Xe chạy trêи đường phố lúc rạng sáng 2h, ánh mắt lướt theo cảnh kéo dài qua cửa sổ xe, trêи đường hiện tại có gì, trong đầu Qua Việt Tú mờ mịt không rõ, gương mặt hơi nóng lên, hiện tại trong xe đang sáng nhưng trong đầu chỉ luôn nhớ đến thùng xe tối om vài phút trước.
Trong xe tối om, khuôn mặt ngẩng lên đang chờ đợi điều gì vậy? Muốn nói chuyện, nhưng lại không biết nên nói gì, trong lúc đang rối rắm nên nói hay không nói, đôi môi run rẩy lại đang chờ đợi điều gì? Chỉ cần tay anh hơi dùng lực một chút liền có thể đè lên cơ thể cô, hôn cô, suy nghĩ này khiến tay cô rục rịch không yên, tay chạm vào anh, kéo nhẹ vạt áo sơ mi của anh.
Vì cái kéo tay đó, tay đang đặt lên cúc áo phía sau lưng của sườn xám liền dừng lại, một lúc sau, nhớ tới điều gì, tiếp tục nhưng sau đó dừng lại rất nhanh, dừng lại, động tác sờ soạng lại rời xa phạm vi ban đầu một chút. Cô không ngăn anh lại, trong lúc dây dưa, mái tóc được buộc lên rơi lả tả trêи mặt trêи vai, tay anh nắm bả vai cô, hơi dùng lực, cô từ đưa lưng về phía anh biến thành đối mặt với anh, cách một lớp tóc, chóp mũi anh chạm vào chóp mũi cô, tay nắm bả vai hướng lên phần cổ của cô, xuyên qua lớp màn tóc, bàn tay anh ôm lấy gương mắt cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc đang lòa xòa che trước mặt cô sang một bên để có thể dễ dàng hôn đôi môi của cô, phần cổ ngẩng lên đến mức tận cùng.
Cuối cùng-----------
Trước mặt không còn gì che chắn nữa.
Chậm rãi nhắm mắt lại, chờ đợi.
Đèn trong xe bật lên, tay anh nhanh chóng thu hồi lại.
Hậu tri hậu giác, cô mới biết 5 cúc áo còn lại đã bị mở ra, cũng có nghĩa anh đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, hóa ra, để anh lên xe là vì giải quyết chuyện cúc áo.
Anh xuống xe, cô thay bộ quần áo thể thao
Xe rời khỏi quảng trường trung tâm.
Anh nói muốn tìm một nhà nghỉ gần siêu thị nhất
Hai người chưa ai mở miệng, gương mặt hơi nóng lên
Đôi nam nữ dìu nhau ra khỏi quán bia lập tức lọt vào mắt Qua Việt Tú
Quán bia vào lúc rạng sáng có sắc thái ấm áp, có mùi đồ ăn, Qua Việt Tú nhớ ra, hình như cô và Tống Du Liệt chưa cùng nhau đến quán bia, đi cùng Cố Lan Sinh thì rất nhiều lần.
Vì thế cô nói với Tống Du Liệt, em đói bụng.
Thật ra, cô không hề đói bụng
Xe dừng lại trước cửa quán bia, hai người cùng nhau đi vào quán bia.
Không gian của quán rất nhỏ, nhiều nhất cũng chỉ chứa được 20 người khách, đêm khuya thế này cũng chỉ có 2 người khách.
Tìm một vị trí góc đường ngồi xuống.
Quán bia không có phục vụ, thực đơn được dán ở trêи quầy bar, khách đến phải tự chọn, tự phục vụ.
Tống Du Liệt rất nhanh đã đem đồ ăn lên.
Bánh rán bắp cải, hotdog khoai tây, một ly nước ấm
Đây là quán bia, đến quán bia mà không uống bia thì có xem được không?
"Sao lại không có bia?". Giọng điệu rất không hài lòng.
"Anh phải lái xe". Tống Du Liệt nói
"Nhưng em không lái mà". Cô nói
"Qua Việt Tú, em không được uống bia". Giọng điệu cảnh cáo
"Tại sao?". Hỏi
Anh không nói gì, cầm dao nĩa giúp cô cắt bánh rán bắp cải.
Thật không dễ dàng, cùng Tống Du Liệt đến quán bia, nên uống một ít bia để chúc mừng chứ, cô chỉ uống một chút thôi, gần chỗ cô ngồi có thùng bia ở đâu, cô có thể tự đi lấy.
Vừa mới đứng lên, liền bị Tống Du Liệt quát một tiếng ngồi xuống.
"Em chỉ uống một ít thôi mà". Cô nhỏ giọng nói với anh.
"Em không được uống bia"
Lại....lại??! Trừng mắt với anh
"Qua Việt Tú", anh đè thấp giọng nói "có cần anh nhắc em chúng ta xuất hiện ở đây là vì cái gì không?"
Uống bia và bọn họ xuất hiện ở đây có liên quan gì đâu?
"Còn không hiểu?". Giọng nói có hơi buồn bực
"Em cần hiểu cái gì mới được chứ?". Hỏi lại
"Qua Việt Tú"
"Cái gì?"
Cơ thể ghé sát vào tai cô, dùng giọng nói thấp không thể thấp hơn nói: Joan bảo phụ nữ mang thai tốt nhất không được uống rượu bia.
Cô mở to hai mắt nhìn anh.
"Có cần anh nói lại lần nữa không?". Tay anh chống lên bàn, dùng lực vừa đủ
Hoảng loạn xua tay, nói không cần không cần, nói xong không cần lại bổ sung thêm một câu, em hiểu rồi.
Tống Du Liệt trở lại tư thế ngồi thẳng tắp ban đầu.
Qua Việt Tú vuốt vuốt chóp mũi, rũ mắt, cầm lấy dao nĩa, hỏi có phải vì nguyên nhân này mới không hút thuốc ở trạm xăng không
Không trả lời.
Xem ra cô đoán đúng rồi.
Giật mình.
Hỏi: "Có phải anh gọi điện hỏi Joan không?"
"Không liên quan gì đến em"
Nghĩ đến Joan đêm khuya nhận được điện thoại của sếp, sếp hỏi cô ấy một số điều phụ nữ mang thai cần chú ý, Qua Việt Tú mân mân khóe miệng.
Uống ly nước ấm, nhìn tay Tống Du Liệt một cái, hỏi tay đỡ hơn chút nào chưa?
Cô hỏi Trương Thuần Tình, Trương Thuần Tình nói chỉ cần không dính nước thì vài ngày sau sẽ lành thôi.
Cũng không trả lời.
Giống như cô và anh trở về lúc còn thiếu niên, cô liên tục tìm chủ đề, anh bất đắc dĩ lắm mới trả lời một câu
Tiếp tục hỏi, vết thương lúc trước là làm sao vậy?
Ngày đó, ở nhà vệ sinh của đấu trường, cô nhìn thấy bàn tay anh lộ ra vết sẹo, trước đây không có.
"Đây không phải là vấn đề em nên quan tâm". Tống Du Liệt lạnh lùng trả lời.
Cô đúng là tự làm mình mất mặt.
Bánh rán bắp cải cũng không tệ lắm, mặc dù cô không đói bụng cũng ăn được ⅔, ngược lại Tống Du Liệt chưa ăn cái gì, chỉ uống nước soda.
Uống nước soda, mặt hướng ra nhìn đường phố, cũng không liếc cô lấy một cái.
Giải quyết xong bánh rán bắp cải, pha một chút trêu đùa, nói Tống Du Liệt có phải anh lo lắng sẽ không kịp chuyến tàu sáng sớm đến Nice không?
Vẫn xem cô như không khí.
Không sao.
Tự nói với bản thân: "đừng lo lắng, 5h20 rời khỏi đây, chúng ta sẽ về đến nhà lúc 6h, anh về phòng anh, em về phòng em, không ai biết đã xảy ra chuyện gì đâu"
Anh vẫn đang nhìn ngoài đường
"Qua Việt Tú có phải rất không biết tốt xấu không? So với Trương Thuần Tình càng không biết tốt xấu?". Mặt dày hỏi.
Đáp án của vấn đề này không còn gì nghi ngờ nữa, nhưng cô cứ ghét anh không nói chuyện, anh tức giận còn đỡ hơn anh cứ không nói chuyện.
"Ăn xong chưa?". Tống Du Liệt hỏi cô.
Ăn thì ăn xong rồi.
Khuỷu tay chống ở trêи bàn, bàn tay chống cằm, nhìn chằm chằm khuôn mặt của anh: "Em muốn biết, tay bị thương trong miệng Trương Thuần Tình ngày đó là đã xảy ra chuyện gì"
Tống Du Liệt vẫn nói câu kia, đây không phải là vấn đề em nên quan tâm
"Sao không phải là vấn đề em nên quan tâm, anh chính là bố của con em đấy"
Lời này thành công khiến anh dời mắt khỏi con đường chuyển lên mặt cô.
Tâm trạng của Qua Việt Tú tốn hơn một chút.
Cái tiếng "Bố" này không biết có làm anh hoảng sợ không
Cười với anh.
Rất kiên nhẫn chờ "bố của con cô" nói cho cô, chuyện tay anh bị thương.
Nhưng chờ cả buổi lại chờ được một câu "mặc sườn xám thật xinh đẹp"
"Cái gì?". Giọng nói kéo dài ra.
Anh kéo cô đứng dậy, mạnh mẽ kéo cô ra khỏi quán bia, lúc này, cô đã ném vấn đề tại sao anh bị thương vứt ra khỏi đầu, một lòng một dạ chỉ chủ ý câu "mặc sườn xám thật xinh đẹp" của anh chính là đang nói cô, là đang khen cô?
Đúng ở cửa nhà nghỉ, anh mới đáp ứng yêu cầu của cô: "Đúng vậy, người mặc sườn xám đẹp chính là em, chính là Qua Việt Tú, hỏi anh cụ thể Qua Việt Tú mặc sườn xám đẹp thế nào, anh cũng không trả lời được, nhưng anh biết, Qua Việt Tú mặc sườn xám xinh đẹp hơn cả tưởng tượng, tùy ý tìm đều có thể tìm được một chỗ trốn, phía sau cái cây kia cũng không tệ, bãi đất trống hoang phế phía sau vườn olive, căn phòng tối trong phòng thay quần áo cũng là một nơi lý tưởng, đáng chết, cái cúc áo đó có lẽ rất khó mở ra nhưng tay có thể trực tiếp tiến vào sườn xám từ gấu váy"
Một tràng đó thành công khiến cô im miệng
Anh ở quầy làm thủ tục, cô mặt đỏ hồng chờ bên cạnh.
Thang máy cũng chỉ có hai người họ.
"Tống Du Liệt, những lời anh vừa nói là đang chiếm tiện nghi của em". Sau khi nghĩ lại, Qua Việt Tú kết luận như vậy.
Đi ra khỏi thang máy.
Cô đi phía sau anh: "Anh không trả lời, có phải là em nói đúng rồi không?"
Hai người cùng nhau bước vào phòng nghỉ.
Cửa vừa đóng lại, anh liền dùng đôi tay bao vây cô lại, ép cô lên mặt cửa.
"Qua Việt Tú, cuối cùng em cũng ý thức được giữa nam và nữ tồn tại loại chuyện chiếm tiện nghi này, cởi dây an toàn yêu cầu đụng chạm cơ thể, cái ôm được gọi là an ủi, v.v những thứ như thế đều nằm trong phạm vi quấy rối tình ɖu͙ƈ, có lẽ em sẽ nói, ồ, nó chẳng giống nhau, Dean và Cố Lan Sinh không phải loại