“Hai ông cháu cầm nửa con gà rừng này về hầm canh đi.” Lúc tiễn Ninh lão gia tử ra cửa, Miêu Vân Anh cũng xách theo nửa con gà rừng được đặt trong sọt đưa cho ông.Ninh lão gia tử đẩy trở về: “Như vậy không được, mọi người vất vả lắm mới có được chút thịt, tôi cũng không thiếu mấy thứ này, mọi người cứ giữ lại để ăn từ từ.”“Ông cứ cầm đi, hiện tại thời tiết nóng bức, nếu ông không cầm thì để lâu cũng sẽ bị hỏng, đến lúc đó sẽ không ăn được sẽ rất lãng phí.”Miêu Vân Anh mạnh tay nhét chiếc sọt vào trong ngực Ninh lão gia tử, nói: “Tôi biết ông chướng mắt những thứ này nhưng ít nhiều đều là tâm ý.”Vì để ông chịu nhận gà rừng, bà còn cố ý nói những lời khiêu khích ông, khiến Ninh lão gia tử bật cười: “Được rồi, tôi sẽ nhận.
Bất quá sau này, nếu tôi đưa cho bà ít thịt thì bà cũng không được phép từ chối.
Vốn dĩ chuyện hai nhà chúng ta qua lại thân thiết mọi người trong thôn đều biết, hai ông cháu chúng tôi cũng thường đến đây ăn cơm; không chỉ mang đến một ít lương thực, dù có mang thịt đến thì ai có thể nói được gì? Chúng ta cứ lấy việc này làm lý do rồi thường xuyên làm thịt cá ăn, thời gian dài người trong thôn sẽ dần quen thôi.
Nếu có người nói nhà các người dính chút ánh sáng của tôi thì cứ nói Tu Ngạn hận không thể cả ngày ở bên này, cứ xem như nhà mọi người đang giúp tôi trông chừng cháu nội.”Hôm nay, Trần gia thu được nhiều gà rừng cùng thỏ hoang như vậy, nhưng lại không dám ăn một cách quang minh chính đại, còn phải đến nhà Hứa Nhị Thắng đổi xương thỏ về hầm canh để che mắt người khác.
Ninh lão gia tử cảm thấy đây cũng không phải biện pháp lâu dài, không bằng dùng danh nghĩa của ông sẽ tốt hơn.Tuy rằng ông muốn cháu trai chơi cùng mấy đứa nhỏ trong thôn, nhưng bản thân ông lại không thể nào giao tiếp với các thôn dân.
Ông sống ẩn dật nên như vậy sẽ giúp tránh đi rất nhiều phiền toái.
Tốt nhất là không chỉ khiến những bên trên cảm thấy an tâm, mà còn làm người trong thôn cảm thấy e dè.Thôn dân đều cảm thấy nhà Ninh lão gia tử ở cao không thể với tới, chỉ có thể nhìn lên.
Đôi lúc cũng cảm thấy hâm mộ hay ghen tỵ với Trần gia vì có thể qua lại thân mật với nhà ông, nhưng cũng không còn cách nào khác, vì bọn họ cũng không thể trèo cao.Miêu Vân Anh cân nhắc, cảm thấy ý này rất tốt, hơn nữa bà cũng không phải người giả vờ khách sáo, liền sảng khoái đáp ứng: “Vậy được, liền làm theo ý của lão gia tử.”Trước kia, khi Ninh lão gia tử xách thịt đến, Trần Căn Sinh liền cự tuyệt vì không muốn người khác nghĩ nhà ông dính ánh sáng củaNinh lão gia tử.
Lúc này cũng vậy, vì sĩ diện ông còn định phản đối, ai dè lại bị Miêu Vân Anh đáp ứng trước.Ninh lão gia tử chụp vai cấp dưới cũ, nói: “Được rồi Căn