-Vậy... còn căn cước, bằng tốt nghiệp của anh...
-Chỉ là tên giả thôi. Chính Boss đã cho tôi cái tên Việt này.
Văn Văn tiến đến bên anh, ôm lấy anh vào lòng, hơi thở sụt sịt như đang khóc..
-Cho tôi một chút thời gian...
Việt thì hoá đơ, anh muốn đẩy cô ra nhưng khi nghe lời nói nhỏ nhẹ ấy thì lại thôi.
-Cô không cần thương hại tôi đâu.
-Tôi không thương hại anh! Tôi thương anh. Tôi không chỉ thích anh nữa... Việt...
Đến bây giờ cô mới biết rằng anh đáng thương thế nào. Sinh ra đã không có tình yêu của gia đình rồi... Hoá ra cô may mắn hơn, vẫn được cảm nhận tình yêu của mẹ mình.
————
Khi Húc Dương và Tiểu Y quay về trong cơn mưa đột ngột ấy, cô cung như Văn Văn, bắt đầu bị sốt. Cô nằm trong túp lều, run cầm cập.
-Chị ấy không sao chứ?
-Có thuốc hạ sốt không?
-Hình như là có, nhưng Văn Văn giữ rồi!
Hoàng Nhi cũng lo lắng cho Tiểu Y.
Tiểu Y vốn sức yếu hơn Văn Văn nên bệnh tình có vẻ nặng hơn.
Thời tiết sau mưa vô cùng mát mẻ và có chút se lạnh.
Chính vì cái thời tiết này khiến Tiểu Y càng ốm nặng thêm, cô bắt đầu co người, run cầm cập..
Cơ thể cứ vặn vẹo không yên cho đến kia cái đùi của cô vô tình chạm trúng cái đó của anh..!!!
Dục vọng trỗi dậy.
Anh lột hết quần áo của cô ra, cơ thể tuyệt mỹ kia cứ thế phơi bày trước mặt anh.
-Tôi sẽ làm nóng cho cô, mèo nhỏ à.
Nói rồi anh khoá khoá lều lại, để không một ai gián đoạn công việc của anh.
Rồi anh từ từ áp mặt xuống bộ ngực phập phồng kia, giữ hai khe nhỏ xíu thế mà anh để nguyên khuôn mặt của mình vào làm cho Tiểu Y vô cùng đau đớn.
Anh không có khái niệm thương hoa tiếc ngọc gì cả!
Rồi anh cởi quần jeans của mình ra, cho thân phận to lớn đang nổi chi chít gân xanh, và như đang cứng thêm, to thêm ma sát với cái *** ***** nhỏ bé kia của cô.
Anh mút lấy cái nhũ hoa hồng hào kia, mút lấy mút đế một bên...
-Ưmmm... đau...
Rồi còn cắn nữa!
Mút một bên, còn bên kia nhào nắn, rồi lại vân vê cái đầu ti đang bị anh làm rùng mình mà đựng đứng cả lên.
Rồi bỏ cái đầu ti ướt nhẹp ấy, anh chuyển lên hõm xương quai xanh sâu của cô... liếm....
Rồi chuyển lên bờ môi ngọt vị kẹo kia...
Anh như một con ong muốn lấy hết mật ngọt của bông hoa vậy...
Hô hấp ngày một nặng nề...
Không khí ngày một tăng cao...
Thấy cô khó thở mà đáng thương thế kia, anh luyến tiếc dứt ra.... vẫn để lại một sợi chỉ bạc nhỏ giữa miệng hai người...
Húc Dương mạnh bạo tách hai chân của cô ra dùng balo chắn lại mở ra cánh cửa huyền bí và thoả mãn dục vọng trong anh.
-Ummm... anh làm gì vậy? Đau tôi...
-Tôi đang cố giúp em hạ sốt đấy.
Tiểu Y mơ mơ màng màng, nghe vậy tưởng anh đang lau người cho cô.. bởi cô cảm nhận tay anh chạm vào người cô rất mát...
Nhưng cô lại nhớ ra... hình như nãy giờ cô nghe thấy tiếng rên ma mị... tê dại...
Mà không biết là ai rên!!!
-Cái gì khó chịu vậy???
Rồi cô bất giác nhìn xuống, cơ thể cô đang bị người đàn ông to lớn kia ngắm nhìn...
Hành động này không phải là lần đầu tiên! Nhưng