“Thêm cái đầu ông á!”
Cô gái BMW cầm chiếc thẻ ngân hàng vỗ mạnh lên mặt quầy, rồi nói: “Rõ ràng đã nói là một triệu tệ, sao hả, ông muốn tăng giá à, có tin tôi lật tiệm ông lên không hả?”
Ông chủ tiệm thuốc nở nụ cười sâu xa: “Cô Sở ơi, cô phải suy nghĩ kỹ nhé, mấy thứ lặt vặt này cô không cần, thì tôi bán lại cho người khác!”
“Mẹ kiếp!”
Cô gái BMW đập bàn: “Trước đó đã thỏa thuận một tay giao hàng một tay giao tiền, bây giờ ông lại muốn tăng giá, ông thử bán cho người khác coi cái cửa tiệm này còn mở hàng được hay không!”
“Ôi, cô Sở nóng tính quá!”
Lúc này, bên cạnh đột nhiên truyền tới giọng phụ nữ cao vút.
Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, trang điểm đậm, mặc váy da đen, trên tay khoác một chiếc túi xách da cá ngựa, hất đầu ưỡn ngực đi vào.
Sau lưng cô ta còn hai gã vệ sĩ áo đen cao lớn, trông vô cùng vạm vỡ.
Cô gái BMW rõ ràng rất ghét người phụ nữ váy da này, cau mày nói: “Tính tình tôi thế nào không cần người khác đánh giá!”
Dứt lời, cô ấy định ôm lọ thủy tinh chứa con rắn nhỏ màu đỏ kia chuẩn bị đi.
“Đứng lại!”
Người phụ nữ mặc váy da giơ tay cản đường đi của cô gái BMW, hờ hững nói: “Cái lọ rắn nhỏ màu đỏ này, tôi lấy, cô bỏ xuống