Sau những lời dại mà cô Sáu bị "cái hỏa" xui cho nói ra mồm, ai nấy đều trầm mặc ngó lại dâu Hai trong nhà.
Dại thì dại, nhưng lý thì vẫn là lý. Xung đột lợi ích giữa hai bên rõ ràng như thế, bảo thị Vũ có tâm phá hoại cũng chẳng lạ gì.
Bà Cả chau mày, mặt thẫn ra như miên man hoài niệm, bát chè trên tay bỗng phát run, rơi tuột xuống đất.
"Chị Cả?" chú Hai hốt hoảng nhổm dậy, chồm người sang vươn tay ra đỡ hờ, mặt mày đầy quan tâm chân thành.
"Không sao..." bà Cả xoa trán, lắc đầu yếu ớt đáp. "Chỉ là thấy bọn chúng như vậy, tự dưng nhớ đến một số chuyện..."
Chú Hai nhướn đôi mày lưỡi mác, đã toan há miệng hỏi là gì. Lập tức, kẻ nãy giờ khư khư thinh lặng là thím Hai đột nhiên phóng lên giúp bà Cả lau chùi, rồi như không muốn để ai chú ý đến việc vừa xảy ra, bà gấp rút nâng giọng trách cứ cháu dâu.
"Ôi giồi ôi, vợ thằng Hai! Chị có làm thì nhận, đừng có để nhà này rộn chuyện mãi thế này...! Lúc u chồng chị còn quản sự, nhà ta ngoài yên trong ấm, có đâu mà bát nháo như hiện tại cơ chứ! Chị liệu sao cho phải phép thì làm! Đừng cứ khiến u chị phiền lòng như thế!"
Hành động của thím Hai là một đòn bất ngờ với Vũ. Người đàn bà này đó giờ luôn bo bo giữ mình, con cái lại thừa tự bên đẻ, trước giờ nào có đoái hoài gì đến việc nhà chồng? Nay tự dưng lại lao ra trợ lực bà Cả thế kia?
Đưa mắt sang chú Hai, lại chỉ thấy ông ta đang sa sầm mặt mày nhìn mình, phần bà Cả thì tỏ ra có chút sầu khổ giấu kín...
Hẳn là chuyện cũ gì đang bị khơi lại rồi, và hành động bênh vực của thím Hai chính là lấp liếm. Bà ta không muốn sự ấy bị khêu lên trước mặt chồng mình.
Gì ấy nhỉ? Gì mà lại có can hệ đến những lý lẽ cô Sáu vừa nói toạc ra? Gì mà đủ lớn để bà Cả đem ra uy hiếp đứa em bạn dâu con nhà quan quyền?
Gì mà khiến một con người sống quy tắc như chú Hai, khắc trước còn có chút xem nhẹ lời cô Sáu mà nghiêng về nàng, chớp mắt đã trở mặt quay sang nhìn nàng đầy khó chịu?
Mợ Hai rối rắm, bắt đầu thấy hơi căng thẳng trước sự cáo buộc bầy đàn bao quanh mình. Ấy nhưng, căng gì thì cũng chỉ tồn tại được nửa hơi thở. Sợ gì chứ? Nàng còn có ông cụ lưng dài, vai rộng, đứng đằng sau chống giời cho đây!
Gái điêu mà được chồng chiều có khác, bao nhiêu hiểm nguy xem như cỏ rác, chớp mẳt đã từ trạng thái hoang mang bình tĩnh trở lại. Nhìn thấy ba con người kẻ mặt tuồng người mặt trò trước mắt, mợ Hai khẽ lùi về một bước để trông rộng sự tình. Quả nhiên, điềm tĩnh luôn là tiền đề cho thông suốt, nàng nhanh chóng nhận ra điểm mấu chốt.
Là chị em bạn dâu, hơn thua, chành chọe nhau cái bụng biết đẻ vốn đã thói thường xưa nay. Có lẽ bà Cả và thím Hai lúc xưa cũng từng xảy ra loại chuyện cạnh tranh thế này. Và thím Hai, không cần suy sâu, chắc chắn là bên thua cuộc.
Chẳng trách, lại muốn can vào việc này hòng vuốt đuôi bà Cả.
"Ơ kìa thím Hai...!" Vũ vờ như uất ức bật thốt. "Thím nói thế thì oan cháu quá! Cháu có làm gì đâu cơ chứ! Cháu bất hòa với Ly thật, nhưng cháu là vợ lớn của cậu Hai cơ mà! Có đâu lại đi hơn thua đường con cái với đứa vợ lẽ nhà người? Con của vợ lẽ sinh, dù có thuộc dòng trưởng, cũng có thành cháu đích tôn được đâu? Cháu hại ả làm gì? Lại chả nhọc thân ra?!"
Thoáng cái thở dài rất khẽ từ chú Hai, Vũ biết mình đã chạm đến sự đồng tình có phần tủi phận của ông. Bảo tủi, là vì ông vốn cũng thân con vợ lẽ, ra đời chỉ kém ông Cả vài tuần, mẹ đẻ còn vì khó sinh mà thác. Nếu không vì mẹ Cả nhân hậu, anh trai từ ái, sợ là cũng chẳng lớn nổi thành người. Ông vì thế vô cùng trân trọng vị thế bản thân, đối với tôn ti trong nhà càng thêm để tâm, để bụng.
Bởi mới nói, lý lẽ gì cũng không quan trọng bằng cái nhìn chủ quan của cá nhân đó. Đối với cánh đàn ông, bao rối rắm tình riêng cũng không bằng ngôi thứ trong nhà, cái nhìn của ông Hai nói riêng và đàn ông họ Nguyễn nói chung, đến cùng cũng không lắt léo và uẩn khúc như cánh đàn bà. Họ hơn thua nhau chính là vai vế và vị thế trong họ, chứ không phải là cái bụng biết phình to. Theo ông Hai nghĩ, nếu từ đầu cái vị thế lẽ và cả đã chẳng thế lung lay, thế thì can gì vợ thằng Hai lại làm ác chi cho bẩn tay? Là ông, ông cũng chẳng rỗi hơi như vậy.
Đã qua một đời lặn ngụp trong tranh đấu nhà buôn, mợ Hai nhà này ý thức rất rõ kẻ nắm quyền trong gia tộc chính là đàn ông, đàn bà đấu nhau sứt đầu mẻ trán, nói đến cùng cũng không bằng vài lời can dự của chồng và anh em trai. Thế nên trong những sự bất hòa chốn hậu viện thế này, nàng chỉ việc nương theo tâm tình của hai ông cụ họ Nguyễn mà ăn nói, xử sự, còn sợ không qua nổi mấy đòn hãm hại vớ vẩn thế này?
Thoáng thấy thím Hai mặt mày biến sắc, mắt lướt qua chồng lộ sự toan tính, Vũ thầm ra một quyết định dứt điểm ván này. Người đàn bà này nàng không rõ ràng tính nết, nếu cứ để mồm miệng đi rông, nói không chừng có thể lung lạc chồng bà ta và luôn ông Cả. Nếu đã mơ hồ đoán ra bà ta vì lỗi lầm cũ với chị em bạn dâu mới ra mặt, thế thì nàng sẽ thử dùng chính sự mơ hồ này, nửa giả nửa thật hù dọa lại bà ta. Nghĩ xong, không đợi bà mở mồm đớp lại, Vũ đã bâng quơ tiếp lời.
"Phải mà cái vị thế giữa cháu và chị Ly nó được xấp xỉ như bác Cả nhà u cháu và anh Cả nhà thím ấy, đều là con vợ lớn, may ra còn có đường chành chọe nhau..."
Nghe đến đây, thím Hai chợt ngậm miệng, mặt mày xám xịt, mắt trợn to nhìn cô cháu gái. Nó muốn ám chỉ cái chi thế này? Lẽ nào chuyện năm xưa cả nó cũng biết...?
Tình thế trong phút chốc lại bị xoay chuyển. Thím Hai chợt nhớ ra, gì thì đứa gái này cũng là cháu cưng của bà cụ Tý - mẹ chồng bà, dễ chừng những sự cũ kia nó biết thật!
Có khi... còn biết nhiều hơn bà Cả nữa kia.
Thoáng lạnh gáy, thím Hai nhanh chóng đưa ra quyết định an toàn nhất lúc bấy giờ; hóa mụ đàn bà dại khờ, ba phải.
"Thì... đành là thế! Nhưng ai bảo chị và cái Hạ cứ làm chuyện rộn cả lên! Khổ quá, được dịp về chơi mà trong nhà cứ ầm ĩ thế này thì bảo ai mà nghĩ thông cho được...! Con Hạ, lo mà giữ mồm miệng mày đi nhé! Sự đã đến đâu mà cứ nhặng cả lên, hại đến cả chú thím suy nghĩ lung tung!"
Mợ Hai suýt nữa đã vỗ tay thành tiếng. Đúng là gừng càng già càng cay, thuyền càng thẳng đáy thì càng dễ lật. Bà thím này hẳn là dân đi biển lành nghề, lật thuyền mà không cần sóng to gió lớn gì luôn.
Sáu Hạ mím môi, gằm đầu nhìn mặt phản. Cớ gì lột mặt kẻ gian lại khó khăn hơn thị nghĩ nhiều như vậy? Sự thật rành rành ra đó mà chẳng ai dám đứng ra thóp cổ con ả này? Để ả chỉ dùng vài câu đã thoái thác được tội? Đầu óc cổ nhân quá đơn giản, trì trệ, không biết tư duy phản biện, hay người hiện đại bọn họ suy nghĩ linh hoạt hơn?
Sáu Hạ không hề biết, sự này thì chẳng can hệ gì đến độ linh hoạt của đầu óc. Cái thị cho là tư duy phản biện, thật ra chỉ áp dụng được trong những cuộc tranh luận mang tính học thuật trên giảng đường của mấy trăm năm sau. Đối với những con người nơi đây, họ có cả trăm ngàn lý do để muốn và không muốn kết tội một người, chẳng cái nào trong số đó liên quan đến sự thật, hay lý lẽ.
Bởi, ngoài hai thứ đó ra, người ta còn có bí mật và tư tâm.
Tuy không thể lý giải được sự xoay chuyển bất thình lình của tình thế, cô Sáu cũng đủ khôn ngoan để biết mình không nên phát ngôn gì nữa. Ý thức được lối tư duy của bản thân không đồng điệu với bọn người cổ, thị chọn cách im lặng quan sát. Cuộc chiến gia tộc này thị tuy đã chọn đứng cùng phe với nữ chính, song câu chuyện lại phát sinh một vài biến số thị không sao hiểu nổi. Người đáng ra phải chết thì vẫn sống sờ sờ, kẻ vốn dĩ phát rồ làm ác thì vẫn đang tỉnh táo vờ người lương thiện. Thị biết bản thân xuyên vào đã gây ra một số hiệu ứng cánh bướm, song lý nào lại nhanh như vậy? Cái ngày đầu tiên trông thấy cô gái mang tên Lưu Vũ kia, thị còn tưởng mình đã xuyên vào phần đầu câu chuyện, có