“Anh kia, mau dừng lại, anh không được
phép vào trong đó.”
Tiếng ầm ï ở bên ngoài khiến hai người đang
bàn bạc công việc bên trong phải ngừng lại.
Đột nhiên, cánh cửa phòng làm việc của
Định Phong bật tung ra. Nhật Dương hùng hổ
xông vào, theo sau là cô trợ lý xinh đẹp với vẻ
mặt hết sức ảo não.
“Sếp, người này…”
“Tôi biết rồi, cô ra ngoài được rồi
Phan Thành quan sát gương mặt đằng đẳng
sát khí của Nhật Dương, cảm thấy có chút lo
lắng nên đánh mắt về phía Đình Phong ra hiệu
xem anh có cần hắn ở lại đây không.
“Cậu cũng ra ngoài làm việc đi, triển khai
theo kế hoạch chúng ta vừa thống nhất.
“Vâng, thưa sếp.”
Phan Thành nói xong rồi đứng dậy bước ra
ngoài. Trước khi rời khỏi phòng, hắn âm thâm
cầu nguyện cho hai người này không xảy ra ẩu
đả quá nghiêm trọng.
Cánh cửa vừa khép lại, Nhật Dương đã lao.
tới trước mặt Đình Phong, kiểm chế cơn nóng
giận và truy hỏi:
“Khả Hân ở đâu?”
Đình Phong rất bình thản sắp xếp lại đống
glấy tờ trên bàn, giống như không thèm quan
tâm đến lời nói của Nhật Dương.
“Xoạt.””
Nhật Dương gạt phăng đống tài liệu trên tay
Đình Phong, cắn răng hỏi lại một lần nữa:
“Anh bắt Khả Hân tới chỗ nào? Mau nói cho tôi biết.”
“Tại sao tôi phải trả lời cậu?”
Đình Phong khẽ cong môi và nhìn Nhật
Dương như một kẻ điên. Ánh mắt anh hoàn toàn
không có một chút độ ấm.
Anh còn chưa tìm đến cậu ta để hỏi tội,
chẳng ngờ có người tự động vác xác đến đây,
Thật tốt, hôm nay, anh sẽ thanh toán cả gốc lẫn lời.
“Anh đột nhập vào nhà tôi và bắt cóc Khả
Hân đi. Anh có tin tôi sẽ báo cảnh sát không?”
Có trời mới biết, sau khi trở về nhà, Nhật
Dương đã kinh ngạc thế nào. Cửa căn hộ mở
toang, những món ăn trên bàn vẫn nóng nổi và
thơm phức, thậm chí trên bếp vẫn còn đồ ăn
đang làm dở, nhưng không hề thấy bóng dáng
Khả Hân đâu.
Lúc đầu, anh còn tưởng cô ra ngoài, nhưng
gọi điện mãi cô không bắt máy nên anh cảm thấy.
có chút bất an.
Đồ đạc của Khả Hân vẫn còn y nguyên trong
phòng, loại trừ việc cô đột ngột bỏ đi mà không
báo trước.
Đợi suốt cả buổi chiều mà Khả Hân vẫn biệt
tăm biệt tích, anh vội vàng chạy xuống chỗ quản
lý tòa nhà để kiểm tra camera hành lang.
Những hình ảnh xuất hiện trên màn hình
khiến Nhật Dương thiếu chút nữa tức giận đến
phát điên.
Đình Phong tới căn hộ của anh và đưa Khả
Hân đi. Không biết hắn ta đã làm gì mà khiến cô
bất tỉnh rồi bế cô ra khỏi đó.
Ngay lập tức, Nhật Dương tới căn biệt thự
của Đình Phong để tìm kiếm tung tích của Khả Hân.
Đến nơi, chị giúp việc tên An báo là Đình
Phong chưa về, có lẽ anh đã qua nhà ba mẹ để
thắm bé Bin bởi từ khi Khả Hân rời đi, bé Bin
được đón sang đó.
Lúc này, Nhật Dương có thể chắc chắn Đình
Phong đã mang Khả Hân đi và dấu ở một nơi
khác chứ không phải nhà mình.
“Tùy cậu.”
Đình Phong phớt lờ lời đe dọa của Nhật
Dương. Anh biết cậu ta sẽ không làm như thế
nên chẳng có gì sợ hãi cả.
“Anh làm vậy là có ý gì? Anh và Khả Hân đã
ly hôn rồi, tại sao còn không chịu buông tay?”
“Chẳng phải anh sắp tổ chức lễ đính hôn với
Hoàng Ly sao? Nếu để vị hôn thê tương lai của
mình biết chuyện anh còn dây dưa với vợ cũ,
không biết cô ta sẽ phản ứng như thế nào đây.
“Chưa kể đến việc bà mẹ quý hóa của anh
có thể vì chuyện này mà tăng xông đấy.”
“Đủ rồi!
Đình Phong đập bàn gây ra một tiếng động
lế đ€ ngăn chặn những lời Nhật Dương nói
Cậu còn đám nói thêm một lời nào nữa thì
đừng trách tôi vô tình.
“Chỉ duy nhất chuyện cậu che dấu Khả Hân
tại nhà riêng cũng đủ để tôi cho cậu một trận
đòn nhớ đời rồi.”
Vừa nói, Đình Phong vừa chậm rãi đứng dậy,
bước vòng qua bàn làm việc để đến trước mặt
Nhật Dương.
Sát khí tỏa ra từ người anh nồng đậm đến
mức Nhật Dương phải bước lùi lại. Thấy vậy, Đình
Phong càng tiến đến, một bộ lấy khí thế đè ép
người khác.
“Chẳng phải anh sắp tổ chức lễ đính hôn với
Hoàng Ly sao? Nếu để vị hôn thê tương lai của
mình biết chuyện anh còn dây dưa với vợ cũ,
không biết cô ta sẽ phản ứng như thế nào đây.”
“Chưa kể đến việc bà mẹ quý hóa của anh
có thể vì chuyện này mà tăng xông đấy
“Đủ rồi.”
Đình Phong đập bàn gây ra một tiếng động
lấñ đe ngăn chặn những lời Nhật Dương nói.
“Cậu còn dám nói thêm một lời nào nữa thì
đừng trách tôi vô tình.”
“Chỉ duy nhất chuyện cậu che dấu Khả Hân
tại nhà riêng cũng đủ để tôi cho cậu một trận
đòn nhớ đời rồi”
Vừa nói, Đình Phong vừa chậm rãi đứng dậy,
bước vòng qua bàn làm việc để đến trước mặt
Nhật Dương.
Sát khí tỏa ra từ người anh nồng đậm đến
mức Nhật Dương phải bước lùi lại. Thấy vậy, Đình
Phong càng tiến đến, một bộ lấy khí thế đè ép.
người khác.
“Nhật Dương, người cần buông tha cho Khả
Hân là cậu. Cô ấy yêu tôi, không phải cậu. Cho
dù hiện tại chúng tôi có chút hiểu lầm thì cậu
cũng đừng mong chen được vào, nghe rõ chưa?”
“Thật không?”
Ánh mắt Nhật Dương lóe lên một tia hàn ý.
Anh cực kỳ chán ghét vẻ ngông cuồng, kiêu
ngạo của Đình Phong, giống như tất cả những
thứ trước mặt hắn đều cỏ rác rưởi.
Đựa vào cái gì mà Đình Phong có thể chắc
chắn như vậy? Sau tất cả những tổn thương đã
gây ra cho Khả Hân thì hắn vẫn tự tin đứng đây
để khẳng định cô yêu hắn. Quả thực không biết
hai chữ xấu hổ viết thế nào.
Xem ra, anh phải thay đổi lại kế hoạch của
mình. Đình Phong đã đụng đến điểm mấu chốt
của anh thì sẽ phải trả giá đắt.
“Tất nhiên là thật.”
Đình Phong bỏ qua ánh mắt nguy hiểm của
Nhật Dương bởi anh nghĩ đơn giản rằng, cậu ta
đang tức tối vì những lời mình nói.
Nghĩ đến chuyện từ nay về sau Nhật Dương
không bao giờ có cơ hội gặp lại Khả Hân nữa là
trong lòng Đình Phong dâng lên một trận hả hê
Sung sướng.
Nhận ra vẻ mặt đắc chí của Đình Phong,
Nhật Dương hít một hơi thật sâu để lấy lại bình
tĩnh, sau đó anh nói:
“Rồi anh sẽ phải hối hận.”
Nói xong, Nhật Dương quay lưng bỏ đi một
cách vô cùng dứt khoát.
Đình Phong nheo mắt dõi theo bóng dáng
dần biến mất trước mặt mình, cả người toát ra
khí lạnh thấu xương.
Đe dọa anh ư? Giỏi lắm, anh mỏi mắt mong chờ.
Trong bệnh viện, Hoàng Ly vui vẻ ngắm nhìn
bó hoa hồng dJuliet mà ai đó vừa gửi đến. Mặc dù
không có bất kỳ tấm thiệp nào nhưng cô đoán
đây là món quà của Đình Phong.
Thực ra, nếu Đình Phong biết được điều này
sẽ ngay lập tức kêu oan. Anh còn đang bận chữa
trị quan hệ với Khả Hân, lấy đâu ra thời gian mà
sai người tặng hoa cô.
Đáng thương cho