Vốn tôi tưởng ông ấy nghe xong sẽ quát tôi để thị uy.
Nhưng ông ấy lại thoáng do dự, sau đó trầm giọng đáp.
"Nếu đêm nay có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì chỉ sợ thành phố náo nhiệt ngoài kia sẽ biến thành thị trấn quỷ.
Đến lúc đó hai chúng ta cũng chỉ còn nước đi vào Quỷ môn quan thôi!"
Câu trả lời của ông ấy khiến tôi không kìm được mà nuốt nước bọt.
Xem ra tôi đã đánh giá hơi thấp uy lực của hung trận này rồi.
Mặc dù cảnh tượng trong cao ốc Phương Viên đã khác trước một trời một vực nhưng riêng độ cao của nó thì không thay đổi.
Thang máy đương nhiên đã không còn, thay vào đó là cầu thang treo.
Nó cheo leo giữa không trung, mỗi lần giẫm lên một bậc lại có cảm giác như cái thang có thể đứt bất cứ lúc nào.
Tôi càng leo lên cao thì càng sợ.
Đến khi gần lên tới đỉnh tòa nhà thì tôi đã không dám nhìn xuống nữa.
Trong lòng tôi lại càng phục Linh Lăng sát đất.
Chưa nói đến những yếu tố khác, nhưng nơi này đầy ác quỷ, nó đáng sợ hơn những thứ ta thấy trên phim kinh dị không biết bao nhiêu lần.
Vậy mà một cô gái nhỏ bé lại dám làm cái nghề này, một mình tới đây, dựa vào sức mình để khống chế tất cả các hồn thể.
Chỉ riêng khí phách và bản lĩnh này thôi, người thường đương nhiên không thể bì được.
Khi tôi và ông cụ Tôn leo tới bậc thang cuối cùng, không biết có phải do độ cao hay không mà bên tai chúng tôi vọng tới tiếng gió