Kỳ Lạc cùng Linh Ca song song ngã xuống giường, hôn môi dần dần cuồng loạn.Loại tư vị mê loạn này, Kỳ Lạc đã từng bị Tử Dạ nhen nhóm đốt cháy rồi, bây giờ lại bị Linh Ca đốt cháy lại, Kỳ Lạc không thể tự kiềm chế mà run nhè nhẹ.Linh Ca đột nhiên buông lỏng môi Kỳ Lạc ra, rưng rưng cười nhìn Kỳ Lạc, "Ngươi...!thương hại ta sao?Đôi mắt Kỳ Lạc tràn ngập đầy mê ly, vương tay nâng lấy mặt nàng, đau lòng vuốt lên vết thương của nàng, "Linh Ca, ta thích ngươi, một ngày nào đó, ta muốn vết thương này biến mất trên mặt ngươi.Linh Ca cười, "Có câu nói này của ngươi là đủ rồi.Kỳ Lạc xoay người đặt Linh Ca dưới thân, ánh mắt sáng rực khiến Linh Ca cảm thấy có chút bối rối.
Kỳ Lạc nhìn Linh Ca thật sâu, "Linh Ca...!Ta muốn..."Linh Ca nhìn sang hướng khác, không dám nhìn Kỳ Lạc, hai gò má đã là đỏ bừng vô cùng, "Ngươi muốn làm cái gì?"Kỳ Lạc hoảng hốt, gấp giọng nói: "Ta không phải muốn khinh bạc ngươi, ta chỉ là...!Chỉ là...!Còn muốn hôn hôn ngươi, ta khống chế không nổi mình...!Ta...""Ngốc tử!" Linh Ca xấu hổ thành giận."Ta...!Ta..." Mặt Kỳ Lạc đỏ bừng lên, khó mà khống chế nên mới cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên mặt Linh Ca, cười hạnh phúc ngã xuống bên cạnh Linh Ca, từ sau lưng Linh Ca ôm chặt thân thể của nàng, "Vì ngươi, ta sẽ không tiếp túc ngốc nữa, ta sẽ để cho ngươi cảm thấy an tâm, Linh Ca, ngươi hãy tin tưởng ta."Linh Ca cảm thụ được ấm áp truyền đến áo lót, lần đầu tiên cảm thấy có mấy phần men say, "Ta vẫn luôn tin ngươi."Trong lòng Kỳ Lạc ấm áp ôm Linh Ca càng chặt, "Linh Ca, ngươi biết không? Ta hiện tại cảm thấy rất hạnh phúc, thật vô cùng hạnh phúc."Linh Ca chỉ cảm thấy mũi cay cay, nhẹ giọng đáp: "Ta cũng thế..."Kỳ Lạc nghe được giọng mũi nồng đậm của Linh Ca, lo lắng kéo Linh Ca quay lại, hỏi: "Sao ngươi lại khóc?Linh Ca vươn tay ôm lấy cổ Kỳ Lạc, thanh âm có mấy phần khàn khàn, "Ta đột nhiên cảm thấy thượng thiên không hề bạc đãi ta, đưa ngươi tới bên cạnh ta.
Kỳ lang, mặc kệ có chuyện gì xảy ra đi nữa, ngươi sẽ vẫn luôn ở bên cạnh ta, đúng hay không?"Kỳ Lạc chắc chắn gật đầu, nói: "Ừm, ta không đi đâu hết, chỉ ở bên ngươi, bồi tiếp.
Ngươi đối tốt với ta, ta sẽ mãi mãi ghi nhớ.Linh Ca lệ nóng doanh tròng, thiên ngôn vạn ngữ chỉ biến thành một câu, "Kỳ lang..."Tâm thần Kỳ Lạc rung động, nhịn không được hôn lên khóe mắt nàng, "Không cho khóc nữa.""Ta khóc, ngươi sẽ đau lòng đúng hay không?""Không chỉ đau lòng, mà là rất đau lòng...Linh Ca không nói gì, chỉ hôn lên môi Kỳ Lạc thật sâu, áp nàng dưới thân, cuồng loạn hôn khiến Kỳ Lạc trong nháy mắt lâm vào mê loạn, không cách nào suy nghĩ, không cách nào động đậy, chỉ biết tư vị vui vẻ đang lan tràn khắp toàn thân, để cho người ta cảm thấy vui vẻ, thậm chí còn có chút chờ mong nho nhỏ.Không biết dây thắt lưng từ khi nào đã bị cởi ra, không biết y phục từ khi nào đã rơi xuống đất, khi Kỳ Lạc cảm nhận được da thịt ấm áp của Linh Ca dán lên da thịt mình, mới đột nhiên run rẩy một trận, hô hấp dần dần trở nên dồn dập.Mặt mũi Linh Ca đỏ bừng cúi xuống, hôn dọc theo vành tai Kỳ Lạc, lưu luyến trên xương quai xanh của Kỳ Lạc, mỗi một nụ hôn đều có thể lay động trái tim Kỳ Lạc."A..." Kỳ Lạc nhịn không được rên rỉ một tiếng, lúng túng đối mặt với nụ cười trên môi Linh Ca, "Ta...!Ta..."Ngón tay Linh Ca di chuyện tới ngực Kỳ Lạc, quanh quẩn rồi chậm rãi kéo ra, "Chúng ta là vợ chồng..
Việc này...!Sớm muộn cũng phải làm...!Ngừng nói Linh Ca thâm ý nhìn Kỳ Lạc, "Kỳ lang, ngươi nói xem tối nay, trong chúng ta ai là phu? ai là thê?Thân thể Kỳ Lạc chấn động, hoảng sợ đặt Linh Ca ở dưới thân, vuốt ve da thịt nàng, càng làm cho hai người cảm thấy có một trận lửa đang tiếp tục lan tràn, khó mà dập tắt.Đương nhiên....Đương nhiên ta là phu rồi...!Kỳ Lạc ấp a ấp úng mở miệng, run run tháo dây áo yếm của Linh Ca.Điểm màu hồng thẳng đứng hiện ra trước mắt, Kỳ Lạc chỉ cảm thấy toàn thân nóng bỏng đốt lên, giống như mê như say, ngậm lấy hai điểm hồng của Linh Ca."A..." Một tiếng ưm từ trong miệng Linh Ca truyền ra, tình cảnh này, càng làm cho sự ấm áp mập mờ bỗng nhiên tán phát ra, điểm điểm nhóm lên lửa tình, đủ để lửa cháy lan ra toàn thân thể hai người."Linh...!Ca..." Kỳ Lạc yêu thương hôn hít ngực Linh Ca nỉ non hỏi: "Ngươi thật không hối hận?""Ngươi sẽ hối hận thích ta sao?" Linh Ca hỏi lại, giữ chặt tay phải Kỳ Lạc, "Kỳ lang, mặc kệ quá khứ của ta ra sao, ngươi đã thích ta, thì không cho ngươi bỏ ta, nếu không..."Kỳ Lạc nghe giọng nói thê lương của Linh Ca, hoảng sợ lắc đầu, "Ta sẽ không bỏ ngươi, ta cam đoan sẽ không bỏ ngươi."Linh Ca hơi ngồi dậy, ôn nhu nói nói vào tai: Vậy đêm nay...ta là của ngươi..Kỳ Lạc hút một hơi thật sâu, hôn lên môi Linh Ca, nụ hôn triền miên khiến Linh Ca cũng cảm thấy mê loạn.Linh Ca không tự chủ được ôm chặt Kỳ Lạc, cuồng loạn đáp lại nụ hôn của Kỳ Lạc, mặc dù không biết nước cờ này đánh xuống có đúng hay là không, nàng chỉ biết là, giờ khắc này, nàng muốn gạt bỏ hết toàn bộ ván cờ, cam tâm tình nguyện trở thành nữ nhân của Kỳ Lạc.Thế gian này khó có ai tinh khiết như Kỳ Lạc, cho dù Kỳ Lạc là nữ tử, cũng đầy đủ để Linh Ca nhớ kỹ sự chân thành của nàng, sự thương tiếc của nàng.Tay Kỳ Lạc chạy dọc theo thân thể Linh Ca, lướt đến chỗ ướt át nhất của Linh Ca, lần nữa hút một hơi thật sâu, Kỳ Lạc chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập loạn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực."Linh Ca...!Linh Ca..." Ngón tay Kỳ Lạc không quy củ vuốt ve xung quanh vùng nước ướt át, môi di chuyện khắp cổ Linh Ca.Một nỗi hoảng sợ khó tả thành lời lóe lên trong đầu, Linh Ca hoảng sợ kéo ngón tay không quy củ của Kỳ Lạc ra, kịch liệt thở dốc không nhúc nhích nhìn Kỳ Lạc, "Ta...!Ta sợ..."Kỳ Lạc nhẹ nhàng mỉm cười, "Nếu là sợ...!Ta...!Ta không đi vào..."Linh Ca đỏ mặt lắc đầu, "Ta đã là thê tử của ngươi, ta là người của ngươi..." Ngón tay dần dần buông lỏng ngón tay Kỳ Lạc ra,, Linh Ca ngồi xếp bằng ôm lấy eo Kỳ Lạc, xoa ướt bụng dưới của Kỳ Lạc.Kỳ Lạc nhìn thấy Linh Ca khẩn trương nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói: "Linh Ca, kỳ thật...!Kỳ thật ta còn khẩn trương hơn so với ngươi...!Ta chưa từng làm qua loại sự tình này...!Ta sợ...!Ta sợ ngươi cảm thấy đau..."Linh Ca nghe Kỳ Lạc thương tiếc, mở mắt, cười nhưng nhìn Kỳ Lạc, "Đời này, vì ngươi cười, vì ngươi khóc, vì ngươi đau.
Ta cam tình nguyện..."Tâm Kỳ Lạc bỗng nhiên ấm áp, "Đồ ngốc, ta đần như vậy, đáng giá sao?""Không hỏi đáng giá, chỉ cầu tương thủ.
Linh Ca kiên định gật đầu, đồng tử sáng rực khiến thần tình Kỳ Lạc càng rúng