Ý thức của Kiều Hiểu Tinh bắt đầu hơi hơi mơ hồ, cô dựa vào người Ngôn Tử Kỳ cười hì hì, hai tay ôm bả vai anh, cọ tới cọ lui.
Ngôn Tử Kỳ dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô, nghiến răng nói: “Kiều Hiểu Tinh, lá gan của cô thật không nhỏ.”
Kiều Hiểu Tinh mơ màng đáp lại: “Hửm? Tôi làm sao?”
“Cô với em trai tôi là như thế nào? Tại sao lại rủ nhau chơi cái thứ ma tuý chết tiệt này trong nhà tôi?”
“Ừm… bạn bè?” Kiều Hiểu Tinh chỉ trả lời vế đầu.
“Cô có biết nếu bị phát hiện buôn bán và vận chuyển cần sa sẽ phải đi tù không?”
“Biết, nhưng chẳng phải anh nói tôi hám tiền sao? Anh ấy cần thì tôi bán, có cầu mới có cung.”
Cơ thể của Kiều Hiểu Tinh dựa hoàn toàn vào cơ thể cao lớn vững chãi của Ngôn Tử Kỳ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ngôn tiên sinh, để hôm khác nói chuyện tiếp nhé? Bắt giúp tôi taxi, tôi muốn về nhà.”
“Bộ dạng này mà đòi ngồi taxi về?” Ngôn Tử Kỳ bế thốc cô lên đi về phòng mình, dùng chân đá cửa rồi ném thẳng Kiều Hiểu Tinh xuống giường.
Kiều Hiểu Tinh tiếp xúc với đệm giường bằng mặt cũng không tức giận, sống mũi vừa cao vừa thẳng của cô là hàng thật giá thật, không phải mũi nâng nên không sợ biến dạng khi va đập.
Cô chỉ phát ra một tiếng hừ hừ bất mãn nho nhỏ rồi nằm úp sấp xuống giường nghiêng mặt nhìn anh, môi đỏ cong lên.
“Ngôn tiên sinh, tôi đang sắp bay lên mây đó.”
Hàng lần này là hàng nhập nên nặng hơn bình thường, Kiều Hiểu Tinh ít khi chơi cần sa, hít mấy hơi rất nhanh đã phê rồi.
Ngôn Tử Kỳ ngồi bên mép giường, duỗi tay lật người Kiều Hiểu Tinh lại, để cô nằm ngửa lên cho đỡ khó thở.
Đôi mắt như radar quét dọc theo đường cong lả lướt trên cơ thể cô.
Gương mặt xinh đẹp ửng hồng, làn da trắng mịn trơn mềm, hai mắt nhắm hờ nhìn anh, sóng mắt mê ly như mặt hồ thu, môi đỏ cong lên nũng nịu.
Đưa Kiều Hiểu Tinh vào phòng ngủ hoàn toàn là hành động bộc phát trong lúc nhất thời xúc động, ngay cả chính anh cũng thấy khó hiểu với hành vi của mình.
Có lẽ là vì nhìn dáng vẻ mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa mê của cô, anh không nhẫn tâm để cô vạ vật.
“Ngôn tiên sinh, có muốn làm một hơi rồi bật chế độ bay lên với tôi không?” Cô nhoẻn cười kéo tay anh, làm động tác máy bay cất cánh.
“Cô phê quá rồi.” Ngôn Tử Kỳ bật cười hài hước, đưa tay vỗ vỗ lên mặt cô, muốn đánh thức cô.
Nhưng khi lòng bàn tay đàn ông hơi thô ráp tiếp xúc với da thịt thiếu nữ mềm mại lại không kìm được biến động tác vỗ thành khẽ vuốt, năm đầu ngón tay mân mê lớp lông tơ trên gò má.
“Vậy thì làm phiền Ngôn tiên sinh để tôi một mình, tôi muốn tự sướng một lúc rồi đi ngủ.”
Ngôn Tử Kỳ chau mày, phóng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, cô gái trên giường không chịu nằm yên mà cứ một lúc lại khẽ vặn vẹo, miệng nở nụ cười khó hiểu, thậm chí còn bật cười một mình như đang rất vui.
“Tự sướng?”
Ngôn Tử Kỳ từng nghe nói người hút cần sa thường có ham muốn tình dục, thậm chí có một bộ phận giới trẻ sử dụng cần sa để tăng khoái cảm khi làm tình.
Chỉ cần hít một hơi là người ta sẽ mặc kệ mọi thứ trên đời, tất cả âu lo buồn phiền đều tan biến hết…
“Đúng nha… anh không biết hút cần xong rất muốn làm tình à?”
“Vậy cô với An Dật…?” Lông mày trên mặt anh càng nhíu chặt hơn.
“Có thể có, có thể không, hì hì.”
Biểu cảm trên mặt Ngôn Tử Kỳ cứng đờ.
Cái gì? Cô muốn lên giường với cả em trai của anh?
“Kiều Hiểu Tinh, cô quyến rũ tôi còn chưa đủ à? Bây giờ còn muốn quyến rũ cả em trai tôi?” Ngôn Tử Kỳ tức giận bóp chặt cằm cô gái.
“Ba ba, để sau hãy lên lớp con có được không? Ba ba ra ngoài trước đi.”
Ngôn Tử Kỳ mặt tối sầm, cô gái này đang nằm trên giường của anh tại nhà của anh, vậy mà dám lớn tiếng đuổi anh?
Kiều Hiểu Tinh kẹp chặt hai chân, cọ xát hai đùi vào nhau để làm giảm cảm giác khó chịu bên dưới.
Áo croptop hơi bị vén lên, nửa kín nửa hở, còn quyến rũ hơn cả khi không mặc gì.
Trước một món mỹ vị thơm ngon hấp dẫn như vậy, đã là đàn ông lại còn là đàn ông trưởng thành có tâm sinh lí hoàn toàn bình thường, làm sao có thể ngồi yên…
Khuôn mặt đào hoa vẫn giữ vẻ lạnh lẽo như cũ, nhưng yết hầu chuyển động lên xuống, lồng ngực phập phồng hơi run rẩy, đáy mắt đen thẫm sâu thẳm cùng bụng dưới căng chướng do dục vọng đã tố cáo cảm xúc thật của anh.
Ngôn Tử Kỳ biết mình rất muốn cô, ngay bây giờ.
Đáng lẽ ra lúc này anh nên quay gót bước đi, nhưng anh không làm được, cũng không có ý định làm.
Anh dám cam đoan bản thân mình chắc chắn bị điên rồi.
Trong chốc lát tâm trí Ngôn Tử Kỳ xuất hiện rất nhiều suy nghĩ đen tối và điên cuồng, dòng suy nghĩ đó vừa xuất hiện thì không thể nào dừng lại được nữa.
Ngôn Tử Kỳ liếm liếm đôi môi khô khốc, tay anh đặt lên hai đầu gối cô, tách hai chân cô ra vắt sang hai bên hông chính mình, sau đó vòng hai cánh tay ra sau lưng Kiều Hiểu Tinh, nâng nửa người trên của cô dậy, đặt cô ngồi lên eo anh.
“Ngôn tiên sinh, anh đang làm gì thế?” Kiều Hiểu Tinh biết thừa nhưng vẫn hỏi, cô vươn hai tay ra sau cổ anh, luồn tay vào mái tóc đen bóng.
“Làm tình.” Ngôn Tử Kỳ tháo cravat ném xuống đất, môi mỏng phun ra câu trả lời ngắn gọn súc tích.
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì anh chê tôi bẩn đấy! Không làm đâu.” Kiều Hiểu Tinh cố tình chọc giận Ngôn Tử Kỳ.
Trước lời tố cáo của cô, rất nhiều luồng ý nghĩ và cảm xúc phức tạp xẹt qua cùng một lúc, phần lớn là ảo não vì những câu nói thốt ra trong lúc tức giận.
Anh đúng là ngu ngốc, tự mình vả mặt mình hết lần này đến lần khác mà.
“Tôi tính lại rồi, lần trước chơi không đã, chưa hết 50 vạn.” Ngôn Tử Kỳ thì thào bên tai Kiều Hiểu Tinh, dịu dàng vén một lọn tóc loà xoà ra phía sau tai cô.
Đầu ngón tay không rời đi ngay mà nấn ná ở cần cổ trắng muốt, sau đó dần di chuyển xuống dưới xương quai xanh, tay còn lại luồn vào trong cởi móc cài áo lót của cô, phủ lên một bên đoá hoa tròn trịa không ngừng nắn bóp.
“Nghiện còn ngại.” Kiều Hiểu Tinh bật cười, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông gió.
Đường cong mê người nhấp nhô qua lớp vải mỏng khiến Ngôn Tử Kỳ không nhịn được, chui đầu vào áo cô ngậm lấy một bên mềm mại liếm láp ngon lành, tay kia xoa nắn bên còn lại.
Anh dùng răng gặm cắn nụ hoa của cô, thỉnh thoảng còn vươn đầu lưỡi đảo xung quanh thành một vòng tròn rồi hút mạnh, tiếng nói khàn khàn xuyên qua lớp áo mỏng: “Thoải mái không?”
Anh không thể không thừa nhận, những lời cô nói ở sân bay đã đả kích rất mạnh đến lòng tự tôn đàn ông của anh.
Cái gì mà lão cán bộ nhàm chán không biết chơi, cái gì mà tài xế già không làm cho cô thoải mái.
“Ừm…”
Thị giác, khứu giác và thính giác của người sử dụng cần sa phần lớn hoạt động mạnh hơn người bình thường.
Một số người cảm thấy màu sắc đậm hơn, âm thanh to và rõ ràng hơn, mũi cũng nhạy cảm với mùi hương hơn.
Ngược lại, một số người lại chỉ thấy trước mắt là một bức màn trắng xoá hoặc mờ tối, hình ảnh bị bóp méo biến dạng.
Kiều Hiểu Tinh thuộc trường hợp thứ nhất, rất hài lòng với mùi hương tràn ngập hormone nam tính luẩn quẩn nơi chóp mũi.
Cô ngửa đầu rên hừ hừ như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, mắt đẹp nhắm hờ hưởng thụ cảm giác thoải mái từ bầu ngực truyền đến.
Tay cô luồn xuống dưới áo sơ mi của Ngôn Tử Kỳ, nhiệt tình vuốt ve dọc theo cơ ngực và cơ bụng rắn chắc của anh.
Ngón tay chạm vào viên đậu đỏ trước ngực thì học theo anh không ngừng vân vê.
“Kiều Hiểu Tinh, đừng nghịch ngợm…” Ngôn Tử Kỳ mím chặt môi, khẽ hít vào một hơi.
Anh vừa muốn cô dừng lại vừa muốn cô tiếp tục chăm sóc nó.
“Thế thì sờ chỗ khác vậy…” Kiều Hiểu Tinh dẩu môi nói.
Lòng bàn tay nhỏ bé mềm mại không an phận trượt xuống bụng dưới của anh, lướt qua đường nhân ngư gợi cảm rồi nắm lấy dục vọng đã cứng rắn, những ngón tay dài vuốt ve lên xuống.
Ngôn Tử Kỳ hừ nhẹ một tiếng, chui đầu ra khỏi áo xâm chiếm đôi môi mềm mại của cô, đầu lưỡi điên cuồng tấn công mọi ngóc ngách trong khoang miệng, hàm răng ngấu nghiến hai cánh môi Kiều Hiểu Tinh cho đến khi cô sắp ngạt thở mới chịu tách ra.
Ngôn Tử Kỳ ôm cô vào lòng, giằng co rất lâu mới hổn hển nói: “Kiều Hiểu Tinh! Biết tôi là ai chứ?” Anh muốn biết