Kiểu Xảo rất xinh đẹp.
Tuy vào giới giải trí chưa lâu, tính ra cũng mới diễn được một vài bộ phim nhưng cô đã được mọi người chú ý rất nhiều.
Lần này Kiều Xảo đảm nhận vai nữ phụ, với cái diễn linh hoạt của cô ấy, Giang Noãn Chanh nghĩ cô ấy sẽ rất thành công mang nhân vật của mình hướng đến công chúng.
Đối với người phụ nữ này, Giang Noãn Chanh rất yêu mến.
"Ôi má! Không để ý tới nữ phụ là Kiều Xảo đó nha!" Tống Hân Lộ cũng đã nhìn thấy Kiều Xảo.
Lúc này, cô ấy đã đi về phía Thẩm Dịch, chắc chắn là muốn chạy qua chào hỏi đạo diễn Thẩm và phó đạo diễn.
Giang Noãn Chanh nhìn biểu tình của Tống Hân Lộ, nhíu mày hỏi: "Sao thế? Cậu và Kiều Xảo có chuyện gì à?"
"Bạn yêu ơi, với thân phận địa vị của bây giờ làm sao có thể quen được Kiều Xảo chứ! Cậu không biết à? Trong giới đồn rằng, Kiều Xảo và Hàn Thiên Nhã có thâm thù đại hận, mối thù không đội trời chung.
Bây giờ hay rồi, lần này còn hai cùng diễn một bộ phim, một người chính một người phụ, chắc chắn có rất nhiều kịch hay đó!" Cụ thể thâm thù đại hận đó là gì, Tống Hân Lộ cũng không biết rõ, chỉ nghe mọi người đồn đại là như vậy.
Giang Noãn Chanh bất giác nhìn sang Kiều Xảo.
Cô ấy đứng bên cạnh Hàn Thiên Nhã, không biết bọn họ đang nói chuyện gì mà cười rất vui vẻ.
Hàn Thiên Nhã cũng bật cười, nhìn quan hệ có vẻ không giống như những lời Tống Hân Lộ đã nói.
Nhưng dẫu sao bọn họ cũng là diễn viên chuyên nghiệp, việc che giấu được tâm tư thật sự của mình quá dễ dàng.
Giang Noãn Chanh cũng không rảnh quan tâm đến chuyện của người khác.
Nhìn thấy một Kiều Xảo ung dung tự tại, cô cũng muốn trở thành một người giống như cô ấy.
Giang Noãn Chanh nói với Tống Hân Lộ: "Đi thôi, chúng mình đi thử vai diễn thôi!"
Tống Hân Lộ nhìn dáng vẻ khác thường của bạn mình, ánh mắt nhìn Giang Noãn Chanh đầy nghi ngờ: "Cậu chắc là sẽ không xảy ra tình huống đang đi giữa đường thì bỏ chạy chứ?"
Giang Noãn Chanh hất mặt đầy tự tin: "Cứ là tin tưởng vào mình đi."
[...!]
Kết thúc buổi thử vai, Giang Noãn Chanh và Tống Hân Lộ thành công lấy được hai vai diễn quần chúng.
Tống Hân Lộ vì chuyện này rất vui vẻ, còn nói sẽ đãi Giang Noãn Chanh một chầu lớn.
Thế là hai người ăn chơi suốt đêm, đến khi định đi nghỉ thì nhận được thông báo từ đoàn làm phim là ngày mai là ngày khởi quay.
Vốn dĩ lịch quay đã lùi lại một tuần nên Tống Hân Lộ mới kéo theo Giang Noãn Chanh phóng túng một lần.
Sáng sớm, Giang Noãn Chanh và Tống Hân Lộ đã chật vật làm đủ mọi cách để tỉnh rượu, cũng may đến đoàn làm phim không bị muộn.
Tống Hân Lộ không giống như Giang Noãn Chanh, không thể thức đêm nên vừa đặt chân đến đoàn làm phim đã tìm một nơi yên tĩnh để ngủ.
Giang Noãn Chanh nhìn sắc mặt trắng bệch của cô ấy cũng không biết nói thế này, đành nhắc Tống Hân Lộ có ngủ thì để ý điện thoại, có gì Giang Noãn Chanh còn có thể gọi cho cô ấy.
Hôm nay là ngày diễn đầu tiên của bộ phim, cảnh đầu đạo diễn Thẩm muốn quay cảnh của nữ chính trước, gọi là lấy khí thế trước cho tất cả diễn viên.
Mọi người ai nấy đều nóng lòng muốn xem Hàn Thiên Nhã biểu hiện, chỉ riêng Giang Noãn Chanh là không như vậy.
Cô tiện tay nhặt được một cuốn kịch bản, đem ra chỗ mát ngồi hóng gió.
Tuy rằng vai quần chúng của Giang Noãn Chanh không yêu cầu phải thuộc lời thoại hay phải làm hành động gì, chỉ đơn giản là xuất hiện cho đủ đội hình nhưng Giang Noãn Chanh vẫn rất cẩn thận.
Ngồi xem kịch bản chưa được bao lâu, Giang Noãn Chanh đã bị giọng nói chói lọi của phó đạo diễn Trịnh Kha làm giật mình: "Là ai? Là kẻ nào đang cầm kịch bản của đạo diễn Thẩm hả? Các người muốn chết phải không? Tại sao lại lấy kịch bản của đạo diễn chứ? Không hồn thì mau đưa kịch bản ra đây!"
Giang Noãn Chanh cảm thấy Trịnh Kha làm hơi quá.
Chỉ là một quyển kịch bản mà thôi, người lấy chắc gì đã là cố ý, biết đâu là nhầm lẫn thì sao? Giang Noãn Chanh bỗng dưng sởn hết gai ốc, cô cúi đầu nhìn quyển kịch bản trong tay của mình, cả người căng cứng.
Kịch bản mà Giang Noãn Chanh đang cầm trong tay được chú thích bằng bút highlight.
Lời thoại nhấn mạnh, thúc đẩy nội