" Cẩn thận một chút, nếu không tôi sẽ thu thập anh!"
Bất kể là là Hoàng Bác Phong hay là Lâm Thiên Bình đều ngẩn ra, nhất là Hoàng Bác Phong tức thì bị tức thì bị khí trường của Lục Duệ khiến cho cả người cứng lại, về phần Lâm Thiên Bình thì cổ gân lên nhưng lại không thể mở miệng mắng, không ngờ vừa ngẩng lên thì nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của Lục Duệ, trong chốc lát hắn liền cảm giác cả người tựa hồ bị cái gì đó chế trụ, trong lòng có một cỗ khiếp sợ khó có thể khống chế, lửa giận vốn đã nổi lên lập tức không ngờ bị ép trở lại, miệng há ra, nhưng lại không nói được chữ nào.
Lam Hiểu Âu đi phía trước Lục Duệ cũng hơi sửng sốt, cả người bỗng nhiên ngừng lại, xoay người kinh ngạc nhìn thoáng qua Lục Duệ, rõ ràng cảm thấy biểu hiện của Lục Duệ hôm nay không được bình thường, phải biết rằng Lam Hiểu Âu rất hiểu Lục Duệ, bình thường Lục Duệ có lẽ sẽ có lúc xung động, nhưng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ương ngạnh kiêu ngạo như vậy, nhất là trước mặt nhiều người như vậy, những lời vừa rồi nói với Lâm Thiên Bình và Hoàng Bác Phong chẳng khác nào trực tiếp vả vào mặt họ.
Càng làm cho người kinh ngạc là, mấy câu vừa rồi của Lục Duệ, không hề dùng phương thức lửa giận ngút trời mà nói ra, mà là rất bình tĩnh nói với hai người, giống như nói một sự thật, nhưng sau khi mấy chữ đó được thốt ra khỏi miệng hắn, lại khiến cho người ta không nhịn được mà tim đập mạnh.
Lục Duệ khi nói chuyện toàn thân đều tản ra một cỗ uy nghiêm khiến cho người ta phải chú ý, loại khí thế từ trên cao nhìn xuống này khiến Lam Hiểu Âu cũng có chút thất thần, loại cảm giác này cô ta trước kia chỉ cảm thấy ở trên người có mấy người, hiện tại Lục Duệ đã có bất đồng rất lớn với anh trưởng trấn nhỏ mà cô ta nhìn thấy ở tỉnh G lúc trước, sự rèn luyện trường kỳ nắm quyền chấp chưởng phương khiến Lục Duệ khi nói chuyện liền có khí độ của người cầm quyền.
Đó là khí chất trải qua vô số quyết đoán sát phạt mới có thể có, không trải qua sự thiên chuy bách luyện trong quan trường, tìm mọi cách đánh cờ với đối thủ chính trị là không thể có được, cho dù là Lâm Thiên Bình, cũng đồng dạng bị Lục Duệ làm cho kinh sợ, cảm giác vừa rồi Lục Duệ tạo cho hắn, giống như hắn đang đối mặt với mấy trưởng bối của Lâm gia.
Tất cả mọi người bị những lời nói của Lục Duệ làm cho ngây đơ, Lâm Minh đứng trong đám người thì vẻ mặt sùng bái nhìn Lục Duệ, hôm nay hắn là bị đồng học kéo đến, đối với dượng Lục Duệ này, trong lòng hắn vô cùng kính nể,một mặt là bởi vì cha giao hảo với Lục Duệ, trong miệng Lâm Thiên Hoa, dượng này cũng không phải là người bình thường, hơn hai mươi tuổi đã liền làm tới cán bộ cấp thính, năng lực tất nhiên là không thể nghi ngờ, mấu chốt nhất là cũng khiến cho Lâm Minh bội phục nhất là, Lục Duệ không ngờ bắt cóc cô trẻ!
Năm đó chuyện Lục Duệ và Lâm Nhược Lam rời khỏi Lâm gia, trong giới trẻ tuổi của kinh thành được truyền tụng rất rộng, đối với đám trẻ con này mà nói, hành động của Lục Duệ và Lâm Nhược Lam quả thực giống như công chúa và kỵ sĩ trong cổ tích, công chúa vì kỵ sĩ mà rời khỏi hoàng cung, mà kỵ sĩ chẳng những mang tới một vương quốc mới cho công chúa, bản thân cũng thành tướng quân uy chấn phương, đây là một chuyện thần kỳ cỡ nào.
Vốn Lâm Minh cũng rất thích Lục Duệ, đối với dượng dám bắt cóc cô, đối nghịch với ông nội này rất là bội phục, hôm nay nhìn thấy mấy câu của Lục Duệ đã làm cho Hoàng tam thiếu tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành cứng họng, hắn càng thêm bội phục Lục Duệ.
"Tôi có thể đưa anh vào một lần, thì cũng có thể đưa anh vào lần thứ hai.
" Người Có thể nói như vậy với Hoàng Bác Phong mà toàn thân đi ra, trong kinh thành chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, là một trong tứ đại hung nhân nổi danh của Thái tử đảng kinh thành, Hoàng Bác Phong trong mắt bọn nha nội trẻ tuổi không nghi ngờ gì nữa là tồn tại cường đại đến cực điểm, nhưng chính là một người như vậy, Lục Duệ không những không có thái độ khách khí với hắn, ngược lại còn không chút lưu tình hung hăng tát vào mặt hắn một cái.
Có thể giáo huấn Hoàng Bác Phong như vậy, toàn bộ kinh thành cũng chỉ có Lục Duệ, tuy rằng không biết năm đó Lục Duệ thu thập Hoàng Bác Phong thế nào, nhưng nhìn sắc mặt xanh mét của Hoàng Bác Phong và vẻ mặt cổ quái của người ngoài, Lâm Minh rất rõ ràng dượng chắc không phải nói dối, nói cách khác, trước đó rất lâu, dượng này của mình khẳng định đã cho Hoàng lão tam một bài học lớn.
Nghĩ đến đây, tuy rằng không biết Lục Duệ có gì nắm chắc có thể thu thập Hoàng Bác Phong, nhưng Lâm Minh lại tin, Lục Duệ nhất định có biện pháp, đối với điều này hắn rất là chờ mong, thậm chí có chút tò mò có chút tò mò, Lục Duệ rốt cuộc sẽ đối phó với Hoàng Bác Phong như thế nào.
Hơn nữa hắn biết rõ, Lâm Thiên Bình là người của Lâm Phá Quân, cha của mình và hắn không phải là người cùng đường, chuyện này cha và mẹ ở nhà cũng không chỉ nói một lần.
Trừ Lâm Minh ra, mấy nữ hài tử còn lại, bao gồm cả đám người Lâm Thiên Bình và Hoàng Bác Phong sắc mặt có chút trắng bệch, sát khí của những lời này khiến họ rất sợ, vốn còn tưởng rằng Lục Duệ chỉ là gà đất chó giấy, có thể bị hai vị đại nhân Lâm Thiên Bình và Hoàng Bác Phong tùy ý vuốt ve, không ngờ lại là một thiết bản, lúc này bọn họ cũng chỉ có thể mắt nhìn mũi, mũi hướng tâm, tận lực khiến mình nhìn nghiêm túc một chút, sợ rắc rối vướng vào người.
Mà trong mọi người, Trình Dã là cao hứng và khoái hoạt nhất, vốn cho rằng hợp tác với Lục Duệ còn cần cố gắng một chút, dù sao Lục Duệ là người phụ trách phía Thanh Giang, lại có bối cảnh và thủ đoạn, muốn đạt được sự ủng hộ của hắn thì chỉ sợ là rất khó, không ngờ Hoàng Bác Phong và Lâm Thiên Bình chen ngang làm khó, không ngờ khiến Lục Duệ đồng ý hợp tác với mình, thật sự là niềm vui bất ngờ, có điều hắn cũng rất kỳ quái, sự kiêu ngạo và bá đạo của Hoàng Bác Phong hắn cũng từng nói nghe, vốn Lục Duệ nói