Sủng Thê Như Lệnh

Chương 17


trước sau


 
Chương 17
Trans: Espresso
“Khang Nghi, Tử Sách, bổn vương hôm nay đến đây, muốn chọn Thọ An cho Huyên nhi, chờ khi Thọ An đến tuổi cập kê liền cho chúng thành thân.”
 

Nghe câu nói ấy, không chỉ có A Uyển thiếu chút nữa ngã quỵ, vợ chồng Trưởng Công chúa Khang Nghi hiển nhiên cũng lấy làm kinh hãi, mặt lộ vẻ ngạc nhiên.
 
Hành động này của Thụy vương ngoài dự đoán mọi người, bởi vì Vệ Huyên gần đây thường xuyên quấn quít lấy A Uyển, cho nên hai vợ chồng họ lúc trước đã thảo luận qua chuyện này, đều cho rằng là không có khả năng. Nhưng mới qua mấy ngày, Thụy vương liền đích thân đến đây, muốn chọn A Uyển nhà họ cho Thế tử, thấy thế nào cũng cảm thấy có chút không thích hợp lắm.
 
Trưởng Công chúa Khang Nghi lấy lại bình tĩnh, cười nói: “Thất hoàng huynh sao đột nhiên lại có suy nghĩ này vậy? Tuy rằng muội muội cũng rất thích đứa nhỏ Huyên nhi này, đáng tiếc A Uyển phúc bạc. . . . . .”
 
Lời còn chưa dứt đã khiến Thụy vương giơ tay ngắt lời, hắn cười vang nói: “Khang Nghi, muội nói lời này không đúng rồi, sao lại nói con gái mình phúc bạc? Ta thấy Thọ An tốt lắm, thông minh lương thiện, là đứa nhỏ ngoan, xứng đôi với Huyên nhi.”
 
Trưởng Công chúa Khang Nghi và Thụy vương phi nghe thấy thế đều không nhịn được khóe miệng co lại, lời kia của Trưởng Công chúa Khang Nghi rõ ràng là khiêm tốn, cũng có ý tứ từ chối, nhưng Thụy vương cố tình không để cho nàng nói xong lời từ chối, liền cắt lời trước, ngược lại còn giải thích thêm. Thấy ý tứ của Thụy vương, rõ ràng chính là không muốn nghe lời từ chối.
 
Trái lại La Diệp không nghe ra sự sắc bén trong lời nói của hai huynh muội, chỉ là kinh ngạc nói: “Thất hoàng huynh, người sao đột nhiên nhắc đến chuyện này? Thứ lỗi cho Tử Sách nói thẳng, chỉ sợ hai đứa không thích hợp.”
 
Nghe được câu hỏi thẳng thắn của La Diệp, Thụy vương phi vốn ngồi im lặng nãy giờ không nhịn được liếc mắt nhìn hắn một cái, thầm nghĩ quả nhiên như người đời nói, vị La Phò mã này là người không biết xem sắc mặt người khác, không thông thạo việc thường ngày, hắn cũng có chút vẻ khờ dại. Nhưng có lẽ cũng bởi vì như thế mới có thể lấy Trưởng Công chúa Khang Nghi .
 

Thụy vương hôm nay là tới định chuyện hôn sự cho con trai, đương nhiên không thèm để ý câu hỏi thẳng thắn của hắn, lập tức cười nói: “Tử Sách sao lại nói lời ấy? Tại sao không thích hợp? Bổn vương lại cảm thấy khá thích hợp. Bổn vương trong khoảng thời gian này quan sát, thấy Huyên nhi và Thọ An tâm đầu ý hợp, hai đứa nhỏ không còn nghi ngờ gì nữa, thằng nhóc ầm ĩ muốn cưới Thọ An làm Thế tử phi, bổn vương cũng cảm thấy Thọ An không tồi, liền cho phép nó.”

 
A Uyển nghe thấy vậy vẻ mặt đen lại, không nhịn được quay đầu nhìn về phía thằng nhóc con bên cạnh, khi đối mặt với ánh mắt của hắn không khỏi có chút sửng sốt. Tên nhóc con này môi hồng răng trắng, trời sinh tướng mạo đẹp, đôi mắt hắc bạch phân minh, tròng trắng mắt như ngọc, mắt đen như mực, con ngươi sâu thăm có chút sáng ngời, nhìn trong veo nhưng lại tựa như âm trầm khó đoán.
 
Phát hiện ánh mắt của nàng, nhóc con đáp lại một nụ cười tươi rói.
 
Đó không phải là một nụ cười dễ thương vì thiện chí, mà là một nụ cười không thể giải thích được.
 
A Uyển không hiểu rùng mình một cái, sau đó tên nhóc con đang nắm tay nàng lại vòng tay qua vai nàng, quan tâm hỏi han: “A Uyển lạnh sao? Có phải gió lớn hay không?” Dứt lời, hắn ngẩng đầu nói với Thanh Yên, “Lấy áo choàng cho ta.”
 
Thanh Yên vội vàng đưa áo choàng cầm trong tay cho hắn, ban đầu còn có chút lo lắng hắn chưa từng hầu hạ ai, động tác vụng về, nhưng bất ngờ chính là hắn khoác áo choàng lên vai cô bé, sau đó hai tay linh hoạt thắt đai áo, lại nhìn nàng mỉm cười.
 
Thấy cảnh như vậy, không chỉ có A Uyển bị hắn làm cho ngây ra, những người lớn ở đây cũng có chút sững sờ.
 
Nếu là nam nữ bình thường làm chuyện này thì đương nhiên bình thường, thậm chí còn có chút lãng mạn tuyệt đẹp. Nhưng hiện giờ là một thằng nhóc sáu tuổi thắt áo choàng cho một cô bé sáu tuổi, cả hai cái đều có dáng vẻ cái bánh bao mềm mại, thấy thế nào cũng không phù hợp, có cảm giác rất người lớn, làm cho người ta thật dở khóc dở cười.
 
Thụy vương thấy liền bật cười, cười nói với La Diệp và Trưởng Công chúa Khang Nghi: “Các ngươi xem, Huyên nhi tuổi còn nhỏ đã biết yêu thương người khác, về sau đối với Thọ An cũng sẽ rất tốt. Các ngươi cảm thấy thế nào?”
 
“Cái này. . . . . .” Trưởng Công chúa Khang Nghi vẫn là không thể quyết tâm đồng ý hôn lễ, cái này liên quan đến cả đời của con gái. Cách nghĩ khác với người đời, nàng muốn tìm người phù hợp nhất cho con gái, mà không phải vì phú quý tiền đồ gì.
 
Vốn nàng cảm thấy, trước khi con gái đến tuổi cập kê, nàng có nhiều thời gian chọn lựa người thích hợp nhất cho A Uyển, nhưng tất cả trước mặt lại làm xáo trộn kế hoạch của nàng. Mà Vệ Huyên là Thế tử Thụy vương, là con cưng lớn lên dưới sự sủng ái của Thái hậu và Hoàng đế, mặc dù vô cùng tôn quý, tiền đồ vô hạn, nhưng không phải người thích hợp với A Uyển.
 
Cuộc đời này, điều người phụ nữ mong muốn không phải là người cao quý nhất thế gian mà chỉ là một người phù hợp với mình nhất mà thôi.
 
Nhưng La Diệp không lo lắng như vợ, hắn nhìn hai đứa nhỏ, trên mặt cũng lộ vẻ tươi cười, vẫy tay nói với chúng: “A Uyển, Thế tử, các con lại đây.”
 
Vệ Huyên thắt áo choàng cho A Uyển xong, rồi vén phần tóc lòa xòa hai bên thái dương của nàng, xong mới kéo nàng đến chỗ của người lớn.
 
Sau khi hai đứa nhỏ hành lễ xong, Vệ Huyên liền lon ton chạy đến trước mặt La Diệp, ngửa mặt cười ngây thơ không tỳ vết, “Dượng, gả biểu tỷ cho Huyên nhi làm Thế tử phi được không? Huyên nhi rất thích biểu tỷ, sẽ đối xử tốt với biểu tỷ cả đời.”
 
Cả một đời quá dài, bị một tên nhóc dễ dàng hứa, cảm giác kỳ dị không nói nên lời.
 
Đến A Uyển còn cảm thấy rất kỳ quái, không nhịn được dùng ánh mắt quái dị nhìn Vệ Huyên, càng cảm thấy Vệ Huyên đôi khi không giống một đứa trẻ.
 
Nhưng những người khác lại không có loại cảm giác quái dị này giống A Uyển, vả lại người xưa trọng lời hứa của quân tử, lại là giao ước ngoài miệng, cũng có sức trói buộc về mặt đạo đức, ít có người sẽ làm chuyện bội bạc thất nghĩa, như vậy sẽ bị cả xã hội khinh bị, liên quan đến thanh danh cả đời của một người. Cho nên khi Vệ Huyên nói những lời này, không chỉ có La Diệp trong lòng có vài phần thỏa mãn, Trưởng Công chúa Khang Nghi cũng coi trọng liếc hắn mắt một cái.
 
Lúc này, Thụy vương cầm hộp gấm khảm vàng ngọc mà hắn mang tới, hắn nhẹ nhàng mở hộp ra, động tác không phù hợp với hình tượng, hắn lấy một miếng ngọc bội ở trong ra, nhìn dải tua thắt ở ngọc nhìn đã có chút phai màu, rõ ràng được đặt trong hộp đã lâu.
 

“Ngọc bội này là của mẫu phi sinh ra Huyên nhi giữ lại, nói muốn tặng cho vợ tương lai của Huyên nhi làm quà gặp mặt.” Thụy vương nhẹ nhàng vuốt ve ngọc bội, trong mắt toát vẻ hoài niệm, hiển nhiên nhớ mãi không quên người vợ đã qua đời.
 
Thụy vương và vợ Trịnh thị là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, tình cảm tất nhiên khác nhau, cho nên khi vợ qua đời, vẫn nhớ mãi không quên. Hiện giờ, hắn lấy di vật của vợ qua đây, có thể thấy được hắn thật lòng.
 
Khang Nghi không nhịn được lại nhìn con gái, trong lòng vẫn đấu tranh, không thể đưa quyết định.
 
Trước đó La Diệp nghe Vệ Huyên nói, hiện lại thấy Thụy vương lấy ra tín vật của Thụy vương phi đã mất, đã cảm thấy được hôn sự này có khả năng, nếu A Uyển thật sự trở thành Thế tử phi Thụy vương, có một thân phận tôn quý, dù là thân thể nàng có chút yếu đuối, cũng không dễ bị người khác bắt nạt. Nhưng nghĩ muốn là như vậy, nhưng cũng không thể trả lời, vì do vợ quyết định.
 
Thụy vương thấy Trưởng Công chúa Khang Nghi không hé răng, hơi nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế tính khí nóng nảy, vẫy tay A Uyển đang ở bên cạnh mẫu thân, sau khi A Uyển chần chờ đến trước mặt hắn, hắn đặt miếng ngọc bội vào trong tay nhỏ bé mập mạp đầy thịt của đứa cháu gái đằng ngoại, cười nói: “Thọ An, đến nhà cậu làm con dâu của cậu được không?”
 
Trong lòng A Uyển nhảy dựng, vẻ mặt bình tĩnh không còn kéo dài được nữa, cảm giác miếng ngọc bội trong tay nặng hơn một ngàn trượng.
 
Nàng không nhịn được ngẩng đầu nhìn Thụy vương, so sánh diện mạo hắn và cha nàng La Diệp, cũng không được cho là tuấn tú, nhưng lại vô cùng anh tuấn uy vũ, cả người khí chất cao quý, đôi sáng ngời có thần,

quyết đoán mười phần, khiến cho người ta ít dám nhìn quá lâu.
 
Vị Vương gia này được đương kim Hoàng đế rất tin tưởng, nghe nói năm đó trong trận tranh đoạt chính tông Phong Vân đã tốn không ít sức lực, vô cùng dũng mãnh, mà tính tình hắn cũng có chút nóng nảy, không hợp ý thì dám nhìn thẳng vào mặt người đó. Từ sau khi Văn Đức đế lên ngôi, hắn như xuôi gió xuôi nước, mặc dù có gợn sóng, cũng là do đứa con trai duy nhất này gây rắc rối khiến lão tử hắn phải đi theo phía sau giải quyết.
 
Người quyền cao chức trọng như vậy, chỉ sợ không thể chấp nhận chuyện từ chối, mặc dù người từ chối kia là người có quan hệ huyết thống với hắn. Tình thân hoàng thất phần lớn mờ nhạt, quan hệ giữa hắn và Trưởng Công chúa Khang Nghi có thể nhìn ra, một người là Vương gia được sủng ái, một người là Trưởng Công chúa gần như mờ nhạt trong mắt người đời, bên khinh bên trọng, liếc qua thấy ngay.
 
A Uyển trong lòng run lên, nàng hiểu được ý thăm dò của Thụy vương, nếu Trưởng Công chúa Khang Nghi không biết suy xét, vậy thì hắn cho thêm một cơ hội nữa, để A Uyển chọn.
 
Nếu A Uyển đồng ý, vậy thì vui mừng lớn; nếu A Uyển từ chối, Thụy vương mặc dù ngay tại đây sẽ không nói gì, nhưng còn về sau? Hắn ở trước mặt hoàng đế, nói một câu nhẹ nhàng liền có thể làm cho một công chúa đã xuất giá không nhận được ân sủng có khổ cũng nói không nên lời.
 
A Uyển biết Công chúa mẫu thân của nàng không phải là nhân vật đơn giản, nhưng lại có thủ đoạn cơ mưu, đối mặt với hoàng quyền tối cao, một nữ tử yếu đuối có thể ra sao?
 
A Uyển cúi đầu, bàn tay nhỏ bé cầm lấy miếng ngọc bội kia, không dám lại nhìn ánh mắt hắn.
 
Đời này sống đến sáu tuổi, nàng vẫn cho rằng cơ thể mình gầy yếu như vậy, đoán chừng giống như lo lắng của Công chúa mẫu thân nàng, hôn sự về sau rất nguy hiểm, người được chọn làm vị hôn phu của nàng tuyệt đối không thể chọn lựa ở trong hoàng tộc và gia đình làm quan. Thật ra nàng cũng không vội, cho dù là buông bỏ cơ thể gầy yếu này sống một mình cả đời cũng không sao, nàng có phong hào có tiền tài, sống an phận, cũng không ai dám bắt nạt, một người ung dung tự tại sống vui vẻ tốt biết bao?
 
Nhưng hiện tại, tất cả dự định ý tưởng đều bị tan vỡ, nàng không chỉ có hôn sự không lo, mà còn có Thế tử Vương phủ hiển vinh lừng lẫy nhất trong hoàng tộc muốn chọn nàng làm Thế tử phi.
 
Nếu là Vệ Huyên không phải biểu đệ có quan hệ huyết thống gần như thế thì tốt rồi, sẽ không rắc rối như vậy, lấy hôn sự của chính mình đổi lấy càng nhiều lợi ích của Công chúa mẫu thân, làm cho mẹ càng hài lòng, nàng tất nhiên là sẽ không từ chối.
 
Nhưng hiện tại, loại rắc rối ở trước mặt hoàng quyền tính là gì? Đồng ý là vui mừng lớn, không đồng ý vậy chờ bị trừng phạt đi. Thụy vương mặc dù sẽ không nhỏ nhen so đo với họ, nhưng bị từ chối như vậy thì mất mặt, trong lòng không phải sẽ khó chịu sao?
 
Thế giới này mặc dù tốt, nhưng lại có điểm này không tốt, quyền lực là tự do, không có quyền lực không có nhân quyền. Chính vì vậy A Uyển đã hiểu được, cho nên nàng mới luôn nhường nhịn Vệ Huyên, không thể rất so đo chuyện lúc trước hắn hại nàng ngã sấp xuống. Đứa nhỏ này cũng tốt, kêu tốt kêu vui vẻ là được, coi như ở chỗ Thụy vương gây được ấn tượng.
 
Cho nên, nàng hiểu lúc này chính mình phải lựa chọn như thế nào.
 

Nghĩ đủ cách, nhưng trong phút chốc, A Uyển chỉ trầm lặng vài giây, liền lại ngẩng mặt lộ ra nụ cười rụt rè với Thụy vương, dùng giọng nói mềm mại của một bé gái đáng yêu, nói: “Cậu thất, ngọc bội này thật đẹp, là tặng cho A Uyển sao?”
 
Thụy vương đang nhíu mày liền thả lỏng, cười sang sảng, “Đúng, Thọ An thích không?”
 
Nàng nhỏ giọng nói: “Thích ạ, bởi vì nó rất đẹp.” Đây là di vật của Thụy vương phi quá cố, mặc dù không đẹp, cũng phải nói đẹp.
 
Trưởng Công chúa Khang Nghi sắc mặt có chút biến đổi, sau đó lại lộ ra nụ cười mềm mại như nước, cười sẵng giọng: “Đứa nhỏ này con thật sự là không ngại ngùng gì, nhìn thấy thứ gì xinh đẹp liền thích ngay, còn không mau cảm ơn cậu con?”
 
Lúc này, Thụy vương phi nãy giờ vẫn chưa hé răng cũng cười, tiếp lời nói: “Thọ An của chúng ta là tiểu quý nữ xinh đẹp, thích thứ gì đó đẹp thì có sao? Chỗ ta có một bộ đồ trang sức do thợ thủ công trong cung làm ra, hôm khác sẽ đưa tới cho Thọ An, để cho con ăn mặc xinh đẹp hơn.”
 
“Cái này thật sự cảm ơn Thất hoàng tẩu.”
 
Trong mấy câu nói, mọi người nói cười vui vẻ, bầu không khí có điềm lành. Ở đây ngoại trừ trên mặt La Diệp có chút quái dị, mọi người hiểu chuyện, nhưng cười không nói.
 
Trong lòng Vệ Huyên vui mừng khôn xiết, không nhịn được lại túm lấy tay A Uyển, thấy nàng vùng ra khỏi tay hắn, bản thân cúi đầu chơi với miếng ngọc bội kia không quan tâm đến hắn, hắn cũng không tức giận, trên mặt hiện lên nụ cười rất sung sướng, vây quanh nàng.
 
Thụy vương uống một chén trà nhỏ, nhìn mắt hành động của hai người nhỏ, nói với Trưởng Công chúa Khang Nghi: “Muội xem bọn nhỏ kìa, còn tuổi nhỏ mà tình cảm tốt như vậy, Huyên nhi còn chưa đối xử với tiểu cô nương nào thân thiết như vậy.”
 
Trưởng Công chúa Khang Nghi miễn cưỡng cười nói: “Thất hoàng huynh, có chuyện muội muội cần nói rõ. Muội muội cũng không phải không thích Huyên nhi, huynh cũng biết, A Uyển là trẻ sinh non, nàng trời sinh cơ thể yếu đuối, muội muội chỉ sợ thiệt thòi cho Huyên nhi. . . . . .”
 
Thụy vương xua tay, không để ý nói: “Đại phu không phải đã nói sao, Thọ An còn nhỏ, nếu an dưỡng cẩn thận, chờ Thọ An lớn hơn một chút, thì có thể giống cô nương bình thường, không cần lo lắng.”
 
Thụy vương phi liếc chồng một cái, hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, dù sao là Vệ Huyên thích, về sau gả vào cửa làm Thế tử phi, mặc dù cơ thể yếu đuối một chút không thể sinh đẻ cũng không sao, nạp thêm mấy trắc phi cũng được, đến lúc đó trắc phi sinh con trai liền ôm đến chỗ Quận chúa Thọ An dưới danh nghĩa con trai trưởng để nuôi dưỡng là được, căn bản không cần lo lắng chuyện này.
 
Nghĩ đến đây, Thụy vương phi nhìn tiểu cô nương khuôn mặt trầm tĩnh, trong lòng khẽ thở dài, ý nghĩ của nam nhân và nữ nhân quả nhiên khác nhau, tam thê tứ thiếp kia chẳng qua là tư tưởng nam nhân áp đặt nữ nhân thôi, không có nữ nhân nào thích chồng ngoài mình ra còn có nữ nhân khác bên cạnh. Nghĩ tới đây, nàng chăm chú nhìn Trưởng Công chúa Khang Nghi, quả nhiên từ những nét nhỏ trên gương mặt nàng có thể thấy được nàng cũng không bằng lòng đối với chuyện này.
 
Chẳng qua là không biết làm sao.
 
Chỉ có La Diệp không nghĩ gì nhiều, thấy con gái nhận tín vật của Thụy vương, hiểu được con gái đã đồng ý chuyện này rồi, Thụy vương cũng dùng lời nói cắt ngang  tất cả từ chối bọn họ, bất đắc dĩ chỉ có thể lấy một miếng ngọc bội do trưởng bối trong nhà ban tặng hắn giao cho Thụy vương, coi làm như tín vật.
 
Hai bên đã trao đổi tín vật, hôn ước ngoài miệng đã được lập, cũng đã có sự ràng buộc.
 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện