Toàn sững sờ đứng đấy, vừa bực tức vừa hãi hùng.
Nhưng chỉ biết bất lực.
Thằng nhóc này, hôm nay lại hung tợn một cách lạ thường?
Một lát sau, hình ảnh hiện lên.
Trên hành lang vắng dẫn vào nhà kho.
Cô gái lạ ấy nói với Hiển Thi rồi chỉ cô nàng hướng về phía nhà kho.
Cậu ngạc nhiên.
Đây chắc chắn là cô gái trong lúc Triền Duy tìm Hiển Thi đã gặp.
Lúc ấy cô ta còn quay lại nhìn cậu bằng ánh mắt rất quái đản.
Triền Duy gửi hình ảnh cô gái về đện thoại của mình, hướng về phía Tượng Minh.
"Cậu quen cô gái này không?"
Tượng Minh ngắm nghía rồi lắc đầu.
"Lạ lắm, không quen!"
Hiển Thi nhìn anh Toàn khiến tim anh đột nhiên hẫng một nhịp đập.
"Anh Toàn, anh có quen cô gái trong camera không?"
Giọng Toàn nghe ra có vẻ lắp bắp.
"Không..
một chút cũng không quen!"
Triền Duy quan sát biểu cảm của anh trong vài giây.
Tượng Minh nhanh nhảu góp ý.
"Hay cậu hỏi Nguyệt Anh đi, cô ấy quen biết rộng nên dễ tìm người hơn."
Triền Duy miên man suy nghĩ.
Hẳn phải có người nhân lúc không ai nhìn thấy đã chuyển mấy thùng máu gà vào nhà kho.
Thế là cậu tua thời gian camera ngược lại.
Lại có vài đoạn ghi hình vào lúc nửa đêm đã bị xóa.
Cậu khôi phục lại tất cả những đoạn ghi hình đã bị xóa ấy.
Người mang số thùng máu gà ấy hình dáng hình bên ngoài là thanh niên cao ráo, ăn mặc kín đáo che đậy đến mức chỉ chừa nửa con mắt để thấy đường đi.
Triền Duy nhìn sang anh Toàn, thấy anh lảng tránh ánh mắt mình, lòng Triền Duy bỗng nảy sinh rất nhiều nghi ngờ.
Chàng thanh niên ấy, nếu quan sát kỹ thì thân hình bên ngoài khá giống anh Toàn.
Chỉ là hiện tại cậu không có chứng cứ rõ ràng nên không thể buộc tội bất cứ ai.
"Anh Toàn mau xem này, người này là ai mà nửa đêm ăn mặc kín đáo thư thế? Còn lén lút mang thứ gì vào nhà kho?"
Toàn chỉ liếc một cái, sau đấy lơ đãng nhìn sang hướng khác trả lời.
"Là ai làm sao anh biết được chứ? Chắc là nhân viên vận chuyển đồ?"
Triền Duy ghé mắt gần màn hình.
"Chà, em tò mò không biết sau lớp vải che đậy ấy là gương mặt như thế nào nhỉ?"
"Có gì mà tò mò chứ, cũng chỉ là gương mặt bình thường giống mọi người thôi."
Triền Duy nói một câu, lại bị anh Toàn phản bác một câu.
Càng khiến cậu nảy sinh những hoài nghi.
Cậu tải đoạn ghi hình ấy về máy mình tránh bị ai kia giở trò, sau đấy đứng bật dậy, lạnh nhạt đi ra khỏi phòng giám sát.
"Tượng Minh, chúng ta đi tìm Nguyệt Anh."
Triền Duy đưa tấm ảnh ra, Nguyệt Anh chăm chú nhìn hình cô gái trong ảnh.
"Tại sao cậu lại tìm cô gái này?"
"Cô gái này là người lừa Hiển Thi vào nhà kho."
Nguyệt Anh ngạc nhiên nhìn ảnh, sau đấy trầm ngâm một lát, mày cau lại khó chịu.
"Gửi tôi tấm ảnh này đi, nếu cô ta là nữ sinh trong trường chúng ta, rất nhanh tôi sẽ biết được là ai."
Triền Duy gật đầu.
"Tôi đợi tin từ cô."
Sau đấy