Editor: Diệp Hạ
Đọc xong quyển thứ nhất, tác giả cuối cùng cũng coi như còn lương tâm, đến cuối cùng thì câu chuyện cũng không bế tắc nữa.
Giang Cảnh Bạch nhìn màn hình điện thoại lâu như vậy, đôi mắt cũng có hơi đỏ lên.
Y thoát ứng dụng, duỗi thẳng hai chân, nhắm mắt dựa vào lưng ghế.
Nhãn cầu khô khốc chầm chậm dịu bớt.
Giang Cảnh Bạch nghe thấy Nam Việt hỏi mình: "Buồn ngủ?"
"Không có." Giang Cảnh Bạch xoa xoa mí mắt "Có hơi mỏi mắt, nghỉ ngơi một chút."
Nói xong y nhìn hướng Nam Việt, phát hiện đối phương đã bỏ văn kiện xuống, rũ mắt lấy từ ngăn kéo ra một bình nước nhỏ mắt, đặt lên trên bàn, ra hiệu y tới lấy.
Giang Cảnh Bạch nhìn bình nhỏ trong suốt tinh xảo kia, do dự một chút, thẳng thắn nói: "Không cần, cảm ơn. Tôi không dùng đến thuốc nhỏ mắt."
Nam Việt nhìn danh sách thành phần chất lỏng, khẽ cau mày: "Em dị ứng với thành phần nào à?"
"Không có, không phải dị ứng." Giang Cảnh Bạch mân môi, ngượng ngùng nở nụ cười, "... Là tôi nhỏ không vào."
Nam Việt nghe vậy sững sờ.
"Cứ nhắm mắt vào suốt, thật sự không có cách nào." Giang Cảnh Bạch giải thích.
Không chỉ là nhỏ mắt, ý thức tự bảo vệ của thân thể y quá lớn, mỗi lần đi cos mang lens như đánh trận, thực sự rất có lỗi với nghề.
"Chỉ là mắt có hơi khô mà thôi, lát nữa sẽ khỏi ngay." Giang Cảnh Bạch chớp hai lần, đôi mắt cười cong cong, như là chứng minh rằng thật sự không sao.
Nam Việt đối diện với y chốc lát, cầm nước nhỏ mắt đứng dậy, vặn nắp bình: "Tôi giúp em."
Giúp?
Giang Cảnh Bạch còn chưa kịp phản ứng, cằm đã bị đối phương nhẹ nhàng nắm, nhấc lên trên.
Hormone và bóng tối cùng nhau ập đến.
Giang Cảnh Bạch bị tư thế nửa giam cầm này làm căng thẳng.
Nam Việt không vội, hơi cười cười: "Không sao đâu, đừng sợ."
Nói xong hắn tiến đến gần hơn, ngón tay mang tính trấn an mà vuốt ve mặt Giang Cảnh Bạch: "Nhắm mắt lại bình thường, đừng dùng sức quá."
Giang Cảnh Bạch nuốt nước miếng, vẫn ngoan ngoãn nghe theo.
Làn sóng căng thẳng tiếp theo còn chưa kịp kéo tới, mí mắt trên dưới đã bị ngón tay mềm mại của đối phương đẩy ra, một trận hoa mắt, giọt nước hơi lạnh lăn vào trong mắt, bao phủ nhãn cầu.
Giang Cảnh Bạch theo bản năng chớp mắt.
Sự kháng cự trước đó đã hoàn toàn mất đi.
Giang Cảnh Bạch chỉ cảm thấy mắt phải ướŧ áŧ, ngoài ra không có gì lạ.
Nam Việt bị thần sắc ngẩn ngơ của y lấy lòng, nhanh chóng nhỏ vào mắt còn lại một giọt, biết Giang Cảnh Bạch đã không còn cảm thấy mâu thuẫn, thấp giọng hỏi như cố ý tranh công đòi thưởng: "Thế nào?"
Nhưng hoàng đế nhỏ cầm quyền thưởng phạt lại không rõ ý, kinh ngạc nói: "Rất thoải mái."
Thậm chí y còn không kịp làm gì.
Nam Việt nở nụ cười, lúc ngồi dậy nhịn không được khẽ xoa đầu y một cái.
Giang Cảnh Bạch vốn muốn nói cảm ơn, nhưng bị Nam Việt xoa đầu như thế, lại cảm thấy dựa vào quan hệ trước mắt của hai người, nói cảm ơn có chút khách sáo.
Y tha thiết mong muốn Nam Việt đi về: "Xong việc rồi à?"
Nam Việt ngồi xuống, nới lỏng cà vạt: "Gần như vậy."
Giang Cảnh Bạch bị động tác đối phương dẫn dắt, hỏi: "Cà vạt của anh... Hình như đa số là màu xám?"
Nam Việt ước gì được nói chuyện nhiều với y, nhưng kết quả vừa mở miệng, chỉ là một chữ "Ừ".
Nam Việt "Ừ" xong cũng bị mình làm nghẹn một chút.
Thật không có tiến bộ.
Cũng may Giang Cảnh Bạch không dừng lại: "Là theo yêu cầu của công ty sao?"
"Không phải."
Nam Việt không quan tâm đến mấy chuyện râu ria nhỏ nhặt, bao gồm cả quần áo, cơ bản đều do trợ lý sinh hoạt một tay xử lý.
Lúc Giang Cảnh Bạch tìm người kết hôn, vì để tránh những phiền phức không cần thiết sau kết hôn, trong phần ghi chú hi vọng xuất thân của đối tượng hẹn hò không cần quá tốt.
Lúc đó Nam Việt lừa y, bây giờ còn chưa xoát đầy độ thiện cảm, không muốn nói quá nhiều về chuyện công việc.
Chỉ có thể nói qua loa: "Tùy tiện mua."
Giang Cảnh Bạch không xác định mà truy hỏi: "Anh thích mấy màu này?"
Nam Việt nghe vậy, tầm mắt nhìn xuống ngực, không có cảm giác gì, ít nhất là không thấy ghét, liền gật đầu một cái.
Ai biết hắn vừa gật đầu, thanh niên phía đối diện lập tức rũ mắt: "... À."
Nam Việt ý thức được mình trả lời không đúng, lại không biết không đúng ở chỗ nào, chỉ phán đoán: "Em thấy hứng thú với cà vạt?"
Có lẽ Giang Cảnh Bạch định mua cà vạt, muốn nhờ hắn giúp lựa chọn, thế nhưng màu cà vạt của mình rõ ràng không phù hợp thẩm mỹ đối phương?
"Cũng không phải là cảm thấy hứng thú..." Giang Cảnh Bạch chỉ cảm thấy mình đã tự quyết định, kích động mua sắm, giờ đã bình tĩnh lại.
Y nhỏ giọng bổ sung: "Hình như tôi mua sai đồ rồi."
Đầu tiên nhắc đến cà vạt, hỏi màu yêu thích, còn nói mua sai đồ.
Nam Việt có dự cảm, eo lưng không tự chủ được ưỡn thẳng tắp.
"Chờ tôi một chút."
Giang Cảnh Bạch để lại một câu như vậy, sau đó chạy ra ngoài thư phòng.
Chờ lúc trở về, trên tay đã nhiều hơn một cái hộp.
Nam Việt ngồi nghiêm chỉnh, tâm trạng còn căng thẳng hơn lúc sắp nhỏ mắt giúp Giang Cảnh Bạch.
"Buổi trưa đi mua quần áo ở nhà cho anh, trùng hợp nhìn thấy cái này." Giang Cảnh Bạch đi tới bên cạnh bàn, đẩy hộp đến tay hắn, "... Lúc đó tôi cảm thấy nó nhìn rất đẹp, không suy nghĩ nhiều liền mua. Giờ mới phản ứng lại, hình như anh không thích loại này."
Mua quần áo ở nhà cho hắn?
Là mua riêng cho hắn?
Là cái gì?
Là cà vạt?
Nam Việt có chút thụ sủng nhược kinh.
Lúc hắn về nhà có thấy ngoài ban công treo một loạt quần áo mới giặt, nhưng hắn không ngờ tất cả là quần áo của mình.
Nam Việt mở nắp hộp, cà vạt đập vào mi mắt.
Kẹp cà vạt đặt ở giữa, dưới khúc xạ ánh sáng lóng lánh như đôi mắt của Giang Cảnh Bạch lúc này.
"Có phải là màu hơi nổi không?" Giang Cảnh Bạch thấp thỏm.
Nam Việt ngứa cổ, trầm giọng nói: "Không, tôi rất thích."
Giang Cảnh Bạch nhìn sắc mặt hắn vẫn như thường, hoàn toàn không giống như thích, giống đang trái lương tâm an ủi mình hơn.
Y đỡ mép bàn, cười nói: "Đừng quá miễn cưỡng, không thích thì có thể đi đổi kiểu khác mà."
"Không miễn cưỡng." Nam Việt cũng cười.
Ngắn ngủi trong phút chốc, Giang Cảnh Bạch thấy má bên trái hắn tựa hồ xuất hiện một lúm đồng tiền nhỏ cực nhạt.
Không chờ y thấy rõ đã biến mất.
Nam Việt qua loa kéo cà vạt trên cổ xuống, làm dáng muốn đi ra ngoài.
Đang yên đang lành người trước