Cánh cửa phòng được mở ra, vào là Sở Nhan với bộ quần áo màu vàng nhạt bên hông treo tua rua đỏ thẫm đây là lễ vật đầu tiên Vũ Hạo Thiên cho cô.
Vô tình hữu ý cô coi nó như sinh mạng mà bao bọc.
Sở Nhan bước lại phía Thu Nguyệt Minh đang ngồi nhìn chằm chằm vào nàng.
Thu Nguyệt Minh đang tự hỏi hệ thống đã sửa xong chưa vì nàng có chút chuyện cần hỏi.
Không để ý đến ai đến, khi liếc mắt lên thì thấy khuôn mặt phóng to của Sở Nhan và cặp đồng tử đen nhánh đang chỉ thẳng vào nàng.
Thu Nguyệt Minh hoảng hốt, mắt lạnh nhìn Sở Nhan nói:
- " nhìn đủ chưa."
" Hừ, bổn cô nương thích nhìn bao lâu thì nhìn bấy lâu, không phải mặt tạo ra là để nhìn sao "
Sở Nhan cất giọng chuẩn của người thiếu đòn.
Thu Nguyệt Minh không đáp, quay mặt đi nơi khác, nàng không muốn chung đụng với loại người ồn ào này.
Sở Nhan người có tính cách đại tiểu thư nên lúc nào cũng không coi ai ra gì ngoài biểu ca cô.
Không ai dám chống lại vì sợ người phía sau cô sẽ đào mồ lấp mã mình.
Thấy nàng không để ý đến mình Sở Nhan bực tức nữ nhân mới gặp hai lần lần nào cũng không cho cô vẻ mặt tốt nếu không phải nàng cứu mạng cô thì cô cũng chẳng thèm đến đây.
Sở Nhan nhịn xuống khó chịu đứng thẳng người vén lấy lọng tóc bên mép vai vút lại trước ngực mình nói với Thu Nguyệt Minh
" Này, ta còn chưa biết ngươi là ai, tại sao lại ở trong hồ nhà ta"
Thu Nguyệt Minh quay lại nhìn cô vẫn không nói vì giờ nàng còn không biết hệ thống cho mình mang thân phận gì.
Người qua đường thì còn đỡ nếu thành nhân vật nào đó trong hậu cung nam chủ thì nàng không trách sẽ không tìm vài hố cho tên nam nhân kia đây.
Đang lúc rối rắm đối phó với Sở Nhan làm sao thì hệ thống trong đầu nàng đã được khởi động.
" Chào chủ nhân,..."
Không đợi YL có cơ hội chào hỏi tiếp thì Thu Nguyệt Minh đã cất giọng ngăn lại:
" được rồi, ngươi cho ta xuyên vào đâu đây.
"
" Thuận tiện cho nhiệm vụ của ngài nên hệ thống đã thiết lập cho ngài mối ràng buộc đối với thế giới này.
Ngài hiện là Nhị điện hạ của Thiên Tinh đế quốc vận mệnh nhân vật sẽ thay đổi theo cách của ngài thưa chủ nhân"
Thu Nguyệt Minh không khỏi thầm may mắn nhưng nàng cũng rất ngạc nhiên vì mình lại có thân phận nghịch thiên như thế.
Trong nguyên tác Thiên Tinh quốc là đế quốc phồn thịnh đứng đầu trong ngũ quốc trên đại lục.
Nơi tập hợp nhiều tu luyện sĩ thiên tài cũng như nơi nguy hiểm nhất.
Tranh chấp quyền lực, đấu đá lẫn nhau một nơi người mạnh kẻ yếu.
Mặc dù chiến tranh không xảy ra vào thời điểm này nhưng tương lai sẽ là mồ chôn của nhân mệnh.
Thu Nguyệt Minh không sợ hãi sinh ly tử biệt vì nàng đã quá quen thuộc với điều đó.
Cái nàng không muốn thấy là lòng người rẻ lạnh.
" Nhị điện hạ, vị công chúa bị lưu lạc ngoại nhân suốt 10 năm và chết trong khi đang tìm về thân thế mình "
" Đúng vậy, thưa chủ nhân cái chết của nhân vật này sẽ được quy thành nhiệm vụ ẩn hiện tại chưa bắt đầu nên thân phận này của ngài cũng không được công bố chỉ có thể mang danh người qua đường "
" Nếu nói vậy thì ta phải giải thích thế nào với Sở Nhan đây.
"
" Cái đó thì ngài tự bịa đi a.
"
" Nhiệm vụ mở:
Đến Thiên Tinh quán.
Thưởng: 20©
Phạt: (không)
Chúc may mắn, chủ nhân "
".....!" hảo a...!Ích ra nàng còn biết được thân phận mình nếu không thì chắc nàng sẽ bóc khối mất.
Nhìn vào bảng nhiệm vụ nàng nhanh chóng biết được mình cần làm gì.
Sở Nhan lúc này chẳng phải cũng muốn tới đó nhập học sao.
Một thiên kim tiểu thư Bình Nguyên quốc lại nhập học Thiên Tinh quán nước láng giềng quan trọng hơn cô đến là vì theo đuôi biểu ca mình.
Thu Nguyệt Minh lên tinh thần hướng Sở Nhan nói: " ta đang tập bay thì bị rơi xuống đúng lúc ngươi cũng ở dưới đấy"
"....!"
Sở Nhan nhịn không được nhìn chằm chằm Thu Nguyệt Minh xem người này sao có thể hậu đậu như thế nhìn đâu có giống.
" Thôi bỏ qua vấn đề đó ngươi tên họ là gì, Ta là Sở Nhan, nữ nhi của đại thiên tài Sở Lãng "
Nhắc đến phụ thân mình Sở Nhan rất cao hứng mà mỉm cười tươi tắn.
Danh tiếng Sỡ Lãng đâu chỉ có thiên tài mà là thiên tài trong thiên tài, chưa tới ngàn năm đã vào Đỉnh Cao bát tinh chưa