Những ngày tiếp theo, cả đám học sinh bao gồm cả Thành Việt đều sửa chữa lại tranh của mình lần cuối.
Kết quả cuối cùng công bố, trong tất cả bọn họ chỉ có tranh của Âu Ý được chọn để treo trong buổi triển lãm.
Tiêu chuẩn trong tay Tề Khang chỉ chọn ra một cái.
Thành Việt thở dài gánh bức tranh bị trả về của mình, kỹ thuật của cậu quả thực không so được với những người này, cũng không buồn bã, chỉ hơi thất vọng mà thôi.
“Trình độ không đủ.
” Tề Khang vỗ lưng cậu “Cố gắng nhiều hơn.
”
Thành Việt gật gật đầu.
Thời gian một tuần thoáng cái đã qua, Thành Việt còn đang không nỡ tạm biệt người thầy mình vừa mới nhận này.
Lên máy bay mà đầu óc cứ trống không, trống mãi cho đến khi xuống máy bay được Kê Từ đón lấy.
Cả người bị Kê Từ ôm vào ngực thì cậu đã mơ màng buồn ngủ.
Lúc ở trên máy bay Thành Việt không dám chợp mắt, cậu say máy bay, sợ đi máy bay, điều này dẫn đến khi nhìn thấy Kê Từ được người ta ôm thì buồn ngủ.
Về nhà thế nào, lên giường nằm ra sao đều không biết.
Sáng hôm sau Thành Việt tỉnh dậy nhìn thấy hộp quà to đùng nằm ở chân giường thì sững sờ.
Cậu mặc độc chiếc quần nhỏ nhảy xuống giường, bóc quà.
Tiếp đó hoang mang nhìn thứ trong hộp quà.
“Dậy rồi à?” Kê Từ mở cửa đi vào liền thấy Thành Việt đã dậy.
“Cái này…” Thành Việt chầm chậm lấy chiếc váy dài ra khỏi hộp.
“Thưởng.
” Kê Từ nói “Thích chiếc váy này không?”
Thành Việt: “…”
Thành Việt nhìn biểu tình mong đợi của Kê Từ, cắn răng không thể không gật đầu “Rất thích.
”
Đợi Kê Từ ra khỏi phòng, Thành Việt thở dài não nề nằm ngửa trên giường, cảm thấy việc này không sao giải thích được, mình không phải tên Thành Việt, trực tiếp đổi thành Đậu Nga cho xong.
Kê Từ đứng ngoài phòng khách chờ Thành Việt thay quần áo xong, dập điếu thuốc cháy một nửa đi.
Khi cánh cửa chậm rãi đẩy ra, Kê Từ hiếm thấy hồi hộp một lần.
Cửa mở sau một phút, Thành Việt trong phòng yên lặng thò một chân ra ngoài, đỏ mặt ép buộc mình bước ra.
Bộ váy có màu xám khói, rất dài, khoét hai bên eo, bởi vì Thành Việt vừa gầy vừa cao, Kê Từ liếc mắt nhìn qua, quả thật có thể tưởng tượng đôi chân bên dưới váy dài bao nhiêu.
Hơn nữa da dẻ Thành Việt rất trắng, mặc chiếc váy xám khói này lên, lộ ra cần cổ, cùng một đoạn eo thon quả thật trắng muốt chết người.
“Phần eo…” tai Thành Việt đỏ lựng “Sao lại không có vải.
”
Kê Từ cảm thấy nóng, tiện tay tháo cà vạt đi, một tay ôm lấy eo cậu, tay kia nhéo lên đó một cái.
“Ssss…” Thành Việt vừa muốn giãy ra thì đã bị Kê Từ đè xuống.
Trong mắt Kê Từ bắt đầu có vài thứ xảy ra biến hóa, anh nhìn chằm chằm da thịt trắng nõn bên hông Thành Việt nổi lên dấu tay màu đỏ, hầu kết giật giật.
Ngón tay Kê Từ dùng sức xoa bóp trên da thịt trắng mịn, thuận thế bấm tiếp cái nữa.
“Kê Từ…” Thành Việt bị bấm đau, nhịn không được đẩy người ra.
Kê Từ lập tức áp chế lại một vài ý nghĩ trong đầu, chậm rãi đứng dậy chỉnh lại mái tóc giả trên gương mặt bối rối của Thành Việt, nhẹ giọng áy náy “Xin lỗi.
”
Thành Việt không chịu được khi anh kề sát bên tai mình nói chuyện như thế, sợ mình nghe đến chào cờ, không thể làm gì hơn nên đành đội mũ lên, đè thấp vành mũ để che đi hưng phấn chưa kịp thu hồi trên gương mặt mình.
Kê Từ nhíu mày nhìn vành tai đỏ au của Thành Việt, đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ bên hông cậu “Ăn sáng trước đã, ăn xong chúng ta đi công viên giải trí.
”
Thành Việt gật gật đầu.
Hai người nhanh chóng ăn xong sáng bữa sáng, xuống lầu rồi mà Thành Việt vẫn không quen với chiếc váy dài trên người.
Mãi đến khi lên xe mới thấy khá hơn chút.
Kê Từ lái xe không nhanh, nhưng rất nhanh đã tới bên ngoài công viên giải trí.
Từ lúc xuống khỏi xe Kê Từ, Thành Việt vẫn luôn không dám nhìn xung quanh, bàn tay bị Kê Từ nắm còn hơi run.
Không phải là sợ.
Thành Việt quá hưng phấn, tim cũng đập rất nhanh, cậu chỉ cần vừa nghĩ đến mình là con trai mà mặc váy chạy ra đường chơi, chân liền căng thẳng muốn nhũn ra.
Cứ cho là luôn được Kê Từ đỡ, dưới tình huống da thịt tiếp xúc lâu như thế dẫn tới tay Kê Từ đụng lên mỗi một chỗ trên người đều khiến nhiệt độ cậu cao như nổi lửa.
Rất nóng, cũng rất kích thích.
Thành Việt liếc nhìn vạt váy hơi rộng, không dễ chịu khép chân lại.
“Lát nữa không nên nói chuyện.
” Kê Từ nắm tay Thành Việt, nhỏ giọng nói “Nếu không sẽ bị người ta phát hiện.
”
Thành Việt nuốt một ngụm nước bọt, nhẹ nhàng gật đầu.
Khi đi qua cửa soát vé, Thành Việt rất sợ phải đối diện nhân viên soát vé, còn nhân viên soát vé lại nhìn cậu đến vài lần.
Lúc này Thành Việt thực sự sợ đến toát mồ hôi lạnh sau lưng.
Mà nhân viên soát vé nhìn xong cũng không nói gì, Thành Việt vừa đi về phía trước mà lòng vẫn còn sợ hãi.
Không bị phát hiện.
Thành Việt đi qua xong sờ sờ khuôn mặt mình, gan bắt đầu nở ra một chút, cậu nhìn dòng người đi xung quanh, cẩn thận tiến tới bên tai Kê Từ “Hình như không bị phát hiện thì phải.
”
“Muốn chơi trò gì?” Kê Từ ngăn trước người Thành Việt, chặn lại đám đàn ông xung quanh không ngừng nhìn sang, bây giờ anh có phần hối hận khi cho người mặc như vậy ra ngoài rồi.
“Cái kia trước đi.
” Thành Việt chỉ về một trò đằng trước.
Hai người chơi một vòng xong, tâm lý căng thẳng vì sợ bị người khác phát hiện cũng biến mất, cười kéo Kê Từ đi xếp hàng ở trò tàu lượn.
“Chơi cái này.
” Âm thanh Thành Việt đè xuống thật nhỏ.
“Nhóc chắc chứ?” Kê Từ hỏi.
Thành Việt có chút kích động nghiêm túc gật đầu.
Ngồi vào ghế tàu lượn, Kê Từ nhìn váy Thành Việt, dương tay cởi áo vest ra, đưa tới “Quấn lên eo đi.
”.
ngôn tình hài
“Hả?” Thành Việt nhận áo khoác xong mới phản ứng được, phía dưới mình đâu có gì cho người ta nhìn chứ.
Ai biến thái mà đi nhìn chim nhỏ của mình.
Khi tàu lượn khởi động, Thành Việt mới đầu còn haha cười, còn quay sang an ủi Kê Từ đừng sợ.
Thế nhưng đến đoạn sau, Thành Việt la hét ầm ĩ chẳng khác nào 100 con vịt cùng hợp tấu.
Kê Từ ngược lại toàn bộ hành trình không có cảm xúc gì trên mặt, anh nhíu mày lo Thành Việt hét nhiều đau họng, còn nghĩ sao tàu này lâu dừng quá.
Lúc xuống khỏi tàu lượn, chân Thành Việt đã lung lay không vững, hơi thở cũng gấp, tóc giả che đi nửa khuôn mặt cậu, làm ngứa chiếc mũi, Thành Việt hắt hơi một phát rõ to.
“Không sao chứ?” một tay Kê Từ ôm eo cậu, tay kia đỡ Thành Việt “Có muốn uống nước không?”
Thành Việt thở hổn hển hai hơi, đầu óc choáng váng dựa vào bả vai Kê Từ “Tôi… tôi muốn…”
“Sao vậy? Nói chậm thôi.
” Kê Từ lo lắng cúi đầu nhìn cậu “Muốn nôn sao?”
“Tôi muốn…” Thành Việt nhìn anh, ngại ngùng “Tôi muốn ăn kem.
”
Kê Từ: “…”
“Ngồi xuống trước đã.
” Kê Từ thở dài đỡ người đi tìm ghế.
Đưa cậu đến chiếc ghế nằm giữa những chạc cây to “Ngồi yên đừng đi đâu.
”
Thành Việt lúc lắc đầu nhìn Kê Từ đến cửa hàng nhỏ đằng trước mua kem, biểu cảm trên mặt hơi đổi, khó chịu ấn lên vùng bụng, sáng nay cậu ăn đậu phụ hơi nhiều, bây giờ buồn nôn.
“Chào cậu…” một giọng nam bỗng nhiên truyền tới.
Thành Việt nghe tiếng ngẩng đầu lên, thấy trước mặt mình là một nam sinh.
Nam sinh thấy Thành Việt ngẩng đầu nhìn nhất thời đỏ mặt, trông có vẻ ngại ngùng “Xin chào, có thể kết bạn với cậu không?”
Thành Việt lúng túng nhìn cậu ta, tay đặt trên đùi không tự chủ nắm chặt váy.
“Tớ vừa đi qua đây thấy cậu ngồi một mình, cậu muốn đi chơi cùng nhau không?” nam sinh cười sờ sờ đầu.
Thành Việt nín cười, lần đầu tiên biết được cảm giác bị nam sinh tiếp cận.
“Tớ cảm thấy cậu không giống