Gương mặt Thiên Thành lập tức biến sắc, lại nổi lên vẻ không hài lòng, đoạn nhếch miệng cười lạnh:
“Tử Tôn, lần trước anh không nói như vậy, anh cấm đoán tôi thích Lưu Y bởi lẽ anh cho rằng cô ấy không xứng với tôi, còn nói tôi không hiểu con người cô ấy.
Vậy giờ anh thì sao? Cô ấy xứng với anh có phải không? Hay anh hiểu được con người cô ấy nên đã yêu cô ấy mất rồi? Anh thế này, có thấy mình thật giả tạo không?”
Sau câu nói của Thiên Thành không gian lập tức rơi vào sự im lặng ghê rợn.
Lưu Y ở trong lòng Quách Tử Tôn nghe xong cũng chấn động không ít, từ lúc nào mà cô đã trở thành chủ đề cho anh em bọn họ tham chiến vậy?
Trong lúc Lưu Y còn lo sợ cơn giận của Quách Tử Tôn bộc phát, thì lại trông thấy khóe miệng hắn cong lên, ngữ âm trầm trầm mang theo ẩn ý khiến người khác không thể suy đoán:
“Quách Thiên Thành, nếu nói đến giả tạo tôi năm ấy vẫn phải thua thằng nhóc 15 tuổi như cậu…”
Ngay lập tức sắc mặt Thiên Thành tối sầm lại.
“Còn chuyện này suýt chút nữa thì quên, nói cho cậu hay Diệp Dư Uyển thật ra vẫn đang còn sống, hiện tại người đang ở chỗ tôi.
Lát nữa tôi sẽ nói La Kỳ gửi địa chỉ qua cho cậu, bất cứ khi nào cậu muốn gặp đều có thể đến đó!”
Đôi mắt đẹp đẽ của Thiên Thành theo lời nói của Quách Tử Tôn mà trở nên kích động, nhưng chỉ xẹt qua rồi lại biến mất, vẫn quy về bình tĩnh cực hạn.
Dứt lời Quách Tử Tôn chuyển ánh mắt đến người phụ nữ không an phận đang cựa quậy trong lòng mình, đáy mắt tràn ngập lửa giận.
Không nói thêm một từ, lập tức cúi người vác cô lên vai.
Mặc kệ sự phản kháng của Lưu Y cùng gương mặt chứa đầy nộ khí của Thiên Thành, mà lạnh lùng sải bước đi thẳng vào trong.
......................
Chỉ lát sau đó, cửa phòng bật mở, thân mình Lưu Y bị ném lên chiếc giường rộng lớn.
Trong lúc nhất thời, cô cảm thấy toàn bộ lục phủ ngũ tạng như bị xổ hết ra vậy, khó khăn ngẩng đầu lên.
Phát hiện ra đây chính là phòng ngủ của Quách Tử Tôn, cô cũng là lần đầu được trông thấy.
Diện tích bên trong rất lớn, nội thất đều mang một màu đen thâm trầm, kết hợp sắc thái hiện đại Tây Âu thực sự rất có mị lực, nhìn qua đủ thể hiện ra tính cách cùng cường thế của chủ nhân.
Đại não Lưu Y trống rỗng, cô gần như ngạt thở.
Nhìn vào đôi mắt hổ phách sâu thẳm kia, lại thấy chứa đầy d*c vọng không chút che giấu càng làm cô thêm sợ hãi.
Chiếc váy bị xô lệch để lộ ra đôi chân thon dài, mềm mại, giống như hai khối ngọc được chạm khắc tỉ mỉ, da thịt trắng mịn làm cho người ta luyến tiếc không muốn dời mắt.
Ý thức được sự hớ hênh này Lưu Y vội vàng thay đổi tư thế, đồng thời lùi về sau một chút.
“Anh..
anh… muốn làm gì?”
Sợi tóc đen nhánh rủ trên trán Quách Tử Tôn , chiếc mũi cao thẳng tao nhã, khóe môi kiên nghị hơi mỉm cười nhưng vẫn đầy vẻ lạnh lùng, hắn điềm tĩnh mở từng cúc áo sơ mi, thản nhiên nói:
“Muốn em trở thành người phụ nữ của tôi đúng nghĩa!”
“Anh không thể làm như vậy! Không thể được!” Cô mạnh mẽ phản ứng.
“Không thể? Tôi sẽ làm cho có thể!”
Cô kinh hãi nhìn hắn kéo dây lưng xuống, mỗi một động tác kinh khủng như vậy lại tao nhã khiến người ta không thể thở được.
“Em muốn rời xa tôi sao? Đừng có mơ, trừ khi Quách Tử Tôn