Sửu Cô Nương

Chương 5


trước sau

Điều chỉnh lại chút cảm xúc, tôi vẫn quyết định thử xem bản thân có may mắn không:

"Thôn trưởng đại thúc, con có thể xin phép được ở lại đây một thời gian được không. Có lẽ rất nhanh con sẽ rời đi hoặc cũng có thể ở rất lâu. Thúc có thể tìm một chỗ cho con ở tạm được không ạ??" Thôn trưởng nghe xong cũng không lập tức trả lời câu hỏi của tôi mà lặng lẽ nhìn bên trái khuôn mặt của tôi.

Tôi thầm nghĩ.

"Vết bớt trên mặt của cháu là từ trong bụng mẹ đã có rồi sao? Haizzz, một cô nương tốt như vậy mà....~~" thôn trưởng thở dài, dường như còn muốn nói tiếp gì nữa, nhưng ông nhìn tôi một cái rồi lại nuốt xuống.

"Cháu coi như vậy được không!! Sang năm cháu nội của ta liền bắt đầu phải đến trường học rồi. Nếu cháu đồng ý thì cứ ở lại nhà ta, dạy thằng nhóc này viết chữ học đếm là được."

"Dạ đồng ý... đồng ý ạ, cám ơn thôn trưởng." Thật không dám nghĩ, mọi chuyện có thể dễ dàng như vậy.

Tôi rốt cuộc cũng có thể ở lại. Trong nhà thôn trưởng liền chỉ có ba người là thôn trưởng, Lai Phúc và tôi. Vợ của thôn trưởng nghe đâu khi còn trẻ đã bệnh nặng qua đời. Con trai thì mang theo con dâu ra thành phố kiếm việc làm thêm, trong nhà chỉ còn mỗi mình thôn trưởng và Lai Phúc hai ông cháu nương tựa vào nhau cùng sinh hoạt.. Bây giờ có thêm tôi, tiểu viện liền bắt đầu có chút sinh khí, vui vẻ hơn hẳn.

Mới đầu, bởi vì khuôn mặt của tôi, mọi người vẫn có điểm dè chừng e ngại.. Nhưng cũng chẳng có ai nói ra nói vào mặt tôi như thế nào, chỉ có đôi khi một vài đại thẩm trong thôn lại nhìn tôi với ánh mắt đáng tiếc xót thương.

Tôi rất nhanh có thể dung nhập với cuộc sống sinh hoạt nơi này, mà nói tới thân với tôi nhất có lẽ là bọn trẻ trong Cát thôn. Kỳ lạ nhất là, tất cả bọn chúng đều không sợ vết bớt trên khuôn mặt của tôi. Lần nào cũng vậy, chúng sẽ vây quanh lấy tôi, nhao nhao bằng chất giọng trẻ con nũng nịu ngọng ngạo, đòi tôi kể những câu truyện thú vị trong thành phố, cả đám ngọt ngào kêu tôi là "Nguyệt tỷ tỷ".

Hàng tháng tôi vẫn đưa chút ít tiền cho thôn trưởng, xem như chi phí ăn ở của tôi. Ban đầu ông nhất quyết không lấy một xu, lại nói nhà có để trống thì cũng chẳng có ai ở, ăn cơm thì cũng chỉ là thêm cái chén thêm đôi đũa, thu tiền làm gì. Sau đó bởi vì tôi kiên quyết ông nhất định phải nhận lấy nếu không tôi sẽ không ăn cơm của ông nữa, thì ông mới chịu nhận lấy.

Lai Phúc là một đứa trẻ thông minh, những gì tôi dạy, cậu bé đều học rất nhanh. Tôi bắt đầu dạy cậu những từ đơn tiếng Anh, hai mươi sáu chữ cái abc, tiểu gia hỏa này phải nói là càng học càng sáng dạ, rất

nhanh thì có thể đọc rành mạch phát âm chuẩn từng chữ!! Những loài động vật trong thôn, trên cơ bản cậu đều có thể gọi hết tất cả tên của chúng bằng tiếng Anh. Thôn trưởng khen tôi dạy rất tốt, lại giết gà nhặt rau, nấu một bàn thức ăn phong phú cho tôi ăn, cuộc sống càng thêm dễ chịu!!!

Có một ngày, trong khi tôi và thôn trưởng ngồi trước cửa hóng gió, ông đột nhiên nói:

"Bé con, nên về nhà thôi. Có phải cháu giận dỗi gì người nhà, nên mới một mình chạy ra ngoài như thế này không?"

Tôi giật mình, sắc mặt có điểm hoảng hốt. Thôn trưởng liếc nhìn tôi một cái rồi lại nói tiếp:

"Ta biết mà!! Haizzz~~ trước kia cũng có một cô bé giống cháu, chạy tới nơi này ở một thời gian. Sau đó lại có một nhóm người tìm tới, đón cô bé đi." Thật hả trời, còn có chuyện trùng hợp tới như vậy sao??!! Đoán chừng cô nàng kia là bị bắt trở về, nhưng bản thân tôi lại khác, chẳng có ai muốn tìm tôi cả cũng chẳng ai muốn tôi trở về đâu?!!

Cúi gằm mặt nhìn mũi chân, trong đầu không ngừng suy nghĩ phải như thế nào giải thích cho thôn trưởng hiểu. Nói thật, sau mấy ngày không ngừng quan sát, tôi cảm thấy bản thân mình thật sự không thể sống lâu dài ở nơi này, rất khó. Tôi là một đứa trẻ sống ở thành phố, chuyện làm nông đương nhiên bản thân tôi chẳng biết được cái nào. Dù cho có đầy mình văn chương thì lại làm sao, chẳng thể đổi thành tiền, cũng chẳng thể no bụng, có ít gì chứ?!! Haizzz. Mà khoan đã, hôm nay tôi có nghe mẹ của Nhị Nha nói rằng, giáo viên dạy lũ trẻ trong thôn sắp phải đi, mặt trên còn không có quyết định sẽ phái ai tới nơi này.. Hình như là ngại điều kiện sinh hoạt ở đây không tốt, tiền lương lại chẳng bao nhiêu nên chẳng ai muốn tới cả. Có thể, tôi có thể ứng tuyển vô vị trí này. Như vậy tôi có thể ở lại đây, chân chính sinh hoạt tại nơi này. Cứ quyết định như vậy đi!!

Vì thế tôi nỗ lực nói rõ mọi chuyện một cách chân thành nhất. Tôi không có bỏ nhà trốn đi, tôi chỉ là đi du lịch tới đây, lại không nghĩ tới cuộc sống ở Cát thôn hạnh phúc thanh bình thế này, tôi thật sự luyến tiếc rời đi, đặc biệt là bọn nhỏ, tôi không nỡ rời xa chúng.

Cho nên tôi dõng dạc hùng hồn nói với thôn trưởng, tôi phải vì sự nghiệp giáo dục văn hóa của Cát thôn góp thêm viên gạch, góp thêm viên ngói. Tôi muốn ở lại làm giáo viên cho đám trẻ trong thôn.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện