Oanh Oanh Của Anh

Chương 11


trước sau

Edit: Linh | Beta: An TĩnhLúc Tống Oanh về đến nhà, đúng lúc Tống Chi Lâm đang định ra cửa, gặp cô bước vào, động tác cầm túi thoáng bất ngờ dừng lại, ánh mắt đảo qua trên người cô.

“Ba, con về rồi.” Tống Oanh chột dạ tránh ánh mắt của ông, cúi đầu đổi giày.

“Bạn học kia của con, vẫn ổn chứ?” Tống Chi Lâm hỏi. Hôm qua Tống Oanh gọi điện thoại cho ông nói là ra ngoài gặp một bạn học nữ trong lớp, ba mẹ cãi nhau nên lang thang bên ngoài đêm khuya, Tống Oanh lo lắng cho cô bạn nên trông cô cả đêm.

Từ nhỏ cô ngoan ngoãn vâng lời đến bây giờ cũng chưa làm ra chuyện khác người, mặc dù Tống Chi Lâm không yên lòng nhưng cũng chẳng hề nảy sinh nghi ngờ, ông hiểu rõ Tống Oanh, khi còn bé trên đường nhìn thấy một chú chó nhỏ đáng thương bị nhốt trong lồng, sẽ năn nỉ ông mua nó đem về nhà, huống chi đây còn là bạn học của mình.

Chỉ là con gái lần đầu qua đêm bên ngoài, Tống Chi Lâm vẫn không tránh khỏi hỏi thăm vài câu.

Ánh mắt ông nhìn quần áo trên người cô, có hơi mới lạ, “À, bộ quần áo này là của bạn học con sao?”

Trước khi Tống Oanh ra khỏi cửa đã thay lại quần bò của mình, có áo thun vẫn là của Lâm Tống Tiện, áo rộng nhét vào góc quần, phong cách bạn trai không thể không hài hòa.

Chiếc áo thun màu xanh lam, giống màn đêm xanh sẫm buông xuống, ở giữa in một quả tinh cầu, bên trên là hoàng tử và hoa hồng, nhìn không ra kiểu nam hay nữ.

Đúng là vậy, trước khi về Tống Oanh còn chưa thay lại.

Bởi vì tối hôm qua áo trắng của cô, đã lộ vết ố vàng của mồ hôi, đập vào mặt một mùi hương khó tả.

“À, vâng đúng thế.” Nghe ba hỏi, Tống Oanh vội vàng đáp, đồng thời giải thích, “Hôm qua tắm rửa không có quần áo thay, bạn tìm cho con một bộ của bạn ấy.”

“Ừm ừm.” Tống Chi Lâm không nghĩ nhiều, đeo túi và cầm tay nắm cửa, trước khi đi lại thuận miệng nói với cô một câu.

“Chẳng trách trông đẹp.”

“...” Tống Oanh xấu hổ cúi đầu.

Hôm nay là chủ nhật, trong hai ngày bận rộn nhất của trung tâm dạy thêm, Phạm Nhã không ở nhà như thường lệ, sáng sớm đã ra ngoài.

Sau khi Tống Chi Lâm đi, trong nhà chỉ còn một mình Tống Oanh, đột nhiên yên tĩnh, cảm xúc mới thoát khỏi cảnh náo nhiệt có hơi không quen.

Tại nhà của Lâm Tống Tiện, sau khi Phương Kỳ Dương hết hoảng sợ, nghe sự tình từ đầu đến cuối xong, tiếp theo lại ồn ào nhốn nháo vào sáng sớm, nói nhiều đến lạ thường, từ lúc vào cửa còn chưa ngừng lại.

Tống Oanh vất vả ăn xong bữa sáng lập tức vội vã chào tạm biệt.

Lâm Tống Tiện đưa cô đến cổng tiểu khu, nhìn cô lên xe mới xoay người đi.

Bóng lưng thiếu niên cao gầy thẳng tắp, bả vai rộng dưới lớp áo lộ ra phần gầy gò, cảm giác mong manh ưu tú chỉ có ở những đứa trẻ.

Cậu thường xuyên mang theo bộ dạng hờ hững, dù là giờ phút này tùy ý đi trên đường, giống như không thèm quan tâm đến mọi thứ xung quanh. Tống Oanh nhìn Lâm Tống Tiện đi xa, không hiểu sao cảm thấy sự cô đơn trên người cậu.

Quần áo thay ra, Tống Oanh dùng xà phòng giặt qua một lần, treo trên ban công.

Dây thừng phơi áo cao cao, bị gió thổi động đậy, áo xanh lam lắc lư giữa không trung.

Tống Oanh nằm trên giường nhìn chằm chằm vào một chỗ, trong đầu bất giác hiện lên dáng vẻ Lâm Tống Tiện mặc bộ quần áo này.

Cô cắn môi, nhanh chóng xua đuổi màn này trong tâm trí.

Ngày hôm sau đi học, Tống Oanh nhìn thấy Lâm Tống Tiện lại hơi mất tự nhiên.

Nam sinh vẫn mang dáng vẻ thản nhiên như thường, thỉnh thoảng ánh mắt hai người vô tình lơ đãng chạm nhau, cậu cũng lẳng lặng nhìn cô hai giây, sau đó rời mắt như bình thường.

Buổi trưa, Tống Oanh cùng nhóm bạn Điền Gia Gia đến nhà ăn ăn cơm, trên đường trở về đi qua siêu thị nhỏ.

Hai người kia muốn mua đồ uống, đứng trước tủ lạnh lựa lựa chọn chọn, Tống Oanh một mình tìm kiếm trên kệ hàng bên cạnh, trong ánh mắt xuất hiện một loạt chai thủy tinh sữa chua.

Cô nửa khom người, nhìn vài giây, đưa tay lấy hai chai từ trên xuống.

Trở lại lớp học vẫn còn sớm, bên trong không có nhiều người, lộ ra sự thư thái trống vắng.

Nữ sinh ngồi cùng một chỗ nói chuyện phiếm, Cao Kỳ mua que kem vui vẻ liếm, Điền Gia Gia kể về bộ phim thần tượng Đài Loan vừa xem hôm qua một cách sinh động như thật, Tống Oanh không nói chuyện, nằm trên bàn viết cái gì đó.

Trước mặt cô là một tờ ghi chú màu vàng hình vuông, nữ sinh cầm bút trong tay, chuyển động.

—— cảm ơn cậu, mời cậu uống sữa chua.

Cô viết xong cất bút, nghiêm túc xem lại vài lần, mới hài lòng dán lên chai sữa chua, sau đó giả bộ ra phía sau lấy nước, vụng trộm nhét vào hộc bàn của Lâm Tống Tiện.

Còn quần áo, trước khi đi Tống Oanh đã nói sẽ giặt sạch trả lại cho cậu, Lâm Tống Tiện không bận tâm phất phất tay, có thể là ghét bỏ, hoặc có thể vốn không để trong lòng.

“Cậu cứ giữ lấy, ném đi cũng được.” Như sợ ngôn từ gây nên hiểu lầm, cậu lại bổ sung một câu.

“Dù sao cũng là quần áo cũ.”

Bất kể như thế nào, vô duyên vô cớ ở nhà người ta một đêm, còn lấy đi một bộ quần áo, bất kể ra sao cũng muốn bày tỏ lòng biết ơn.

Tống Oanh nghĩ, tâm ý như này là được, Lâm Tống Tiện cũng không thiếu những thứ khác.

Một chai sữa chua nho nhỏ, đủ để biểu đạt lòng biết ơn của cô.

Cuối tháng năm, là tròn kỉ niệm bảy mươi năm thành lập trường Cẩm Trung, trường học chuẩn bị tổ chức một hội diễn văn nghệ, mỗi ban tự chuẩn bị tiết mục, gặp vấn đề có thể tìm thầy cô phối hợp giúp đỡ.

Lúc ban ba họp lớp, chủ nhiệm lớp Từ Chân chủ động bàn chuyện này, đồng thời cổ vũ học sinh có tài văn nghệ tích cực tham gia sôi nổi, trưng cầu ý kiến ngay tại chỗ.

“Đại hợp xướng sao? Thật quê mùa!” Có người đề nghị, lập tức bị phản bác.

“Mà tớ nghe nói lớp một tính làm cái này rồi, đến lúc đó nhất định sẽ có một cái bị loại.”

“Không phải Dịch Ôn Mậu biết chơi dương cầm sao? Có thể làm tổ hợp đàn hát.”

“Đúng rồi, còn có Tưởng Điềm Điềm biết nhảy!”

“Đừng đoán mò, tớ nhảy không tốt.” Nữ sinh bị điểm tên đỏ mặt, lớp học tranh cãi, mọi người dâng trào hứng thú, Từ Chân gõ bàn một cái, chốt lại kết luận.

“Được rồi, chuyện này để lớp trưởng và ủy viên văn nghệ phối hợp phụ trách, mọi người tan học tự thảo luận, có năng lực không cần che giấu, đây là cơ hội tốt để giành vinh quang về cho lớp!”

Điền Gia Gia là lớp trưởng, tác phong nhanh nhẹn dứt khoát, sau giờ học lập tức lôi kéo bạn học trong lớp bàn bạc, sau khi chọn ra vài tiết mục cơ bản, bắt đầu động viên tư

tưởng với Tưởng Điềm Điềm.

“Thật ra thì tớ có thể, nhưng sợ không có ai nhảy cùng.” Nữ sinh nhỏ giọng, ngượng ngùng nói.

“Cái này thì đơn giản ấy mà!” Điền Gia Gia đưa ra quyết định, trong lòng đã có dự tính trước, “Tớ sẽ phân chia tìm đủ người giúp cậu, cậu chỉ cần chọn vũ đạo thật đẹp rồi nói với tớ muốn mấy người là được.”

Ngay lúc cô bạn khoác lác, cũng là tai ương của Tống Oanh.

Điền Gia Gia biết nhảy jazz, tiết tấu hình thể nhịp điệu đều sinh động, mặc dù đã cố gắng hạ độ khó xuống, không ít người xem xong video vũ đạo đã nháo nhác đánh trống lui quân, chỉ sợ không kịp từ chối.

Ban đầu cần tám người, kết quả làm sao cũng không kêu gọi đủ, một lát sau Điền Gia Gia đem chủ ý đánh tới Tống Oanh, lấy tình bạn sâu như biển của hai người mặt dày áp chế cô.

Tống Oanh tình nguyện không muốn tình bạn này.

“Tại sao cậu không tìm Cao Kỳ.” Cuối cùng, cô bị quấn lấy không ngừng, tay viết bài dừng lại, bất đắc dĩ hỏi.

“Cậu ấy hả.” Điền Gia Gia xem xét Cao Kỳ một chút, tiếc nuối chậc lưỡi, nhỏ giọng thổ lộ chân tướng.

“Hơn lùn.”

“...”

“Còn hơi mập.”

“Điền Gia Gia, tớ sẽ giết cậu!” Cao Kỳ giơ bàn tay lên, hạ lệnh truy sát cô bạn.

Tống Oanh vẫn không thể từ chối được.

Có lẽ do lương tâm lên án, Điền Gia Gia dường như quan tâm tiết mục của bọn cô hơn mọi thứ.

Xác định rõ thời gian tập luyện về sau, lập tức vội vã tìm thầy cô phụ trách ở trường hẹn trước phòng tập.

Cẩm Trung có tất cả ba phòng vũ đạo, bình thường là của học sinh nghệ thuật luyện tập, hiện tại trong khoảng thời gian vì đêm diễn văn nghệ, các phòng được mỗi lớp sử dụng để chuẩn bị.

Trong lớp Điền Gia Gia đã báo bọn cô là năm giờ chiều, tan học sớm vài phút, sau đó luyện tập hai tiếng rồi về nhà.

Phòng vệ sinh, mấy nữ sinh đang thay quần áo.

Trang phục vũ đạo được mua theo Tưởng Điềm Điềm, cô bạn vốn dĩ từng tập qua vũ đạo để lên sân khấu thi đấu, vì thế lúc luyện tập đã thống nhất, đề nghị mọi người đều mặc trang phục giống nhau.

Lúc quần áo tới tay rất bình thường, chữ in hoa màu trắng trên áo vét-tông, váy ô vuông xếp li, kết quả vừa mặc lên người, mới phát hiện áo váy đều ngắn quá mức, đưa tay lên ở giữa sẽ thoát ẩn thoát hiện lộ ra một đoạn vòng eo, váy trên đầu gối mấy tấc, bình thường phủ kín bởi quần đồng phục giờ hai chân trần lộ rõ.

Tống Oanh nhìn bản thân trong gương cực kỳ không quen, khó chịu giật nhẹ váy, lôi kéo quần áo, cuối cùng vẫn phí công.

Hết giờ học, tiếng chuông vang lên, Lâm Tống Tiện đứng dậy ra ngoài.

Trương Trạch cùng Phương Kỳ Dương gọi mấy nam sinh từ phía sau lên, khoác lấy bả vai cậu.

“Tí nữa bọn em dự dịnh qua phòng vũ đạo xem con gái lớp mình tập luyện.” Trương Trạch một mặt hứng thú nói, trưng cầu ý kiến của Lâm Tống Tiện.

“Anh Tiện đi không?”

“Cái này có gì đáng xem?” Cậu nhíu mày lại.

“Lần đầu nhìn thấy các bạn nữ mặc váy ngắn, không phải đến ngó ngó à.” Phương Kỳ Dương cười ha hả.

“Đúng lúc có thể xem chân.” Phong cách của trường học Cẩm Trung nghiêm khắc, trong đó có một quy định là cấm ăn mặc trên đầu gối, cơ hội như vậy rất khó đến.

Phương Kỳ Dương nói xong, bắt gặp ánh mắt một lời khó nói của Lâm Tống Tiện, “Các cậu chỉ nghĩ đến mấy thứ đó?”

“Thế nào?” Phương Kỳ Dương cảm giác mình bị sỉ nhục, lập tức kêu lên: “Anh thế này nhìn em làm gì! Em chỉ đi xem chân một chút chứ không phải đi nhìn AV [1] đâu!”

[1] Hệ thống audio/video gọi tắt là AV được sử dụng trong các phòng hay hội trường để trình chiếu hình ảnh hội họp có kết hợp với hệ thống âm thanh.

“Chẳng lẽ cậu chưa từng xem à?”

“...” Đúng là Phương Kỳ Dương đã xem rồi, cậu ta không còn lời nào để nói.

“Được được được, Lâm Tống Tiện anh băng thanh ngọc khiết, bọn em là người xấu.”

Phòng vũ đạo, nhóm của Tống Oanh mới bắt âm hưởng tốt chuẩn bị tập luyện, bỗng nghe âm thanh ồn ào nhốn nháo bên ngoài.

Đội hình các nữ sinh đứng đấy, nhìn ra bên cạnh, bên ngoài hành lang chẳng biết từ lúc nào xuất hiện đám nam sinh của lớp tụi cô, kề vai sát cánh nói chuyện cùng nhau, ánh mắt luôn thông qua cửa sổ nhìn vào bên trong, giống như đang nhìn các cô tập luyện.

Lúc này Tưởng Điềm Điềm hơi thẹn thùng, nhỏ giọng nói: “Sao bọn họ lại tới đây?”

“Không biết, có thể là muốn xem chúng ta tập luyện.”

“Ôi, thật là mất mặt, tớ còn không dám động đậy.”

“Tớ cũng vậy, nếu không lớp trưởng đuổi bọn họ đi được không?” Mấy nữ sinh chụm đầu ghé tai, nhốn nháo cảm thấy xấu hổ, tay chân bị gò bó. Các cô nhìn về phía Điền Gia Gia, cầu xin giúp đỡ, làm lớp trưởng đương nhiên việc chính nghĩa không thể từ chối.

Điền Gia Gia đứng lên, một mặt hiên ngang lẫm liệt bước ra giữa đám người Phương Kỳ Dương lộn xộn đằng kia, ghét bỏ đuổi người.

“Các cậu tới đây làm gì?”

“Còn không phải đến ủng hộ cổ vũ cho các cậu à.” Cậu ta cười hì hì nói, Điền Gia Gia tranh thủ thời gian phất phất tay, đẩy cậu ta ra ngoài.

“Không cần cảm ơn quý ngài nhiều chuyện, mau đi nhanh đừng ở đây làm phiền chúng tớ tập luyện.”

“Chậc, nhìn chút cũng không được.” Tuy ngoài miệng Phương Kỳ Dương nói vậy, nhưng vẫn thuận theo động tác của cô chuẩn bị rời đi, dù sao nhìn cũng nhìn rồi, nán lại nữa người nào đó lại muốn nổi giận.

Bọn họ đang thảo luận bên này, không đề phòng “Xoảng” một tiếng, cửa phòng tập lại bị đẩy ra. Bước vào là người của ban nghệ thuật, sáu bảy nữ sinh, người dẫn đầu kia quan sát bên trong một lượt, bất mãn nhíu mày.

“Ai cho các cậu tới? Đây là nơi luyện tập của chúng tôi.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện