Nữ Sát Thủ Tuyết Băng

Hôn Mê


trước sau

Tuyết Băng tỉnh dậy thấy trên tay mình đang cầm một chiếc vòng Ngọc Thạch. Và cô vẫn đang ở viện bảo tàng. Mọi thứ dường như chỉ là một giấc mơ chớp nhoáng. Bỏ chiếc vòng vào trong áo. Chiếc chuông báo động vang lên. Cô nhanh chóng rời khỏi đó. Bước chân cô nhẹ tênh. Di chuyển như lướt trên mặt đất. Bay qua vách tường cao.Cô cảm thấy nếu là giấc mơ thật không đúng. Cô vẫn có nội công. Nó không phải giấc mơ. Cô đã trở lại hiện đại.Âu Phong vừa chớp mắt. Trên giường một ánh sáng từ chiếc vòng loé sáng. Người đang nằm trên giường biến mất. Chỉ còn chiếc vòng nằm im ở đó. Âu Phong hét lên:- Không.Anh tìm kiếm xung quanh giường. Không phải anh hoa mắt. Thật sự, Tuyết Băng đã biến mất ngay trước mắt của anh. Anh gần như tuyệt vọng tìm kiếm. Cửa phòng đóng im suốt ba ngày. Anh nhìn chăm chăm vào chiếc giường. Như nàng vẫn nằm đó. Đến khi anh chìm vào hôn mê. Thời gian chăm sóc cô anh không nghỉ ngơi. Liều mạng ở bên túc trực không rời nửa bước.Tuyết Băng đã hoàn thành nhiệm vụ liền trở về cô nhi viện nơi tỷ tỷ của mình. Cô tìm kiếm tỷ tỷ của mình:- Tỷ Tỷ.- Ta đây. Em đã làm xong việc rồi sao?- Vâng.Cô ôm tỷ tỷ nước mắt nhỏ xuống. Tỷ tỷ cô kinh ngạc.- Em sao thế?- Ta nhớ tỷ lắm.Tỷ tỷ cười bảo:- Hôm nay chỉ đi có một tí thôi mà.- Không, ta đã đi đến một nơi khác.Tuyết Băng kể tất cả mọi chuyện cho tỷ tỷ nghe. Cô đưa chiếc vòng cô đã trộm ra cho tỷ tỷ xem.- Tỷ xem là nó đó.- Em nói thật sao? Làm sao có chuyện như vậy được.Cô không vội giao chiếc vòng cho khách hàng, liền mang theo bên người.Một tháng trôi qua, cô bắt đầu thấy nhớ một người. Thỉnh thoảng hay thất thần. Cô ăn nhiều hơn và ngủ nhiều hơn. Đến béo lên một vòng tỷ tỷ cứ chọc cô:- Ta thấy dạo này em hơi tròn thì phải.- Có không, sao em không thấy?Tỷ tỷ vừa nói vừa bưng đĩa cá kho đi tới. Tuyết Băng liền nôn khan.- Oẹ.. ọe..Sắc mặt cô nhăn nhó. Tỷ tỷ liền hỏi:- Em sao thế?Tuyết Băng lắc đầu:- Em không sao đâu tỷ. Chỉ cảm thấy trong người hơi khó chịu trong người.Tỷ tỷ nghi ngời hỏi:- Biểu hiện của em giống như mang thai. Chiều nay tỷ rảnh để tỷ dẫn em đi bệnh viện xem sao?Tuyết Băng kinh ngạc:- Kinh nguyệt tháng này em chưa có.Tỷ tỷ nghiêm mặt:- Để ta đưa em sớm.Tuyết Băng thở dài:- Vậy cũng được.Nếu thật sự mang thai thì con của cô phải làm sao đây. Cô biết tìm ai chịu trách nhiệm bây giờ. Chẳng lẽ, nó phải sinh ra ở trong cô nhi viện.Lỡ như có người hỏi cha đứa bé là

ai, cô lại trả lời:- Cha nó là vương gia Âu Phong của cổ đại.Cô lắc đầu, người ta có thể bảo ngươi bị tâm thần rồi. Đặt tay lên trên bụng. Trong này có thể có một tiểu vương gia.Sau khi vào bệnh viện khám cùng tỷ tỷ. Cô cầm tờ xét nghiệm trên tay. Đứa bé đã hơn ba tháng.Tỷ tỷ lo lắng nhìn cô.- Em không sao chứ.- Không sao. Chỉ là em chưa chuẩn bị làm mẹ sớm như vậy thôi.Ở cổ đại, Âu Phong một tháng suy sụp. Âu Dương Nam liền kiếm nhiều quốc sự cho anh làm. Tiêu diệt giặc ở phương Bắc rồi đến phản loạn ở phương nam.Mỗi ngày đều trên chiến trường không ngừng chiến đấu giết kẻ thù.Âu Phong đã trở thành chiến thần trong lòng của nhân dân.Đêm về anh lại cầm chiếc vòng. Nghĩ đến lời của mẫu thân:- Ta không phải người của thế giới này. Ta đến từ một thế giới khác. Ta yêu phụ hoàng của ngươi. Nhưng người lại phụ ta. Người không nói đến bí mật của chiếc vòng Ngọc thạch. Âu Phong thở dài:- Làm sao ta có thể tìm được nàng đây?Ở tương lai, Tuyết Băng lại không nhận thêm nhiệm vụ nào. Yên tâm ở nhà dưỡng thai. Cô ngồi nói chuyện với nó:- Ta nhớ cha của ngươi. Không biết hắn đang làm gì?Cô cũng muốn quay lại cổ đại. Nhưng không biết làm sao. Một phần lại không nỡ rời xa tỷ tỷ.Cô lấy chiếc vòng ra. Từ từ nghiên cứu.Cái bụng ngày càng to tròn. Tuyết Băng đi dạo trong công viên. Mặt đất rung chuyển.Cô nhanh chóng ôm lấy bụng. Rồi một ánh sáng loé lên.Cô thấy mình đang ở trong phòng của Âu Phong. Anh đang xoay lưng lại. Tay nắm chặt chiếc vòng Ngọc Thạch. Anh lẩm bẩm:- Tuyết Băng nàng đang ở đâu?Tiếng động phát ra rất nhỏ nhưng anh vẫn nghe thấy. Âu Phong lạnh lùng lên tiếng:- Ai?- Là ta.Giọng nói nhẹ nhàng cất lên. Anh sợ mình lại gặp ảo giác. Mỗi đêm anh đều mơ thấy cô. Cô đang ngồi nói gì đó anh nghe không rõ.- Ngươi không phải nàng. Nàng đã biến mất rồi.Anh thở dài.- Ta mà người cũng không nhận ra sao?Âu Phong quay lưng lại. Bóng dáng của nàng. Nàng mặc đồ rất kỳ lạ. Bụng tròn xoe. Hình như có vẻ mập lên rất nhiều.- Tuyết Băng.- Là Ta.Anh bước nhanh đến. Sợ nàng lại biến mất liền ôm chặt nàng.Tuyết Băng khó khăn nói:- Ta không thở được. Ngươi muốn siết ta chết sao?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện