tác cực kỳ thành thạo, không có chút giấu diếm nào, dường như hắn vốn là một con người như thế.Ngón tay cái của hắn lạnh buốt, mang theo nhiệt độ không phù hợp.
Thẩm Diệu Âm vẫn còn đắm chìm trong thức hải, căn bản không ý thức được bên ngoài xảy ra chuyện gì.Thái độ lơ là lần này của nàng làm cho Tư Đồ Yếm hơi nhíu mi, lực lau mồ hôi của hắn cho nàng không khỏi tăng thêm mấy phần.Khăn gấm màu trắng trên tay hắn phất qua trán nàng, lau qua gương mặt của nàng, đợi đến khi khăn gấm lau đến khóe môi Thẩm Diệu Âm, động tác của Tư Đồ Yếm liền khựng lại.Hắn thoáng dùng sức, tinh tế cọ trên khóe môi nàng.Sao khóe môi nàng lại có một vết sẹo thế này?Dù sao cũng là một tiểu thư của Thanh Diễn Tông, coi như từ trên trời rơi xuống, cũng không thể để lại vết sẹo như vậy mới phải.
Tư Đồ Yếm ném khăn gấm đi, dùng ngón cái xoa nhẹ lên khóe môi của nàng, vết sẹo này đã qua nhiều năm rồi, hiển nhiên là vết thương cũ, có điều cũng không có gì đáng ngại.Tư Đồ Yếm chậm rãi rót từng tia linh lực vào chỗ vết thương của nàng, luồng lực dịu dàng kích thích cả người Thẩm Diệu Âm run lên.Không phải nàng muốn mở mắt ra, mà do linh lực của Yến Quỳ chọc nàng phải chú ý!Linh lực của hắn giống như một ngọn lửa hung hăng, dù không quấy rầy đến nàng tu luyện, nhưng hỏa diễm ở đây, nàng không có cách nào coi nhẹ được."Yến Quỳ, tự trọng." Thẩm Diệu Âm cụp mắt xuống thấy ngón tay cái của hắn đang chạm vào môi nàng, không nặng không nhẹ nhắc nhở một câu.
Nàng âm thầm phân tích một phen, thực lực của Yến Quỳ cách xa nàng, nàng dùng sức mạnh nhất định là không trị nổi hắn.Thế nhưng hắn là đệ tử bên Tam trưởng lão, Thẩm Diệu Âm dù có quan hệ cá nhân tốt với hắn, cũng sẽ không có tâm tư khác đối với hắn.Trong giới tu tiên, đương nhiên sẽ dùng thực lực làm đầu, thân là nữ phụ mang trách nhiệm bia đỡ đạn, nếu như nàng không cố gắng tu luyện, sẽ bị nam nữ chủ đè xuống đất ma sát!Tư Đồ Yếm giương mắt nhìn về phía nàng, chỉ sợ chính nàng không biết, vừa rồi lúc nàng nói chuyện, giọng điệu có chút run lên.Thế nhưng Tư Đồ Yếm biết rõ tính cách của chính hắn có chút ác liệt hơn người, hắn có rất nhiều thói quen xấu mà Thẩm Diệu Âm không biết.
Tỉ như hiện tại, hắn biết rõ Thẩm Diệu Âm hoảng loạn rồi, bản thân không nên tiếp tục trêu đùa nàng, thế nhưng hắn không muốn thu tay, hắn muốn bắt nạt