Tô Vũ Đồng vừa nhớ đến âm thanh xè xè của mình vừa rồi, có thể đã bị Mộ Diệc Thần nghe thấy, mặt hơi đỏ, ngượng ngùng nói:
-Sếp Mộ, tự tôi có thể mà, lần sau không cần phiền anh.
Mộ Diệc Thần thấy cô đỏ mặt, tâm trạng không biết sao bỗng nhiên lại thoải mái, mỉm cười, có chút mặt dày nói:
-Hết cách, cậu chủ như tôi thích phiền.
Tô Vũ Đồng:
Không biết nên nói gì.
Khuôn mặt cứng nhắc quay sang Niên Niên.
Mộ Diệc Thần thấy cô cố ý tránh né ánh mắt của mình, khóe miệng nhếch lên một đường vui vẻ, ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ duy nhất trong phòng bệnh.
Qua một lúc bác sỹ đến, kiểm tra một chút cho Tô Vũ Đồng, nói:
-Xem ra hồi phục không tệ, tôi đề nghị ở lại một đêm quan sát, nếu không có vấn đề gì, ngày mai truyền thêm chút nước dinh dưỡng thì có thể xuất viện rồi.
Tô Vũ Đồng lễ phép nói với bác sỹ:
-Cảm ơn bác sỹ.
Bác sỹ cười đáp:
-Đây là điều tôi nên làm.
Sau đó rời khỏi phòng bệnh.
Bác sỹ vừa đi, Tô Vũ Đồng lại nhìn về phía Niên Niên.
Làm sao đây?
Cô vẫn phải ở lại một đêm, ở đây ăn không ngon, ngủ không yên, cô không muốn Niên Niên ở trong bệnh viện chịu khổ cùng cô.
Mộ Diệc Thần nhìn thấu suy nghĩ của cô, hơi ngây ra.
Ông bố ruột như anh, lại thực sự không thể sánh bằng bà mẹ kế là cô, bản thân cô đã như vậy rồi, trong lòng còn quan tâm đến Niên Niên.
Không muốn làm cô lo lắng, anh nói:
-Tôi bảo Thiếu Dương đến đón Niên Niên.
Sau đó, đứng dậy gọi điện thoại cho Cung Thiếu Dương.
Thấy anh lại có thể đoán đúng tâm sự của mình, đáy lòng Tô Vũ Đồng có chút tình cảm không tên.
Khách sạn.
Cung Thiếu Dương nhận được điện thoại xong, quay đầu nói với Trần Nghiên Nghiên một câu:
-Diệc Thần bảo anh đến đón Niên Niên.
Trần Nghiên Nghiên và Thôi Chân Hy ngồi cùng nhau, nghe thấy lời anh nói, hai người cùng nói:
-Em cũng đi.
Nửa ngày không thấy Vũ Đồng, cũng không biết tình trạng cô thế nào rồi?
Bọn họ thực sự rất lo lắng.
Cung Thiếu Dương biết hai người bọn họ đi, chắc chắn sẽ làm loạn với Mộ Diệc Thần không vui vẻ, nói:
-Diệc Thần đang ở đó đền tội, các em đến rồi không phải bảo anh ta đi sao? Sự ấm ức của Vũ Đồng không thể uổng cộng chịu đựng được phải không? Cho nên vẫn nên để anh đi một mình.
Trần Nghiên Nghiên và Thôi Chân Hy nghe thấy lời anh nói, cảm thấy có lý.
Hôm nay thái độ của Niên Niên đối với Mộ Diệc Thần, hai người bọn họ đã thấy rồi, cho dù không phải thật lòng xin lỗi Tô Vũ Đồng, Mộ Diệc Thần để nhận được sự tha thứ của Niên Niên, nhất định cũng sẽ thể hiện thật tốt.
Mộ Diệc Thần hôm qua đối xử như vậy với Vũ Đồng và Niên Niên, không thể dễ dàng với anh.
Để anh chăm sóc Tô Vũ Đồng coi như thu lại được chút lời.
Thôi Chân Hy để Cung Thiếu Dương đón Niên Niên cho tiện, liền đưa chìa khóa xe cho Cung Thiếu Dương:
-Đi xe tôi đi.
-Được.
Cung Thiếu Dương cũng không khách sáo với cô, cầm lấy chìa khóa xe đi.
Phòng bệnh ở bệnh viện.
Niên Niên nghe thấy Cung Thiếu Dương nói là đến đón cậu bé, lập tức lắc đầu:
-Con không về khách sạn đâu, con muốn ở cùng mẹ, chăm sóc mẹ.
Dáng vẻ phát bệnh của mẹ còn như mới vừa xảy ra trước mắt, thấy trời sắp tối rồi, cậu bé muốn ở lại bảo vệ mẹ.
Tô Vũ Đồng thấy biểu hiện của Niên Niên, trong lòng rất ấm áp, nhẹ nhàng nói với Niên Niên:
-Niên Niên ngoan, theo chú về khách sạn, ở đây mẹ có!.
bố mà.
Cậu bé thương cô, tất nhiên cô càng thương cậu hơn.
Từ nhỏ cơ thể cậu đã yếu ớt, đâu thể để cậu ngủ trong bệnh viện được, nhỡ làm cậu bị ốm, thì phải làm sao?
Cho nên để cậu yên tâm đi theo Cung Thiếu Dương, lời cô nói đến bản thân cũng không tin.
Mộ Diệc Thần nghe thấy trong ngữ điệu của Tô Vũ Đồng nói với cậu bé có sự không chắc chắn, nhìn Niên Niên, kiên định nói:
-Yên tâm đi, bố nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mẹ con.
Chuyện vì anh mà ra, tất nhiên anh phải gánh lấy tất cả, bù đắp tổn thương anh gây ra cho Tô Vũ Đồng.
Cung Thiếu Dương hiểu Mộ Diệc Thần, nhìn ánh mắt anh liền biết lần này anh thật lòng, nói với Niên Niên:
-Niên Niên, cháu xem mẹ cháu yếu như vậy, cháu đừng để mẹ lo lắng được không nào?
Nghe lời Cung Thiếu Dương, Niên Niên nhìn Tô Vũ Đồng trên giường bệnh:
-Mẹ, con đi với chú, mẹ phải nghỉ ngơi cho khỏe, mai con lại đến thăm mẹ.
Tô Vũ Đồng mỉm cười, gật đầu.
Niên Niên cười với cô, sau đó quay người đi theo Cung Thiếu Dương, không thèm nhìn Mộ Diệc