Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang

Chương 101:


trước sau

 
Chương 101
 
Editor: Hardys
 

Bởi vì Từ Tiềm có chừng mực nên áo lót của A Ngư xem như bỏ, ướt chèm nhẹp giống như là lấy từ nước ra, A Ngư không muốn chạm vào chút nào.
 
"Sáng mai chàng dậy sớm một chút, chọn chỗ nào đó rồi chôn đi."
 
A Ngư ghét bỏ lại giận dỗi nói, biến thành như vậy, nàng không muốn để bọn nha hoàn thấy.
 
Từ Tiềm muốn đến phòng tắm, đang ngồi trên giường mặc quần áo, nghe vậy thì quay đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của nàng rồi hỏi: "Vì sao phải chôn?"
 
A Ngư cầm chăn che mặt, sẵng giọng: "Khó ngửi! Thiếp sợ làm bọn nha hoàn giặt giũ bị khó thở."
 
Từ Tiềm nhìn nàng không có vẻ đau lòng cho bọn nha hoàn, mà là da mặt quá mỏng, không muốn cho bọn nha hoàn biết.
 
Nhà kho nhỏ của Từ Tiềm có vô số vàng bạc, nếu tiểu thê tử thật sự muốn lãng phí, Từ Tiềm sẽ không hề keo kiệt, nhưng đây là áo lót bên người của nàng, Từ Tiềm không nỡ chôn, hơn nữa, nàng mặc áo lót này thật là đẹp.
 
"Sáng mai ta giặt giúp nàng." Từ Tiềm quyết định.

 
A Ngư vừa nghe, ló đầu từ trong chăn ra, lộ ra một đôi mắt hạnh long lanh: "Thật sao?"
 
Từ Tiềm gật đầu.
 
A Ngư tưởng tượng Từ Tiềm dùng đao kiếm của hắn giúp nàng giặt nội y, không nhịn được mà ngại lại vừa ngọt.
 
Từ Tiềm tới tịnh phòng đi vệ sinh, sau đó bước đến trước tủ quần áo, chọn một bộ nội y mới rồi đi lên giường. Vào trời đông giá rét, tuy ổ chăn ấm áp nhưng tướng ngủ của A Ngư không ngay ngắn cho lắm, dù sao vẫn lộ cánh tay hoặc chân ra ngoài, Từ Tiềm sợ nàng bị cảm lạnh.
 
A Ngư vươn tay ra lấy nội y, vừa mới đụng tới lập tức rụt trở về, nàng làm nũng với Từ Tiềm: "Lạnh quá, chàng ủ giúp thiếp đi, ủ giúp thiếp đi."
 
Từ Tiềm bật cười.
 
Đây là tiểu thê tử mà hắn ngày nhớ đêm mong suốt mấy tháng trời ở Tây Bắc, đừng nói chỉ là một bộ nội y, dù đó là nơi giá lạnh, tiểu thê tử bắt hắn ấp cho nóng, Từ Tiềm cũng sẽ nghe theo.
 
Thả rèm lụa xuống, Từ Tiềm lên giường nằm, nhét áo lót của A Ngư vào trong ngực, yên lặng mà ủ giúp nàng.
 
A Ngư quấn cả người trong chăn, mắt hạnh nhìn nam nhân bên cạnh không rời.
 
Từ Tiềm phát hiện ánh mắt của nàng, nghiêng đầu, nhìn nàng hỏi: "Đang nhìn gì đó?"

 
A Ngư cười: "Nhìn chàng đó."
 
Ánh mắt nàng sáng ngời như nước, ánh mắt Từ Tiềm dịu dàng, nhớ tới gì đó, hắn thấp giọng hỏi: "Có phải da lại sạm đen, xấu hơn rồi hả?"
 
A Ngư lắc đầu, Từ Ngũ gia của nàng, nhìn kiểu nào cũng thấy tuấn tú không ai bằng.
 
Ánh mắt Từ Tiềm nhìn nàng, bàn tay đưa vào trong ngực, chuyển áo lót của nàng qua mặt khác.
 
A Ngư cười đến nỗi đôi mắt cong cong: "Được rồi, đưa thiếp đi."
 
Từ Tiềm mới vừa kết thúc một trận chiến cực kỳ kịch liệt trên giường, trong lòng vẫn còn rất nóng, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã hoàn thành công việc tiểu thê tử giao cho.
 
A Ngư nhận nội y, trốn ở trong chăn mặc vào, cột từng sợi từng sợi dây lại, vừa mặc vừa đề phòng mà nhìn chằm chằm Từ Tiềm.
 
Từ Tiềm bật cười, hắn không phải có lòng tham không đáy như vậy.
 
A Ngư mặc xong, nháy mắt mấy cái, nhỏ giọng nói: "Thiếp cũng rất muốn đến tịnh phòng."
 
Từ Tiềm cười nói: "Đi thôi."
 
A Ngư hừ nói: "Mà thiếp lại không muốn động."
 
Ánh mắt Từ Tiềm lóe sáng, sau đó liền hiểu ý tiểu thê tử, đột nhiên hắn ngồi xuống, xốc chăn lên rồi bế A Ngư dậy.
 
A Ngư cười đến đau bụng: "Thiếp trêu chàng thôi, chàng mau buông thiếp xuống!"
 
Từ Tiềm lập tức bế nàng về phía sau tịnh phòng, A Ngư hết cười nổi, vùng vẫy mãi cũng không có sức lực, mãi cho đến khi Từ Tiềm nàng bị Từ Tiềm thả lên cái bô, A Ngư mới ngượng ngùng mà đuổi hắn đi: "Chàng đi ra ngoài!"
 
Từ Tiềm ngồi xổm trước mặt nàng, cảm thấy A Ngư vừa ngây thơ vừa đáng yêu.
 
"Xong rồi thì kêu ta." Trước khi rời khỏi, Từ Tiềm xoa xoa đầu A Ngư.
 
Không hiểu sao A Ngư vẫn cảm thấy Từ Tiềm lại nhìn nàng như vãn bối!
 
Biết Từ Tiềm chờ ở ngoài, A Ngư xấu hổ mà giải quyết xong chuyện, bên cạnh đã chuẩn bị nước sạch, sau khi A Ngư múc một gáo nước rửa tay, mới vừa rửa tay xong, Từ Tiềm đã vào trong ngay!
 
A Ngư thật sự thấy đêm nay nàng không có cách với Từ Ngũ gia rồi.
 
Từ Tiềm dễ dàng bế tiểu thê tử mặc xiêm y mỏng manh, cùng nhau trở về giường.
 
Muốn cũng đã muốn rồi, ồn ào cũng ồn ào rồi, A Ngư tựa vào trong ngực Từ Tiềm, cơn buồn ngủ đã tấn công nàng.

 
Ngay tại lúc A Ngư sắp ngủ, có người xoa xoa trán nàng rồi nói: "Sau này bất kể gặp phiền toái gì, cũng không được giấu diếm ta."
 
Khóe môi A Ngư cong lên, ngoan ngoãn gật đầu.
 
Nàng sẽ không giấu diếm Từ Tiềm bất cứ gì nữa.
 
Bởi vì những chuyện nàng biết, nàng sợ hãi ở kiếp trước đều đã kết thúc, Thái Tử được Kiến Nguyên Đế thiên vị, sủng ái quá trớn đã chết, Từ Diễn ra vẻ đạo mạo cũng đã chết, Dung Hoa trưởng công chúa liên tục công kích nàng cũng đã bị giam cầm. Tuy phụ thân bị phế đôi chân, nhưng ông ấy và ca ca vẫn còn sống trở về, Kiến Nguyên Đế cũng không định Tào Gia tội danh phản quốc giống đời trước. Trong cung, cô cô vẫn là Hoàng Hậu, mà còn sinh một vị tiểu hoàng tử, biểu muội của A Ngư là Ôn Nghi công chúa cũng thuận lợi gả cho Phò mã tương lai, người đã cùng nàng ấy lưỡng tình tương duyệt ở kiếp trước, hiện tại phu thê ân ái.
 
Nàng cũng có với Từ Tiềm một nữ nhi hoạt bát đáng yêu.
 
Sau khi trọng sinh, A Ngư chưa từng có khoảnh khắc thỏa mãn nhẹ nhàng giống như hiện tại.
 
Tiếp theo, nàng có thể thanh thản thoải mái mà làm phu thê với Từ Tiềm rồi.
 
---
 
Mùng mười tháng mười hai, phụ tử Tào Đình An, Tào Luyện thống lĩnh đại quân Đông Bắc trở về Kinh.
 
Buổi sáng ngày hôm đó, Từ Tiềm hỏi A Ngư: "Ta đến cửa hàng sách xem thử, nàng có muốn đi hay không?"
 
A Ngư ngạc nhiên mà nhìn hắn.
 
Vẻ mặt Từ Tiềm không có thay đổi, dường như hắn thật sự chỉ muốn dẫn A Ngư đến cửa hàng sách vậy.
 
Nhưng A Ngư biết, Từ Tiềm muốn dẫn nàng đi ra phố xem phụ thân và huynh trưởng vào thành.
 
"Bị Nhị tẩu biết, chúng ta sẽ phải chịu lời phàn nàn rồi." A Ngư do dự nói, thật ra nàng có thể đợi đến ngày mai rồi lại về nhà mẹ đẻ thăm phụ thân cũng được, chỉ có một ngày, A Ngư tình nguyện chờ.
 
Từ Tiềm cũng biết, hôm nay nàng cũng muốn đi.
 
"Hôm nay không nói, sau này bà ấy cũng sẽ tìm cái cớ khác để nói." Từ Tiềm vẫn không để lời phàn nàn của Nhị phu nhân vào mắt.
 
Nếu hắn đã không ngại, A Ngư còn phải sợ gì nữa?
 
Dặn dò nhũ mẫu chăm sóc nữ nhi cho thật tốt, A Ngư thay một bộ xiêm y ở nhà vô cùng tầm thường, giống như là đang mặc bố y rồi lặng lẽ cùng Từ Tiềm ra ngoài.
 
Hai bên phố ở Kinh Thành đã sớm đông nghịt dân chúng đứng chờ xem phong thái của phụ tử Tào Đình An.
 

Tào Đình An cuồng vọng bá đạo, ở trên quan trường ông đắc tội không ít người, cũng không nhiều quan viên nói lời hay về ông, nhưng Tào Đình An đánh lui quân địch, chiến công hiển hách, lại từng vì dân chúng mà quyết định giáo huấn công tử ăn chơi trác táng ỷ thế hiếp người, các dân chúng đều cực kỳ kính nể vị Đại tướng quân này. Nghe nói Bình Dương Hầu bị thương chân, lại không thể cưỡi ngựa đánh giặc nữa, toàn dân chúng đều cực kỳ thương tiếc ông.
 
Từ Tiềm che chở A Ngư, hai người bọn họ đi tới một đoàn người phía trước, lên trước nữa đã là thị vệ cản dân chúng lại rồi.
 
Từ Tiềm để A Ngư đứng trước mặt

hắn, hắn đỡ hai vai nàng, ôm chặt tiểu thê tử, bảo vệ nàng trong ngực.
 
Không cần lo lắng dân chúng bên cạnh va chạm đè ép, A Ngư chuyên tâm kiễng chân chờ đợi.
 
Cùng với tiếng vó ngựa hùng hồn và tiếng bước chân mạnh mẽ, các tướng sĩ tinh nhuệ của đại quân Tây Bắc vào thành rồi!
 
Nghi thức dẫn đầu phía trước là một chiếc xe ngựa không màn che màu đen.
 
Cả người Tào Đình An mặc áo giáp nặng nề ngồi ngay ngắn trên xe ngựa, tươi cười sang sảng mà gật đầu với dân chúng hai bến, ánh nắng tươi sáng chiếu lên vết sẹo cũ trên mặt hắn càng khiến hắn hung dữ hơn, một vài hài tử thấy, sợ tới mức trốn trong lòng phụ mẫu, sau đó lén lút nhìn Đại tướng quân uy vũ ngồi trên xe.
 
Khi xe ngựa tới gần vị trí A Ngư và Từ Tiềm đang đứng, tận mắt thấy phụ thận phải bỏ cưỡi ngựa vì bị thương chân mà ngồi trên xe, rốt cuộc A Ngư cũng không kìm được nước mắt, đau lòng mà khóc ra tiếng.
 
Tào Đình An quay đầu lại, có lẽ là cảm ứng giữa phụ thân và nữ nhi, ông liếc mắt một cái đã thấy ái nữ đứng trong đám người phía trước.
 
Nữ nhi nhỏ nhắn xinh xắn được Từ Tiềm ôm trong lòng, đôi mắt to ngập nước mà nhìn ông.
 
Tào Đình An tặng cho nữ nhi một nụ cười vô cùng xán lạn. Cô nương ngốc nghếch, khóc cái gì, ông đâu có chết.
 
Dùng ánh mắt ý bảo Từ Tiềm đưa nữ nhi hồi phủ, Tào Đình An dời ánh mắt đi chỗ khác.
 
A Ngư nhìn phụ thân rồi, mới bắt đầu tìm kiếm bóng dáng ca ca.
 
"Đã đi qua, ngay tại sau lưng của nhạc phụ." Từ Tiềm chỉ vào phía trước nói.
 
Vì thế A Ngư chỉ thấy bóng lưng mặc áo giáp của ca ca Tào Luyện.
 
"Đi thôi." Từ Tiềm che chở A Ngư trong lòng, khó khăn mà tìm cách ra khỏi nhóm người.
 
Tào Đình An được thị vệ dìu lên trước mặt Kiến Nguyên Đế, Tào Luyện đi bên phải phụ thân, nhìn thấy Kiến Nguyên Đế, hắn lập tức quỳ xuống: "Vi thần bái kiến Hoàng Thượng."
 
Hai thị vệ bên cạnh Tào Đình An cũng phải dìu ông quỳ xuống.
 
Kiến Nguyên Đế ngăn cản hai người kia lại, đỡ cánh tay rắn chắc chắc Tào Đình An: "Tuy ngươi và trẫm là quân thần, tình cảm lại như tình anh em, bây giờ ngươi bị thương chân vì giúp trẫm thủ vệ biên cương, không cần để ý những nghi thức xã giao này nữa."
 
Nói xong, Kiến Nguyên Đế cũng có ý bảo Tào Luyện đứng dậy.
 
Tào Luyện nghe lệnh, lùi xuống sau lưng phụ thân.
 
Tào Đình An vỗ vỗ chân mình, thở dài nói: "Tiếc là thần đã chinh chiến trên ngựa cả đời, mà bây giờ lại thua bởi trận chiến này, sau này không thể mang binh xuất chinh nữa rồi."
 
Kiến Nguyên Đế nghiêm mặt nói: "Ái khanh đừng nóng vội, trẫm đã kêu thái y cùng danh y tốt nhất kinh thành đứng ngoài đại điện, trẫm không tin danh y do trẫm lựa chọn cũng không thể trị không hết chân cho ngươi!"
 
Nói xong, Kiến Nguyên Đế cho Hòa công công dẫn chư vị thái y tiến vào.
 

Tào Đình An siết chặt tay lại, giữa trán lộ ra vài phần khẩn trương và mong chờ, dường như cũng không muốn dễ dàng buông bỏ chân của chính mình.
 
Nhóm người thái y bước nhanh đến.
 
Trong đó có Trần thái y đầu tóc bạc phơ giữ uy tín cao nhất, trước những ánh mắt chăm chú và thân thiện của nhóm người Kiến Nguyên Đế và Tào Luyện, Trần thái y nhéo nhéo chân Tào Đình An trước, hỏi Tào Đình An về bệnh tình một chút, sau đó Trần thái y lấy một ngân châm thật dài từ trong hòm thuốc ra, nói với Tào Đình An: "Hầu gia, tiếp theo thần sẽ châm mấy huyệt vị trên đùi của người, nếu như Hầu gia có bất cứ cảm giác gì, hoặc đau hoặc ngứa hoặc xót thì hãy kịp thời nói cho thần."
 
Tào Đình An kích động nói: "Người cứ việc châm, chỉ cần có thể trị tốt chân của ta, người lấy dao chặt ta cũng được!"
 
Trần thái y lắc đầu, không để ý đến những lời nói mê sảng của Tào Đình An, ông quỳ gối trước mặt tào Đình An, bắt đầu châm một châm từ dưới mắt cá chân lên phía trên.
 
Kiến Nguyên Đế đứng ở một bên, từ đầu đến cuối ánh mắt của ông vẫn luôn dừng trên mặt Tào Đình An, không biết là đang mong Tào Đình An thống khổ hay là mong chờ thứ gì khác.
 
Nhưng khi Trần thái y hạ 28 cây châm xuống, mà còn đâm trên đùi Tào Đình An. Vị trí phía bên trong, lúc đó Tào Đình An không hề có bất cứ biểu cảm gì, rốt cuộc Kiến Nguyên Đế cũng dời tầm mắt, nhìn về phía Trần thái y chuẩn bị thu châm: "Sao nào, không tiếp tục nữa hả?"
 
Trần thái y thấy sắc mặt Tào Đình An đột nhiên trở nên khó coi, dường như ông đoán được gì đó, cúi đầu thở dài: "Hồi hoàng thượng, chân Hầu gia, thứ lỗi vi thần bất lực."
 
Kiến Nguyên Đế còn chưa nói xong, Tào Đình An nện một quyền trên tay ghế xe lăn, đôi mắt như hổ mà trừng mấy vị thái y khác: "Các ngươi còn có bản lĩnh gì, đều mau qua đây xem thử nhanh!"
 
Hai mắt ông phiếm hồng, như một con thú khốn khổ.
 
Kiến Nguyên Đế thở dài, gật đầu với vài vị thái y.
 
Trần thái y đã thử qua phương pháp châm cứu, vị thái y thứ hai đề nghị dùng nước nóng thử một phen.
 
Kiến Nguyên Đế lộ vẻ mặt không đành lòng.
 
Tào Đình An không chút do dự nói: "Đến đây đi!"
 
Vì thế Cai thái y dùng khăn nhúng nước sôi, rồi lập tức để khăn thấm nước sôi phủ lên trên đầu gối Tào Đình An.
 
Màu đông khắc nghiệt thế mà khăn kia còn tỏa ra khói nóng hổi màu trắng, đủ thấy có bao nhiêu nóng rồi.
 
Nhưng Tào Đình An ngay cả lông mày cũng chưa nhăn một cái.
 
Vẻ mặt Cai thái y xám xịt mà lùi xuống.
 
Tào Đình An còn muốn kêu thái y khác đến, Tào Luyện đột nhiên quỳ xuống, không nén được đau khổ mà nói: "Phụ thân, người đừng làm khó bọn họ nữa."
 
Tào Đình An đen mặt.
 
Kiến Nguyên Đế nghiêm mặt đảm bảo: "Ái khanh về phủ nghỉ ngơi trước đi, ngày mai trẫm sẽ hạ chiếu ở tất cả mọi nơi để tìm thần y cho ngươi."
 
Tào Đình An chỉ trả lời ông bằng một nụ cười gượng tràn đầy cô đơn.




 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện