- Được rồi, ông Tống, quận Thạch Cổ của ông cũng không tính là kém nhất. Ông ở đây kêu ca vớ vẩn, vậy thì người ta ở mấy quận Đông Cố, Bạch Tháp thì làm thế nào?
Thẩm Tử Liệt bật cười.
- Khó khăn thì chắc chắn có rất nhiều, nhưng công việc thì vẫn phải triển khai, có cần mấy cán bộ chúng tôi làm gì không?
- Đúng rồi, Bí thư Thẩm, nghe nói vụ khế năm nay ở mấy quận phía Nam sắp đến lúc thu hoạch, không biết sản lượng ra sao? Loại quả này nghe nói là rất mới, trong quận chúng tôi cũng có hai xã vào năm ngoái đã thử trồng khoảng năm sáu trăm mẫu ở vùng núi hoang, liền muốn xem kết quả thế nào.
Tống Thành Hoa dường như đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
- Không biết loại quả này có bán được giá không? Hồi năm kia những người ở Cục nông nghiệp quận ba hoa khoác lác, nói rằng thứ quả đó giàu dinh dưỡng, hàm lượng vitamin ABC gì đó vô cùng phong phú, rất được ưa chuộng, không biết có chuyện như vậy thật không?
Khế là đặc sản của vùng Lê Dương này, tên sách là cây dương đào (trái kiwi).
- Hẳn là cũng khá. Có điều loại khế này, cũng chính là quả dương đào, là loại quả mới xuất hiện. Hình như người dân trong thành phố chúng ta vẫn chưa quen với loại hoa quả này lắm?
Thẩm Tử Liệt cũng biết sơ sơ ở địa khu Lê Dương có vài huyện đã lần lượt trồng loại quả này.
Hóa ra vùng núi này cũng có loại khế dại, nhưng dù là chất lượng hay sản lượng đều không cao, căn bản không hình thành việc trồng trọt phục vụ kinh doanh. Có điều hai năm trước có một cán bộ thuộc bộ Nông nghiệp được cử xuống tạm giữ chức Phó chủ tịch Địa khu Lê Dương, đã dốc sức mở rộng việc gieo trồng giống khế có chất lượng tốt ở địa khu Lê Dương. Việc này cũng nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của Ủy ban nhân dân Địa khu Lê Dương, cho nên Địa khu Lê Dương ngoài Nam Đàm ra còn có hai huyện Hoắc Sơn và Phụ Đầu đều tận dụng núi và sườn núi hoang tiến hành cải tạo, gieo trồng khế với các quy mô khác nhau. Trong đó quy mô của huyện Hoắc Sơn lên tới hai nghìn mẫu, Nam Đàm đạt một nghìn năm trăm mẫu, còn Phụ Đầu thì là tám trăm mẫu.
- Chắc không phải thế chứ? Bí thư Thẩm, tôi nghe người đưa tin của Cục nông nghiệp địa khu nói loại quả này rất thịnh hành ở nước ngoài, trong các thành phố lớn đều rất được ưa chuộng, có thể bán rất được giá đấy. Tôi đang cân nhắc diện tích núi hoang và sườn núi hoang của quận Thạch Cổ chúng tôi không ít. Năm nay trong quận chúng tôi đã cải tạo bốn trăm mẫu để trồng khế, chuẩn bị mùa xuân năm sau tiếp tục cải tạo một nghìn đến một nghìn hai trăm mẫu nữa. Nếu như loại quả này có sản lượng kha khá, lại có thể bán được giá thì chúng tôi sẽ mở rộng kế hoạch cải tạo đến một nghìn năm trăm mẫu hay hai nghìn mẫu cũng không phải là chuyện không thể, chính là để xem hiệu quả kinh tế ra sao đã.
Tống Thành Hoa vô cùng hào hứng.
- Nghe nói bên quận Ngô Bảo cũng đang tiến hành cải tạo sườn núi hoang, chắc cũng là muốn theo phong trào trồng khế này.
- Ồ? Mọi người đều cho rằng loại khế này sẽ mang lại hiệu quả kinh tế lớn như vậy ư? Trong huyện trồng tổng cộng bao nhiêu khế?
Thẩm Tư Liệt hơi kinh ngạc. Đầu năm nay ông ta mới đảm nhận chức Phó chủ tịch thường trực huyện, trước kia làm Phó bí thư cũng không tiếp xúc cụ thể với những công việc phía chính phủ. Mà lúc ban đầu khi địa khu Lê Dương bắt đầu gieo trồng khế, ông ta còn công tác ở tỉnh. Mà trong huyện cũng có một Phó chủ tịch huyện chuyên quản lý mảng nông nghiệp, cho nên ông ta không nắm rõ tình hình gieo trồng khế ở huyện cho lắm.
- Chắc là có khoảng một nghìn năm sáu trăm mẫu, chủ yếu tập trung ở hai quận Đông Cố và Bạch Tháp. Bọn họ triển khai sớm, năm nay đã sắp thu hoạch. Chúng tôi và Ngô Bảo đều là năm nay mới bắt đầu làm, quy mô cũng nhỏ. Có điều nghe ý kiến của chuyên gia từ Cục nông nghiệp địa khu và Sở khoa học nông nghiệp, loại khế này vào thời kỳ phát triển mạnh có sản lượng rất cao, nếu như có thể bán được giá cũng coi như mở thêm một con đường để nông dân tăng thu nhập và làm giàu.
Tống Thành Hoa nhìn qua Bí thư và Chủ tịch xã Thạch Kiều một cái.
- Ông Vu, Thừa Thái, hai người định mùa xuân năm sau gieo trồng bao nhiêu?
- Ha ha, Bí thư Tống, Thạch Kiều chúng tôi trù tính là ba trăm mẫu. Tuy nhiên chỗ chúng tôi núi hoang rất nhiều, bốn trăm