“Đồ xấu xa! Đồ xấu xa! Cậu làm bọn mình lo chét được!
Nếu không phải tới bệnh viện, bác gái nói là cậu về nhà ôn bài rồi thì bọn mình sẽ báo cảnh sát đấy.
Hai ngày nay cậu chết ở đâu rồi.”
Cố Nhược Hy cười nhìn hai người bạn thân, chỉ muốn ôm chặt họ, cảm nhận sự ấm áp trên người họ thì cô mới có thêm sức mạnh.
“Mộc Mộc, cậu ra rồi à? Bố cậu chịu tha cho cậu rồi.” Cố Nhược Hy đỡ lấy mặt Hạ Tử Mộc: “Để mình xem thử, bị nhốt có trắng thêm chút nào không?”
Hạ Tử Mộc rất không dịu dàng mà đẩy tay cô ra: “Cậu ngốc rồi hả? Bọn họ có ai không phải là có tiền có thế, ai đứng ra cũng có thể đè chuyện này xuống.
Đến lượt cậu phải đứng ra thừa nhận?”
Cố Nhược Hy lè lưỡi, kéo hai người họ vào nhà, còn rót cho họ hai cốc nước.
Hạ Tử Mộc vẫn chưa hạ hỏa, bưng cốc nước đặt mạnh lên bàn, thể hiện sự phẫn nộ mạnh mẽ của mình.
Cố Nhược Hy vẫn cười tươi như vậy khiến Hạ Tử Mộc càng giận thêm: “Cậu còn có tâm trạng mà cười? Lo cậu có chuyện, mình buộc dây thừng leo từ trên tầng ba nhà mình xuống! Vậy mà cậu vẫn cười được!”
Có Nhược Hy bưng lý nước uống, khiến Hạ Tử Mộc bực bội mà đánh mạnh lên đầu cô: “Thật sự không biết trong đầu cậu đang nghĩ những gì? Loại chuyện này sao có thể để cậu gánh được! Một bàn tay không tạo nên tiếng được.
Trên giường cũng phải có một nam một nữ mới được! Chỉ mình cậu đứng ra, mấy tên đàn ông đó đều là rùa rụt cổ hả?”
“Đúng thế, Cố Cốt! Chỉ cần cậu chịu đựng được, máy tên đó cũng sẽ có một tên không trụ nổi mà đứng ra! Mặc kệ bọn họ nói gì, chỉ cần cậu không đứng ra thì sẽ có cơ hội cho cậu! Bây giờ cậu hoàn toàn hủy hoại chính mình rồi!”
Kiều Khinh Tuyế cũng bực bội mà đánh lên đầu Cố Nhược Hy.
“Được rồi, được rồi, đều đã qua rồi.” Cố Nhược Hy vẫn cười: “Các cậu đến sớm như vậy, còn chưa ăn cơm nhỉ?
Muốn ăn gì? Mình nấu cho các cậu.”
Hạ Tử Mộc và Kiều Khinh Tuyết biết, Có Nhược Hy đang gượng cười nên đau lòng mà kéo lấy cô, không nói gì nữa.
“Mới sáng sớm còn chưa tỉnh ngủ, nấu ăn gì chứ, mình đi mua.” Hạ Tử Mộc cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
Kiều Khinh Tuyết ôm lấy Cố Nhược Hy, nhỏ giọng hỏi cô: “Có Có, tiếp theo định thế nào? Hay là tới nhà mình ở một thời gian đi, tránh chút.
Hơn nữa mình ở với cậu cũng tránh cho cậu suy nghĩ lung tung.”
“Nhà cậu đã đủ chật rồi.
Sức khỏe của bà nội không tốt, bây giờ người bám theo mình nhiều như vậy, không thể gây thêm phiền phức cho cậu được.” Cố Nhược Hy lắc đầu.
“Một mình cậu như vậy chịu nổi không? Tần Vạn Ninh đã không ở nhà mình nữa, bị mình đuổi đi rồi.
Bây giờ trong nhà chỉ có mình và bà nội!” Kiều Khinh Tuyết nói rồi không khỏi thấy hụt hãng.
“Hai người lại cãi nhau rồi? Đi Mô-ri-xo du lịch không phải chơi rất vui sao?”
Kiều Khinh Tuyết thở dài: “Nếu không phải anh ta dốc hết lòng chăm sóc người bà tật nguyền của mình như vậy thì mình thật sự không thể tha thứ cho anh ta nữa.
Nghĩ lại tình cảm năm