(Quyển 2) [Xuyên Chậm] Sau Khi Đại Lão Về Hưu

Thu hoạch lớn


trước sau

Editor: Đào Tử

___________________

"Người giấy cậu làm có vẻ thiếu."

Tiêu hao thể lực to lớn làm Hướng Thụy Quân mồ hôi tuôn như nước, mồ hôi ấm áp sền sệt đem tóc mái ướt nhẹp, từng sợi tóc đen dính ở trên mặt.

Trông chật vật không chịu nổi, nhưng ai cũng không dám coi cô là cô gái phổ thông yếu đuối đối đãi.

Bằng một tay kia thi triển dị năng song hệ lôi hỏa, số lượng Zombie săn gϊếŧ gần với Bùi Diệp và Thanh Long.

Zombie tụ tới một đám tiếp thêm một nhóm.

Gió, lửa, lôi điện xen lẫn, cảnh tượng này cực giống thanh lý tiểu quái trước đánh Boss.

Zombie đổ xuống càng tăng nhiều, lượng công việc người giấy nhỏ thẳng tắp tăng vọt, ba mươi sáu con căn bản không đủ dùng.

"Không sao, để mình giải quyết."

Bùi Diệp triệu hồi hai con người giấy nhỏ, để bọn chúng dùng công cụ cắt người giấy giống nhau như đúc, rồi mặc vào cho người giấy trang phục túi rác phòng hộ.

Nhóm người giấy nhỏ là dây chuyền sản xuất sinh sản, hiệu suất động thủ lại cao, chừng nửa phút sản xuất một con người giấy nhỏ mới tinh.

Bùi Diệp nhất tâm nhị dụng.

Tay phải móc Ngũ Lôi chú nổ Zombie, tay trái bắt pháp quyết đánh thức người giấy nhỏ mới.

Người giấy nhỏ nằm ngửa đứng lên, nhảy cà tưng gia nhập đại quân người giấy nhỏ hốt xác Zombie, hì hục làm việc.

Sau một lúc, người giấy nhỏ từ ba mươi sáu con mở rộng đến một trăm linh tám con.

Bọn nó cần cù chăm chỉ xách thùng rác, không sợ bẩn thối, dùng thân thể nhỏ nhắn xinh xắn bò vào đầu không lành lặn của Zombie, đào tinh hạch Zombie ra.

Tinh hạch Zombie móc ra, thi thể Zombie liền không còn giá trị, đốt cháy thành tro cốt quét vào túi rác.

Bởi vì hiệu suất làm việc quá cao, cứ tầm mười giây, buồng sau xe tải sẽ nhiều thêm một túi tro cốt đóng gói tốt.

"Cậu sưu tập những tro cốt đó đến tột cùng làm được cái gì?"

Lo lắng thi thể Zombie hư thối ô nhiễm nguồn nước thổ nhưỡng, dẫn phát ôn dịch, nung khô thành tro cốt là được rồi.

Hà cớ tốn sức sưu tập tro cốt chất đống?

Bùi Diệp đáp.

"Đất màu mỡ, trữ phân bón."

Hướng Thụy Quân: "..."

Bùi Diệp lại nói, "Tro cốt không đóng gói xử lý, mình sợ đi ra ngoài tro cốt bay vào mặt."

Hướng Thụy Quân: "..."

Cô cũng muốn tự bế.

"Được, cậu mạnh cậu tùy hứng."

Trấn nhỏ dân cư dày đặc, đánh gϊếŧ 5000 Zombie rất dễ dàng, nhưng không ngừng lặp lại động tác máy móc cũng mệt mỏi người.

Dù là Thanh Long cũng muốn ngồi xuống thở một ngụm.

Ngày thứ ba tận thế gần tới hồi cuối, khu người sống sót Zombie luân hãm vẫn còn rất nhiều.

Trừ một số tòa nhà, đại bộ phận điện nước các khu đều cúp mất.

Một đoàn người tiến vào khu vực đông dân trấn nhỏ, lập tức nghe rất nhiều tiếng cầu cứu.

Còn có người sống sót ghé vào trên cửa sổ vung vẩy vải sáng màu, ý đồ hấp dẫn lực chú ý bọn họ.

Biết rõ tiếng cầu cứu sẽ hấp dẫn Zombie, nhưng bọn họ không lo được nhiều vậy.

Thành thị không giống với nông thôn, rất ít người sẽ trữ đồ ăn.

Không đồ ăn không nước uống, lại không cướp được vật tư nhảy dù, phần lớn người sống sót vừa đói vừa khát.

Vì sinh tồn chỉ có thể bí quá hoá liều.

Bùi Diệp hấp dẫn lực chú ý Zombie, tranh thủ cơ hội chạy trốn cho người sống sót.

"Tiểu Tú, người sống sót nhiều lắm, xe tải chúng ta căn bản không đủ."

"Vậy thì để bọn họ tìm xe có thể lái đuổi theo, mỗi chiếc xe nhét thêm mấy người sống sót."

Xe hàng, xe buýt, xe buýt là chọn lựa đầu tiên, không có thì lựa chọn xe con gia đình có thể mở đuổi theo.

"Chớ đẩy, đừng đẩy mà, để tôi lên trước!"

"Ai kéo quần áo tôi, mẹ, đừng kéo nữa!"

"Để con trai tôi lên trước đi..."

Bùi Diệp nhìn một vòng những người sống sót trên mặt lưu lại vẻ e ngại, hoảng sợ, để bọn họ đứng xếp hàng.

Đi làm giờ cao điểm chen tàu điện ngầm chen xe buýt thế nào, hiện tại đứng thế ấy.

"Cháu gái à, chú rất mệt mỏi... Có thể ngồi một hồi?"

Có ông chú ngồi dưới đất duỗi hai đùi ra, một người chiếm không gian mấy người.

"Chú muốn ngồi, xuống dưới ngồi."

"Chú lớn tuổi..."

Bùi Diệp cười nhạo.

"Lớn tuổi vừa hay, sống hơn người trẻ vài tuổi, cũng đủ vốn. Không bằng đem đường sống tặng cho người trẻ tuổi, để bọn họ đi lên."

Người năm sáu mươi tuổi đứng trước mặt cô nói "Lớn tuổi" ?

Cậy già lên mặt cũng chọn đúng mục tiêu nhé.

Tình thế còn mạnh hơn người, người sống sót chỉ có thể nhịn uất ức làm theo.

Từng người từng người đứng gần sát nhau, còn chen chúc hơn cá mòi, cố chừa thêm nhiều không gian cho người sống sót còn lại.

Bùi Diệp đem xe việt dã thuê căn cứ XX phóng xuất.

Xe tải lớn và xe việt dã giao cho hai thanh niên đặc công lái, Liễu Diệp Tiên ngơi tay bổ sung dị năng cho bọn người Tề Thiên Thạc.

Ánh chiều tà len lói, số lượng đội ngũ người sống sót khuếch trương đến hơn hai ngàn người.

Bên trong người sống sót

không thiếu bị Zombie cắn lại giấu diếm không nói ra, đều bị Bùi Diệp và Thanh Long xách từng tên ra.

Không bị nổ đầu óc thì bị Thanh Long một vuốt đánh nát não.

Mặc cho thân nhân người sống sót khóc trời đập đất, một người một chó đều bất vi sở động.

Người sống sót dày đặc như thế, một khi có người Zombie hóa, cả một xe người sống sót đều phải chết!

Buổi tối bảy giờ, đội xe chuẩn bị trở về căn cứ XX.

Zombie trên đường cao tốc đã được thanh lý, cỗ xe cản đường cũng dọn một bên, bởi vậy đoạn đường này đi rất thông suốt.

Xe việt dã mở đường, xe tải lớn theo sát phía sau, người nhồi vào xe buýt, xe tải, xe cá nhân có trật tự theo sát.

"Cứu người thật sự là mệt mỏi hơn gϊếŧ Zombie nhiều..."

Hướng Thụy Quân một mặt mệt mỏi, Liễu Diệp Tiên đưa cho cô một chén nước linh tuyền.

"Cảm ơn."

Gϊếŧ Zombie có thể giao cho người giấy nhỏ giải quyết tốt hậu quả, người sống sót lại sinh ra đủ loại mâu thuẫn.

Cãi lộn, xung đột chỉ coi là vấn đề cơ bản nhất.

Người sống sót sẽ khát sẽ đói, còn có vấn đề sinh lý, đội xe sẽ không bởi vì nhu cầu bọn họ mà dừng lại, càng không tìm giúp bọn họ không gian tư ẩn giải quyết vấn đề sinh lý.

Bọn họ có thể làm sao?

Chỉ có thể lựa chọn chịu đựng!

Nhịn không được thì trực tiếp đem nướƈ ŧıểυ và phân rơi tại đũng quần.

Đứa trẻ nhỏ còn tốt, người trưởng thành trước mặt mọi người làm như thế, lòng tự trọng thừa nhận dày vò lớn lao, mùi thối trong không gian kín chảy xuôi sẽ dẫn tới người sống sót khác nhục mạ.

Vì sinh tồn, rất nhiều người lại không ngừng đột phá giới hạn cuối của bản thân.

Mâu thuẫn xung đột của bọn họ làm tăng độ khó cứu viện, mấy người Hướng Thụy Quân đương nhiên mệt mỏi.

Không phải thân thể, mà là năng lượng tiêu cực góp nhặt quá nhiều tạo thành gánh nặng đối với tinh thần.

"Thái Hạo, hỗ trợ liên lạc căn cứ XX một chút, chúng tôi sẽ mau về đến, người sống sót ước chừng 2,600 người."

"Đang kết nối cho ngài, xin chờ một lát."

Bùi Diệp lấy điện thoại di động ra, ấn mở App【 Yêu và nuôi trẻ 】.

【 Mỗi ngày một thiện 】 hoàn thành vượt, trong vòng hai ngày, cô lại tích lũy số dư năm chữ số mở đầu con năm.

Ấn mở ao cầu nguyện, khắc chế quất mười lần mười lượt ao cầu nguyện, 【 Đông Phương Quảng Sinh Thái Hạo Đế quân 】 vẫn không vớt được một bộ phận trang phục.

Thứ vớt lên toàn đồ chơi hoặc đồ ăn vặt.

Thao tác bình thường.

Bùi Diệp phật hệ rút thưởng, không thu hoạch gì liền đóng ao cầu nguyện, nắm cây kẹo que nhét vào miệng.

Thuốc A Tể mua cho cô đã hút hết, hiện tại không hút được, đành ăn kẹo thay.

Lúc này trần xe truyền đến một tiếng lộp bộp.

Mở cửa sổ, xuất hiện mặt cẩu lớn của Thanh Long.

"Em cảm giác được khí tức đồng loại."

"Khí tức đồng loại? Cũng là cảnh khuyển?"

Không có thuốc hút Bùi Diệp như thiếu niềm sống, trông dáng vẻ không hứng lắm.

Thanh Long lắc đầu.

"Không phải chó, là đồng loại."

Cũng là dị thú?

Bùi Diệp nhịn không được muốn phá tan cửa sắt xe tải chở heo.

Chẳng lẽ đây cũng là dị thú thiên phú dị bẩm?

"Có tính nguy hiểm?"

Thanh Long khinh thường nói, "Một con hàng rất nhát."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện