Rốt cuộc tại sao Hàn Tuấn Hi lại tới?
Cho đến khi bọn họ chia tay, thậm chí trong mấy năm sau khi bọn họ chia tay ấy, Vân Nhất Hạc vẫn mãi không thể nghĩ ra được.
Nhưng lúc Hàn Tuấn Hi đến, thời điểm nhìn thấy hắn xuất hiện, khi ấy, Vân Nhất Hạc không nghĩ ngợi gì cả.
Anh đưa người đàn ông ấy vào văn phòng của mình, mời hắn ngồi xuống, sau đó duy trì vẻ thanh lịch của một doanh nhân, một chàng trai xuất thân từ tầng lớp thượng lưu, ngồi đối diện với người đàn ông đang mở rộng chân, cúi đầu nhìn xuống dưới.
"Anh Tuấn, anh..."
"Phiền cậu cho tôi một ly rượu." Cách cắt lời người khác có chút thô lỗ, nhưng dường như hắn không có sự lựa chọn nào khác.
"Anh muốn uống gì?" Khẽ nhướng mày, Vân Nhất Hạc lại đứng dậy đi về quầy bar nhỏ cạnh tường.
"Gì...!cũng được, cứ cho đại tôi một ly đi."
Sau một lúc im lặng, anh lấy ra một chai rượu mang hơi hướng cổ điển từ trong tủ, cân nhắc chút rồi cầm đồ khui cùng hai cái ly, đặt xuống mặt bàn.
Sau đó, anh ngồi trở lại đối diện với Hàn Tuấn Hi, nhìn người đàn ông ấy đang vuốt mặt, sau đó dời tầm mắt, không chạm mắt với hắn, anh suy nghĩ một hồi mới nói tiếp.
"Anh Tuấn, đây là chai Brandy của công ty lâu đời Brugerrolle.
Năm đó ba em nhìn thấy nó ở nhà đấu giá, nhưng lại chậm chân không lấy được nó.
Ông ấy là mẫu người rất cố chấp, sau đó liền âm thầm chạy đến tận Hà Lan, mua bằng được chai rượu này từ tay Bay Van der Bunt.
Về sau, khi em mở câu lạc bộ thì ông ấy đã tặng cho em chai rượu này làm quà mừng khai trương, đến bây giờ, nó vẫn là báu vật trấn tiệm của câu lạc bộ." Sau khi thong thả nói xong, dừng lại một lúc, Vân Nhất Hạc cầm cái khui lắc lắc trước mặt Hàn Tuấn Hi, "Anh Tuấn, em chỉ hỏi anh một câu thôi, nguyên nhân anh tới hôm nay...!có đáng để em vui mừng mà khui chai rượu này không?"
Nghe được câu hỏi cuối cùng, Hàn Tuấn Hi khẽ nhướng mi nhìn đối phương, nhìn người đàn ông trông thì có vẻ bình tĩnh nhưng thật ra ánh mắt lại đang lấp lánh lay động, không biết hắn có phải là đang vui thầm hay không, hoặc có lẽ là đang vui thật, bởi vì hắn cũng đang khẩn trương, hốt hoảng.
Hắn bối rối đến mức chẳng thể trả lời câu hỏi đó.
Vì vậy, hắn đã chọn phương pháp hỏi ngược lại.
"Cậu không thể đổi sang một chai rượu khác để người khác bớt bị áp lực hay sao?"
Nói xong lời cuối cùng, người đàn ông ấy liền bật cười, Vân Nhất Hạc có thể thấy được sự sợ hãi, không biết làm sao trong nụ cười đó, anh hơi cúi đầu suy nghĩ một chút, nhún vai, khom người xuống thò tay lấy một lon bia từ chiếc giỏ đan để dưới bàn uống nước.
"Cái này chắc sẽ tốt hơn chút nhỉ?" Cảm thấy bản thân cũng phải tự cười nhạo chính mình, Vân Nhất Hạc sờ lên một cái lỗ nhỏ dưới lon, "Cái lon này bị rơi ra ngoài lúc vận chuyển hàng, giờ đầy bọt khí rồi, bọn họ vốn định ném đi nhưng em không cho, rồi tiện tay cứ để ở đây, sau đó thì quên mất."
"...!Cậu đường đường là giám đốc Vân mà cũng tiếc một lon bia à?"
Sau khi lấy lon bia, cảm nhận được độ cứng như lúc nào cũng muốn vỡ ra của cái lon, Hàn Tuấn Hi khẽ thở dài, đứng dậy, đi tới cạnh quầy bar mini ở phía sau, lấy một cái khăn chakin bao lấy miệng lon, sau đó đưa tay xuống bồn rửa, kéo cái khoen ra.
Sau tiếng "tạch" bị bóp nghẹn, bọt bia xì xì thấm ra khăn, đợi một lát, bọt tan bớt đi, Hàn Tuấn Hi mới mở vòi nước ra giặt lại khăn, vắt khô để lau sạch cái lon rồi quay lại bàn uống nước, đem lon bia chỉ còn dư chừng phân nửa rót đều vào hai cái ly.
"Em cũng biết tiếc chứ, trước kia em cũng từng trải qua cảnh nghèo khổ rồi mà." Nhìn bia trong ly, cũng không biết có nên bưng lên uống hay không, Vân Nhất Hạc dựa một tay vào tay vịn ghế salon, đầu ngón tay chạm vào cằm, khẽ mân mê môi, "Chắc anh không tin nhỉ?"
"Cậu bảo tôi làm sao có thể tin được đây?" Hàn Tuấn Hi chỉ tay sang căn phòng làm việc được thiết kế rất sang trọng, sau đó hắn cũng không động đến hai ly bia kia.
"...Em nhớ là từng kể cho anh biết em từng ở Manchester mấy năm rồi nhỉ." Cũng không vì câu nói đó mà tức giận, Vân Nhất Hạc vẫn duy trì giọng điệu bình tĩnh, hơi cúi người về trước một chút, đầu ngón tay di chuyển dọc theo thành ly, "Khoảng thời gian đó thật ra là nhà em bắt em phải rèn luyện, hồi ấy em phải tự thuê nhà, tự kiếm tiền sinh sống, phải tự xử lý hết mọi chuyện, gặp rắc rối thì gọi điện thoại về nhà cầu cứu, nhưng nếu không phải chuyện sống chết thì nhà em sẽ mặc kệ."
"Nghiêm khắc thế à?" Những lời kể đó hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Hàn Tuấn Hi, nhưng bất ngờ là nó lại khiến cho đề tài trò chuyện không còn lúng túng nữa, "Tôi cứ tưởng mấy công tử nhà giàu như các cậu lúc nào cũng ăn ngon mặc đẹp, có đầy người hầu hạ chứ."
"Tuy có phúc phận đó, nhưng lại không có đặc quyền như vậy." Cười một tiếng, Vân Nhất Hạc không cụng ly bia nữa, trực tiếp ngả lưng ra sau dựa vào thân ghế, "Rèn luyện con cái từ nhỏ là truyền thống của nhà họ Vân.
Năm xưa ông nội em bị ông cố đưa thẳng đến Tân Cương, trồng cỏ linh lăng năm năm.
Ba em thì hồi nhỏ bị ông nội bắt đi tới vùng Đại Bắc hoang vu làm nông dân mười năm, hơn nữa không phải kiểu nhập vô đội thanh niên trí thức đâu, là bị bắt đi một mình.
Đến thế hệ của em, chắc mọi người thấy trong nước không đủ thử thách nên liền tống ra nước ngoài."
Nhắc đến chuyện quá khứ của gia đình, không khí giữa hai người có vẻ tốt hơn một chút so với lúc mới bước vào cửa, ít nhất họ cũng tìm được hướng đi của chủ đề, Hàn Tuấn Hi im lặng, gật đầu một cái, vẻ mặt không còn kiểu không muốn tin nữa, giọng nói cũng ôn hòa hơn rất nhiều.
"Vậy...!mấy năm cậu ở nước ngoài, không được về nhà lần nào à?"
"Không, em không được phép về.
Bởi vậy nói chung thì em cũng kiểu một nửa thành dân ở Manchester rồi."
"Hèn chi tiếng Anh của cậu bị lai tiếng địa phương."
"Đúng rồi." Cười một chút, giọng điệu của Vân Nhất Hạc có chút bất lực, nhưng cũng lộ ra mấy phần ấm áp, "Hồi em mới về nước, gặp lại được người bạn Anh khá thân, cậu ta có hỏi em sao đi nước ngoài có mấy năm mà giọng điệu nghe giống côn đồ thế."
"Thiệt hả?"
"Giọng Manchester nghe bị nhẹ, mất âm, trông có chút giang hồ."
"À..." Đáp một tiếng, Hàn Tuấn Hi không nói thêm gì nữa.
Mãi cho đến khi cả hai đều sắp không chịu được sự im lặng ngượng ngùng này, Vân Nhất Hạc thấy đã đến lúc mở miệng, mới đột nhiên kể tiếp, "Thật ra thì hồi bé em cũng học được kha khá tiếng Đông Bắc từ ông cố."
"Vậy à?"
"Lúc cụ dùng tiếng Đông Bắc thì em vô tình học lỏm theo."
"Do trẻ con học nhanh nhỉ."
"Vâng học nhanh thật."
Nói xong, cả hai người cùng cười, lần này, tựa như Hàn Tuấn Hi sợ chủ đề lại lạnh xuống, ngay sau đó liền bắt đầu kể lại vài chuyện thú vị của ba mình.
"Cậu biết ba tôi trông giống ai không.
Lý Ấu Bân ấy.
Đừng cười, là giống thật ấy, hồi tôi còn đi học, không phải hồi ấy có một bộ phim chiếu liên tục tên là Bản sắc hình cảnh à, Vương Chí Văn đóng vai chính, còn Lý Ấu Bân thì đóng vai ông trùm băng đảng tên là Châu Thi Vạn, hồi đó mẹ tôi xem cũng bảo giống giống ông già tôi.
Cơ mà, khí chất thì chẳng giống tẹo nào, người ta là ông trùm xã hội đen, còn ông già nhà tôi, nói thế nào nhỉ...!nếu không phải bảo là vô lễ, thì tôi thấy ông ba tôi hài lắm." Những gì hắn kể khá là nghiêm túc, nhưng càng kể càng khiến người ta không nhịn được cười, Hàn Tuấn Hi nhìn Vân Nhất Hạc cuối cùng cũng cúi đầu bật cười, bản thân cũng cong khóe miệng lên, "Thật ra thì, còn có chuyện càng tức cười hơn à, đó là ông bố ruột không chịu thua kém của tôi, ổng trông y như Trần Bảo Quốc vậy."
Lần này, Vân Nhất Hạc người vốn đang cố kiềm chế, liền không nhịn được cười to thành tiếng.
Vân Nhất Hạc cười vốn đã trông đẹp, dù là cười lớn tiếng vẫn không hề mất phong độ, có lẽ anh nhận ra bản thân không nên biểu hiện khoa