Sau khi đi qua bốn cột đèn giao thông, Phương Vũ mang Đường Tiểu Nhu vào một ngôi làng nhỏ trong thành phố.
Đường Tiểu Nhu lớn thế này cũng như từng gặp qua nơi nào nhưthế.
“Nhà cậu còn cách bao xa nữa thế?" Đường Tiểu Nhu hỏi.
“Không xa lắm, đi mấy phút nữa là tới.
” Phương Vũ trả lời cô.
Lúc Phương Vũ cùng Đường Tiểu Nhu vừa bước tới một con đường nhỏ thì một chiếc xe van chạy tới ngừng ngay bên cạnh bọn họ.
Cửa xe mở ra, trên xe là mấy tên côn đồ xăm trổ đầy mình, trên tay bọn chúng còn cầm theo gậy sắt, mắt xác định được mục tiêu, vừa xuống xe là lập tức vung gậy về phía Phương Vũ.
Phương Vũ nhẹ nhàng tránh được vài gây.
Ngay lúc đó, lại có thêm ba chiếc xe van nữa chạy tới con đường nhỏ, cả chục tên tay cầm gậy sắt bước xuống.
Bọn họ không nói lời nào, trực tiếp cầm gậy sắt lao về phía Phương Vũ.
Một gã đàn ông trung niên từ trên xe bước xuống, đôi mắt lạnh lùng nhìn Phương Vũ trong đám người.
Người này chính là Hà Văn Thành.
“Đông Lâm, Đại Bưu, hôm nay tôi đích thân báo thù cho các cậu! Tôi sẽ đánh gãy tay chân của tên nhãi ranh đó, khiến nó phải quỳ lạy xin tha lỗi.
”"Am! Am! Ám!"Trong đám đông, tiếng va chạm cùng với những tiếng kêu thảm thiết vang lên,Trong tình huống gậy sắt hỗn loạn như vậy mà Phương Vũ cũng không hề lo lắng, một bên vừa nhẹ nhàng né được gậy bên này, một bên lại vung chân đạp đám người đang xông tới.
Mà Đường Tiểu Nhu đúng ngay sau lưng Phương Vũ thì đã bị dọa sợ rồi.
Cô vẫn luôn lớn lên trong sự bảo bọc của nhà họ Đường, ở đâu mà thấy được tình cảnh đao súng chân thật như vậy?Một tên côn đồ nổi điên đến không thèm coi mục tiêu là ai, giơ gậy sắt lên muốn đập xuống trán Đường Tiểu Nhu.
Đường Tiểu Nhu mở to đôi mắt tràn đầy sợ hãi, căn bản là tránh không kịp nữa rồi.
“[Loảng xoảng?”Phương Vũ dùng tay phải chặn gậy sắt lại, một hồi âm thanh của kim loại liền vang lên.
Gậy sắt trực tiếp gãy luôn rồi!Tên côn đồ cầm gậy sắt đã ngu ra luôn rồi.
Lúc đó hắn chỉ muốn bỏ chạy, muốn về nhà thôi.
Nhưng đáng tiếc Phương Vũ lại không cho hắn cơ hội, vung chân ra cho hắn một cước.
“Phụt!”Tên khốn kia phun ra một ngụm máu lớn, bị đá bay hơn 10 mét rồi rớt phịch xuống đất.
Vốn dĩ Hà Văn Thành đã có tính toán trước, thế nhưng thấy đám thuộc hạ của mình từng người một đều bị đánh gục thì liền sợ hãi.
Ông ta biết Phương Vũ có bản lĩnh không tầm thường, chỉ lại không ngờ cậu lại mạnh tới mức này.
Hôm nay ông ta dẫn theo 24 tên thuộc hạ, vậy mà bây giờ đã có hơn chục tên ngã bẹp dí ra đó rồi.
“Đây, chuyện này ! " Hà Văn Thành chỉ cảm thấy hai chân như muốn nhũn ra rồi, bước nhanh về phía xe,