Người trên thang lầu cũng rất nhanh đã đuổi theo xuống dưới.
Khách quan mà nói, hiện tại, chỗ tốt duy nhất chính là, hai người họ đang đứng trên đất bằng, mà không phải bị tiền hậu giáp kích như lúc còn ở trên cầu thang chật hẹp.
Nhưng mà, bọn họ lại bị bao vây chặt chẽ.
Có thể là nhân vật phản diện cũng phát hiện ra bọn chúng thường chết bởi vì nói nhảm quá nhiều, cho nên đám người xấu không hề thừa lời, ngay khi đứng vững gót chân, liền giơ đao vọt lên.
Ngay khi Thẩm Lệ vừa đáp đất, cũng lập tức thổi còi chuyên dụng của ảnh vệ.
Lý Nhị đứng chờ dưới lầu, nghe được âm thanh, lập tức nhào lên.
Các ảnh vệ khác tiềm phục tại phủ thành cũng nghe tiếng chạy đến.
Lý Nhị vừa lên lầu, lập tức gia nhập vào cuộc chiến.
Thẩm Lệ giao Chu Thanh cho hắn, ra lệnh: "Đừng ham chiến, mang nàng ra ngoài!"
Lý Nhị đưa tay đỡ lấy Chu Thanh bị đẩy tới, có chút do dự nhìn Thẩm Lệ.
"Đi!"
Trong tay Thẩm Lệ cũng không có trường kiếm, hắn quật ngã một tên địch nhân, đoạt lấy kiếm, hiện tại đang không ngừng vung ra tầng tầng kiếm ảnh.
Không cần phải bận tâm bảo hộ Chu Thanh, công phu của hắn được thi triển ra toàn bộ.
Giống như một con báo săn, phát động tấn công hung mãnh nhất.
Mà đám người xấu kia cũng chỉ nhận định một mục tiêu duy nhất: Thẩm Lệ.
Căn bản mặc kệ Chu Thanh vừa bị Thẩm Lệ đẩy ra ngoài.
Lý Nhị túm chặt cánh tay Chu Thanh, kéo nàng chạy đi, Chu Thanh bối rối đi theo Lý Nhị hai bước, bỗng nhiên phát giác ra chỗ không đúng.
Coi như mục tiêu của những người này là Thẩm Lệ, vậy cũng không đến mức nàng và Lý Nhị rời đi, mà bọn chúng cũng không thèm ngăn cản chút nào như vậy a.
Bọn chúng hoàn toàn có thể bắt lấy nàng, sau đó dùng nàng để uy hiếp Thẩm Lệ nha.
Nghĩ đến dây, Chu Thanh đưa tay sờ lên mặt mình.
Thế tử Ninh Vương Phủ đối với Trầm Minh Nguyệt si tâm một mảnh, mà nàng lại rất giống với Trầm Minh Nguyệt kia.
Cho nên..
Những người này có thể căn bản không phải tới vì Thẩm Lệ, mà chính là vì nàng! Nếu nàng thật sự rời đi, mới là rơi vào cái bẫy của chúng.
Không chỉ khiến Thẩm Lệ lâm vào nguy hiểm, nàng cũng sẽ rơi vào nguy hiểm còn lớn hơn, từ đó mang đến cho Thẩm Lệ càng nhiều phiền toái.
Tâm tư vừa động, Chu Thanh lập tức dậm chân, xoay người chạy về phía Thẩm Lệ.
Dọa cho Lý Nhị giật nảy mình.
"Chu cô nương!" Hắn cuống quít túm chặt lấy Chu Thanh.
"Cô nương đi theo ta đi, ngài không ở đây, đại nhân chúng ta mới có thể dễ dàng xử lý mọi chuyện ở đây, không có nỗi lo về sau, Chu cô nương!"
Chu Thanh hất tay Lý Nhị ra, đồng thời giật lấy thanh đao trong tay Lý Nhị chạy thẳng về phía đám người xấu kia.
Những kẻ đang vây công Thẩm Lệ bị hành động đột ngột này của nàng làm cho cả kinh, không biết phải nên làm thế nào cho phải.
Làm sao bây giờ! Nhiệm vụ của bọn họ là chặn giết Thẩm Lệ, bức vị cô nương này ra ngoài, tiếp đó người tiếp ứng ở bên ngoài sẽ trực tiếp đưa cô nương này đi.
Đây là người mà thế tử của họ muốn! Bây giờ cô nương này lại xách theo đao trở lại liều mạng với bọn họ! Bọn họ phải làm sao bây giờ? Kẻ xấu đều mơ hồ rồi.
Không chỉ kẻ xấu mơ hồ, ngay cả Thẩm Lệ đang đánh nhau đến thở hồng hộc cũng mơ hồ.
Những người này sao lại đơ cả rồi?
Đang lúc kinh ngạc hắn lại nhìn thấy Chu Thanh xách theo một cây đao bổ tới.
Lý Nhị tức hổn hển đuổi theo ở phía sau.
Vừa chém lung tung, Chu Thanh vừa bá đạo, nói: "Có lão nương Trầm Minh Nguyệt ở đây, kẻ nào t*ng trùng lên não dám động một chút thử xem, Thế tử Ninh Vương Phủ mà không gi3t chết ngươi thì hắn không phải là nam nhân!"
Bộ dáng, rất giống một nữ thổ phỉ.
Thẩm Lệ..
Đang muốn giận dữ mắng mỏ Lý Nhị, chợt phản ứng lại ý tứ trong lời nói của Chu Thanh.
Những người này, căn bản không phải đến vì hắn mà là vì Chu Thanh.
Chu Thanh vừa hô xong, hiện trường đánh nhau cơ bản tạm dừng.
Chu Thanh khí thế hùng hổ xách đại đao dài một thước của mình, nói với Thẩm Lệ: "Tới đây!"
Dáng vẻ bá khí chẳng khác nào nữ hiệp khách giang hồ.
Thẩm Lệ..
Nhìn kẻ xấu bên trái, liếc kẻ xấu bên phải, tiếp đó giống như một con chó nhỏ ôn thuận, nhanh nhẹn chạy về phía Chu Thanh.
Chu Thanh giữ chặt lấy cánh tay Thẩm Lệ, khiêng đại đao lên vai, nâng cằm nói: "Trầm Minh Nguyệt ta là người đã chết qua một lần, ta không sợ lại chết lần thứ hai đâu!"
Nói xong, dẫn theo Thẩm Lệ rời đi.
Lưu lại một đám người đứng ngổn ngang ở nơi đó.
Làm sao bây giờ! Thế tử hạ lệnh, nhất thiết phải mang nàng trở về.
Bây giờ cứ như vậy trơ mắt nhìn người rời đi sao? Nếu không ra tay thì không biết lúc nào mới lại có cơ hội lần nữa, thiết hạ một lần phục kích, nhất là phục kích đầu lĩnh ảnh vệ, há lại là chuyện dễ dàng!
Tên cầm đầu bóp quyền hít sâu một