Bởi vì Cố Ngọc Lam liên tiếp không chiếm được tiện nghi Đường Ngọc Sở nên hiển nhiên cũng có chút bực bội, sáng hôm sau, cô ta mang theo hai trợ lý đến phim trường, trực tiếp bỏ Đường Ngọc Sở lại trong khách sạn.
Lúc đầu Đường Ngọc Sở còn kinh ngạc hai giây, nhưng sau đó tràn đập vui sướng: “Em vừa đang suy nghĩ lát nữa phải dùng lý do gì thoát khỏi bọn họ, hiện tại hình như không cần nữa.”
Lục Triều Dương cười gật đầu: “Vậy em chuẩn bị một chút, anh đưa em ra ngoài.”
“Vâng vâng.”
Khoảng nửa tiếng sau, Đường Ngọc Sở nhanh chóng tắm rửa thay quần áo, sau đó cùng Lục Triều Dương đi xuống lầu.
Lục Triều Dương lái xe, Đường Ngọc Sở cửa khách sạn chờ anh.
Một lát sau, Bùi Hằng Phúc cũng đi ra, lúc anh ta thấy Đường Ngọc Sở thì ngẩn ra một chút.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền áo màu đỏ với phong cách đơn giản, lộ ra dáng người và đường cong xinh đẹp, mái tóc dài tùy tiện buộc lên, khí chất tao nhã, lúc này mang theo sự gợi cảm, cả người có vẻ mê người lại hấp dẫn, giống như một đóa hoa nở rộ tỏa ra nét phong tình.
Bùi Hằng Phúc kinh ngạc nhìn một chút.
Trước kia mỗi ngày anh ta và Đường Ngọc Sở ở bên nhau cũng không phát hiện cô mê người như vậy, nhưng sau khi chia tay, cô luôn làm cho anh ta nhìn với cặp mắt khác xưa.
So với Cố Ngọc Lam thì Đường Ngọc Sở chắc chắn xinh đẹp hơn.
Trái tim Bùi Hằng Phúc không khỏi nóng lên, trong mắt trào ra lửa nóng không tên, suy nghĩ muốn cướp Đường Ngọc Sở cướp về càng kiên định.
Lúc này, Đường Ngọc Sở hiển nhiên cũng phát hiện ra Bùi Hằng Phúc, cô thấy anh nhìn không chớp mắt mình thì không khỏi nghiêng đầu qua một bên, giả vờ như không thấy.
Bùi Hằng Phúc lấy lại tinh thần, đi tới chào hỏi cô: “Cô muốn đến phim trường sao? Tôi có xe, có thể đi cùng.”
“Không cần, anh đi đi, mặc kệ tôi, chúng ta không thân thiết như thế.”
Đường Ngọc Sở lạnh nhạt đáp, chưa liếc mắt nhìn anh ta một cái.
Bùi Hằng Phúc nhíu mày, đang định nói thêm gì đó thì phía trước lại đột nhiên vang lên tiếng còi xe.
Anh ta nhìn qua đi thì thấy một chiếc xe Maserati dừng ở ven đường, sau đó Đường Ngọc Sở cong môi cười, không thèm chào hỏi anh ta đã chạy chậm đi tới rồi leo lên xe, nghênh ngang rời đi.
Bùi Hằng Phúc đứng tại chỗ nheo mắt, trên mặt bắn ra hơi thở u ám.
Xem ra anh đoán cũng không sai, quả nhiên lần này đi quay, người đàn ông kia vẫn luôn bên cạnh Đường Ngọc Sở!
…
Trên xe, Đường Ngọc Sở nhìn bóng dáng Bùi Hằng Phúc dần thu nhỏ lại qua kính xe thì mở to mắt nói: “Thật xui xẻo.”
Lục Triều Dương nghiêng đầu nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói: “Người không quan trọng, bà xã không cần quan tâm.”
“Em không quan tâm nhưng nhìn chướng mắt.”
Đường Ngọc Sở bĩu môi, oán giận một câu.
Ở trước mặt Lục Triều Dương, Đường Ngọc Sở hoàn toàn không hề che dấu sự chán ghét Bùi Hằng Phúc, hơn nữa cũng vô cùng ngay thẳng, Bùi Hằng Phúc từng yêu cầu cô quay về bên anh ta cũng chưa từng giấu giếm.
Lục Triều Dương thấy khuôn mặt nhỏ bực bội thì không khỏi mỉm cười nói: “Bà xã không thích thì để anh ta ít lắc lư trước mặt em là được.”
“Em làm gì có bản lĩnh lớn như thế.”
Đường Ngọc Sở mím môi, thở dài, sau đó lắc đầu: “Được rồi, không nhắc đến anh ta nữa, chúng ta đi đâu vậy?”
“Hẹn hò.”
Lục Triều Dương cong môi, chậm rãi nói ra hai chữ.
Đường Ngọc Sở ngây người, trợn mắt há miệng nhìn Lục Triều Dương: “Hẹn… Hẹn hò?”
“Bình thường bận rộn nên không nhiều thời gian bên cạnh bà xã, hiếm khi có cơ hội, bỏ qua thì sẽ đáng tiếc.”
Lục Triều Dương trả lời thật sự bình tĩnh, cảm xúc cũng bình thườn, nhưng lời này nói ra lại làm cho người ta giật mình.
Vị nam thần quốc dân kiêu ngạo lại khiêm tốn bí ẩn chủ động mở miệng nói muốn hẹn hò