Mặc dù Yến Dĩ Tuần không hiểu lắm nhưng cũng không hỏi nhiều, cầm ngoại bào đưa cho Kỳ Văn.
Kỳ Văn cầm lấy áo rồi rút chỉ ra, sau khi xe chỉ luồn kim thì khâu tấm áo bào lại.
Chỉ một lúc sau, chỗ bị rách đã được khâu lại lành lặn, Kỳ Văn còn tiện tay thêu thêm một bông hoa nhỏ ở bên ngoài áo.
Ánh nến chiếu rọi, in hình bóng của Kỳ Văn lên tường, Yến Dĩ Tuần đỡ thân thể ngồi dậy, cảm thán: "Ngươi biết cả nữ công sao?"
"Ừm." – Kỳ Văn bỏ kim chỉ xuống, xũ ngoại bào ra rồi trải trước mặt Yến Dĩ Tuần: "Khi còn bé hay làm rách áo, vì không muốn mẫu thân phát hiện nên ta tự mình khâu lại."
Trên áo thêu một bông hoa tinh xảo, thoạt nhìn hoàn toàn không thấy vết rách.
Yến Dĩ Tuần cẩn thận vuốt ve y phục, đầu ngón tay chạm vào bông hoa nhỏ: "Không biết ngươi còn khiến ta ngạc nhiên đến đâu nữa."
Nói xong, Yến Dĩ Tuần chống tay muốn dựa vào cột giường, hắn thấy dưới đáy chăn bông có gì đó nhô lên đúng lúc đang đè tay lên nó.
"Dưới đệm có cái gì à?"
Yến Dĩ Tuần chú ý đến cảm giác căng phồng dưới tay, xốc đệm lên nhìn thử thì thấy một cái hộp tròn được chạm khắc hình lá trúc.
Kỳ Văn đang cúi đầu thu xếp lại chỗ kim khâu, không hề nhớ tới chuyện mình đem cái hộp cao dược mà gia tỷ tặng nhét xuống dưới đáy đệm.
Y thuận miệng đáp: "Dưới đệm thì có gì được, chắc là chăn đệm bị thắt vào nhau thôi."
Yến Dĩ Tuần mở hộp tròn ra, bên trong chỉ là một dạng chất đông đặc như cao, mùi thuốc trực tiếp xộc vào mũi.
Hắn từng thấy cái hộp này rồi.
Là...là bôi vào chỗ đó để giảm sưng và loại bỏ ứ máu.
Tại sao Kỳ Văn lại giấu cái này?!
Chẳng lẽ y đã có ý định làm chuyện đó với hắn...! Cho nên mới cất nó ở dưới đệm từ trước, chờ thời cơ đến liền có thể lấy ra dùng à.
Yến Dĩ Tuần nhìn chằm chằm cái hộp nửa ngày, lại nhìn sang Kỳ Văn đang khom người thu dọn đồ đạc, hắn đột nhiên cảm thấy mình giống như con dê đợi bị làm thịt, còn Kỳ Văn là thợ săn đang chăm chú mài dao!
Bộp.
Kỳ Văn quay đầu lại thì thấy Yến Dĩ Tuần đang cầm cái hộp tròn trong tay, hộp kim chỉ trên tay y rơi xuống đất.
"Điện hạ..."
Yến Dĩ Tuần run rẩy sờ lấy ngoại bào, định đứng lên đi về phòng mình.
Kỳ Văn còn chưa kịp nhặt hộp kim chỉ đã vội vã chạy tới: "Sao ngươi lại cầm cái hộp đó?"
Khuôn mặt Kỳ Văn đã đỏ bừng rồi.
Quả nhiên, Kỳ Văn đã bắt đầu nghĩ đến loại chuyện đó trong đầu!
Ánh nến mờ ảo bao trùm bầu không khí, không gian bên ngoài tĩnh lặng, đúng lúc y phục của Yến Dĩ Tuần cũng đang nửa kín nửa hở, mọi thứ đều phù hợp.
Tay Yến Dĩ Tuần run lên, thầm nghĩ đêm nay làm chuyện đó thì có hơi sớm quá, huống hồ mình còn đang bị thương.
Kỳ Văn càng lúc càng tiến lại gần, hầu kết của Yến Dĩ Tuần nhấp nhô lên xuống.
Chẳng lẽ muốn đêm nay...
Lý trí chiếm ưu thế, Yến Dĩ Tuần kiên quyết nói: "Đêm nay không được."
Kỳ Văn giật lấy cái hộp từ trong tay Yến Dĩ Tuần, sau đó vội vàng cất vào ngăn tủ.
Sau khi khép tủ y mới giả vờ bình tĩnh hỏi: "Cái gì không được?"
Cái gì không được? Kỳ Văn biết rõ còn cố hỏi!
Yến Dĩ Tuần ngại mình thẳng thắn quá sẽ không giữ thể diện cho người ta, thế là lời cự tuyệt kẹt ở trong miệng, nói không nên lời.
Hắn do dự nói: "Trên người ngươi còn có vết thương, hôm nay ta cũng vừa bị thương..."
Kỳ Văn vẫn còn đang bối rối xấu hổ vì bị Yến Dĩ Tuần phát hiện ra hộp tròn, nên không nghe kỹ những gì Yến Dĩ Tuần nói.
Y hiện tại chỉ muốn Yến Dĩ Tuần mau chóng về phòng hắn để tránh xấu hổ kéo dài thêm.
Thấy không còn sớm nữa, Kỳ Văn túm lấy Yến Dĩ Tuần.
"Điện hạ nói phải."
"Trên người ngươi bị thương, bây giờ cũng không còn sớm, đúng là cần nghỉ ngơi cho tốt." – Kỳ Văn vừa nói vừa đẩy Yến Dĩ Tuần về phía cửa: "Cho nên ngươi về phòng trước đi."
Kỳ Văn không giống thường ngày, Yến Dĩ Tuần cũng mù mờ không có phản kháng, mặc cho Kỳ Văn đẩy mình ra khỏi cửa.
Sau đó thấy Kỳ Văn một mạch mở cửa, đẩy hắn ra rồi đóng cửa lại, chỉ kịp nghe thấy rầm một tiếng, hắn đã bị nhốt ở ngoài rồi.
Yến Dĩ Tuần:...
Nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt trước mắt cùng với gió lạnh đìu hiu bên ngoài, Yến Dĩ Tuần có chút kinh ngạc.
Chóp mũi chỉ cách cánh cửa tầm một tấc, Yến Dĩ Tuần rơi vào trầm tư.
Sao Kỳ Văn lại đẩy hắn ra ngoài? Chẳng lẽ đây chính là lạt mềm buộc chặt sao?
Rõ ràng có thể xoay người rời đi ngay lúc này, nhưng vì sao trong lòng lại cảm thấy không vui?
Nghĩ lại thì, nếu là đêm nay cũng không phải không được...
Nghĩ đến đây Yến Dĩ Tuần cảm thấy không thể hiểu nổi, sau đó tức giận phất tay áo rời đi.
Sao có thể có ý nghĩ như vậy, nhất định là hôm nay bị thương nên đầu óc cũng bị hỏng rồi!
Ngày hôm sau
Không biết mấy ngày nay Yến Dĩ Tuần đang bận chuyện gì, từ khi Kỳ Văn bị cấm túc đến nay, mỗi buổi sáng sớm đều không thấy bóng dáng hắn đâu.
Kỳ Văn thong thả ở trong sân hóng mát, đột nhiên từ góc tường truyền đến âm thanh kỳ lạ.
Kỳ Văn tò mò quay đầu nhìn sang, cứ tưởng là chim nhưng lại thấy một bóng người xuất hiện trên bức tường.
Người kia nhảy lên rồi vững vàng tiếp đất.
Là Ngũ hoàng tử Yến Chiêu
"Tiểu mỹ nhân."
"Ngũ điện hạ." – Kỳ Văn nghe thấy thì vội vàng đứng dậy.
"Sao ngươi lại leo tường vào mà không đi cửa chính?"
"Ta cũng muốn đi cửa chính lắm." – Yến Chiêu sửa sang lại vạt áo, phủi phủi bụi bẩn, mặt hắn lộ vẻ ấm ức: "Không ngờ khi thị vệ nghe thấy ta muốn tìm người thì ngăn không cho ta vào.
Nói cái gì mà thân thể Thế tử không được tốt, không tiện gặp ai."
Kỳ Văn biết là Yến Dĩ Tuần đặc biệt phân phó thủ vệ gác cổng cho nên không giải thích lý do, chỉ hỏi ngược lại: "Sao hôm nay ngươi lại đặc biệt đến tìm ta?"
Yến Chiêu rất tự nhiên tìm một cái ghế rồi ngồi xuống: "Từ sau hôm ngươi bị ngã ngựa, ta không được gặp ngươi ở học viện nên rất nhớ ngươi á."
Kỳ Văn bị những lời này chọc cười: "Vì sao lại nhớ ta?"
Yến Chiêu xem Cảnh Dương Cung như nhà của mình, thoải mái tựa lưng vào ghế nằm rồi bắt chéo chân: "Trong cung ai cũng câu nệ quá mức, không có Thế tử trên lớp thì nhàm chán lắm."
"Chủ yếu vẫn là, ngoại trừ An thiếu sư thì những người khác không có ai đẹp bằng ngươi."
Nói nhiều như vậy, thì ra là để làm nền cho câu nói này.
Kỳ Văn cười, trêu đùa: "Vậy suy nghĩ của ngươi cũng nông cạn quá rồi."
"Nông cạn cũng không sao, nếu nông cạn có thể làm