Lặng im một lúc lâu, ngay cả hơi thở dồn dập an đầu cũng dần nhạt đi, nhưng Mai Thiều vẫn chưa nghe thấy đối phương đáp lại.
Cơn hứng thú của y thoáng chốc bay sạch, Mai Thiều cười lạnh đứng dậy khỏi người đối phương, sau đó lấy hộp diêm đốt sáng cây nến trong phòng.
Một luồng tia lửa phập phồng dần dần tỏa ra chiếu sáng căn phòng, lúc này Mai Thiều mới nhìn rõ cảnh tượng trên giường hiện tại cực kỳ bừa bộn.
Bị khóa xích còng hai tay đặt trên đầu giường, Bạch Bỉnh Thần trong trạng thái nửa ngồi, y phục ngổn ngang lộ ra một mảng da thịt lớn trước ngực, màu da đỏ ứng hòa lẫn vào màu của máu trượt từ giữa cổ xuống phía dưới, hệt như một đóa hồng mai nở rộ trong làn tuyết.
Tóc tai của hắn tán loạn, bên khóe mắt là vệt nước mắt chưa khô, hiện tại đã choáng đến đỏ bừng, trong mắt đều chứa đầy ngọn lửa tức giận.
Thấy Bạch Bỉnh Thần rưng rưng mắt trừng mình, cổ họng Mai Thiều chợt gấp gáp nuốt một ngụm, y vừa thỏa mãn trong trận nhục nhã này, lại nhìn thấy cơn tức giận, khiến cho lòng người cũng cảm thấy kích động.
Cầm lấy trên ấm trà trên bàn rót một chung cho mình, sau đó Mai Thiều mới kiềm chế thôi không lưu luyến trên người đối phương nữa.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
"Trang chủ, thứ ngươi muốn đã đưa tới."
"Mang vào đi."
Được cho phép, Kiếm Thập Lục đẩy cửa ra đặt một lò lửa xuống, sau đó lẳng lặng lùi ra, toàn bộ hành trình đều không ngẩng đầu lên.
Nhìn thiết kế lò lửa kia dường như là lò nung của thợ rèn, được làm vô cùng tỉ mỉ, ngọn lửa bập bùng bên trong, chỉ qua một lúc sau liền khiến cho căn phòng ấm áp lên chút.
Mai Thiều ném mấy viên hương vào trong lò, mùi hương trong lành của cây mộc hương cùng mùi than tro mang đầy tính xâm lược phủ kín gian phòng không tính lớn mấy.
Đốt lửa than trong lò xong, Mai Thiều lấy đôi vòng bạc từ trong lồng ngực ra, nương theo ánh lửa cẩn thận lau sạch: "Bệ hạ lệnh cho ta tới hỏi, lệnh bài của Lăng tướng quân sao xuất hiện trong quý phủ của Bạch đại nhân?"
Thấy bộ dạng y lau đôi vòng kia hệt như thưởng thức báu vật thế gian, lau vô cùng cẩn thận chăm chú, Bạch Bỉnh Thần cũng không chút kinh ngạc vì sao đôi vòng bạc hắn đặt trong hộp gỗ lại rơi vào tay Mai Thiều, chỉ cười lạnh: "Đôi vòng bạc ở qúy phủ ta rơi vào tay ngươi như thế nào, thì lệnh bài Lăng Triệt chính rơi vào quý phủ ta như thế, dù sao cũng có người đầu trộm đuôi cướp, vậy mà thân là kẻ trộm còn đi bắt kẻ trộm."
Dường như Mai Thiều chẳng nghe được câu trả lời của hắn, cứ như đặt cả linh hồn chú tâm lau sạch đôi vòng bạc, sau khi lau xong, y thoả mãn vui sướng vuốt ve hết nửa ngày trời mới cười nhạo: "Ngươi nói đây là ngươi?" Vừa nói xong liền cười nhìn hắn, đoạn tiện tay đem vòng bạc mới lau bóng sạch suốt từ nãy đến giờ kia ném vào trong lò lửa.
Bạch Bỉnh Thần theo bản năng muốn nâng cao thân mình lên nhìn, lại phát hiện bản thân hiện tại ngay cả sức giơ ngón tay cũng không có, lúc này mới ý thức hạt hương ban nãy đối phương ném vào trong có vấn đề, thế nhưng Ma Thiều dường như chẳng chịu chút ảnh hưởng nào.
Y đứng dậy ngồi ở mép giường, một bên chỉnh lại y phục cho Bạch Bỉnh Tần một bên dịu dàng: "Đừng sợ, chẳng qua là muốn cho ngươi chút thuốc giải, mà khi ngửi xong hương sẽ có chút mệt mỏi mà thôi."
"Nguyên Cần năm thứ ba mươi ba, không phải ngươi đã nói với người khác, ta là nhân tình của ngươi sao?" Mai Thiều tựa vào lồng ngực Bạch Bỉnh Thần nhìn vòng bạc bị lửa nuốt chửng, ánh mắt càng toát ra sự nhu tình: "Đối với một người không quen không biết ngươi có thể nói ra khỏi miệng câu này, vậy tại sao không thể nói với ta?"
Tâm tư Mai Thiều chuyển biến cực kỳ nhanh, khi y ngẩng đầu lên dùng ánh mắt hệt như nồng đậm chân tình kia nhìn hắn, Bạch Bỉnh Thần chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo ngay sóng lưng của mình càng sâu.
Hắn nghiêm túc nhìn gương mặt đang gần trong gang tấc với mình một lúc, sau đó mới trưng bộ dạng thương hại mở miệng hỏi: "Ngươi điên rồi?"
"Nếu ban đầu ta không điên, thì sao có thể lết thân tàn này ra khỏi Chiếu ngục?" Ánh mắt Mai Thiều dần nóng lên nhìn chằm chằm Bạch Bỉnh Thần: "Ta đã sớm là kẻ điên rồi, chỉ là, tại sao ngươi không cùng phát điên với ta? Dựa vào cái gì mà ngươi có thể đạp lên thân người khác vào cung hưởng vinh quang quyền quý?"
Khi nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh không chút lay động kia, Mai Thiều có thể cảm nhận bản thân àng phát điên.
Y hận nhất cái bộ dạng nhẹ như mây gió này của Bạch Bỉnh Thần, mặc cho đối phương cuồng loạn ra sao, hắn chỉ dùng ánh mắt bình thản nhìn ngươi, phảng phất sự đau khổ trong mình chỉ là một trò khôi hài bình thường không đáng nhắc tới của một ranh con.
Rõ ràng mình mới là người hỏi cung, thế nhưng Mai Thiều cảm thấy hiện tại y mới là người bị tra hỏi, ánh mắt của hắn chứa đầy sự thương hại cứ như muốn xé toạc y nhằm lộ ra bộ dạng kia, cái bộ dạng xất hiện vào đêm mưa năm ấy, chính bò lê lết dưới chân Bạch Bỉnh Thần, yếu đuối tệ hại đến mức không nắm được vạt áo đối phương.
"TA ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI NGƯƠI!" Mai Thiều bất ngờ bóp chặt cổ Bạch Bỉnh Thần, khi nhìn thấy gương mặt đỏ bừng cùng đôi mắt mơ hồ kia, Mai Thiều rốt cuộc mới cảm thấy bản thân chiếm được thế thượng phong, tính mạng của hắn đang nằm trong tay mình.
Nhưng y thực chất muốn ép Bạch Bỉnh Thần nói ra câu kia, cứ như nếu hắn thừa nhận bản thân thích y trước mặt mình, thì nó đồng nghĩa với việc linh hồn và thân thẻ của hắn đều sẽ quỳ xuống chân của mình.
"Tốt, tốt lắm.
Cho dù ngươi có chuyện, cũng không chịu nói có đúng không?" Mai Thiều tăng thêm sức mạnh, nghe thấy tiếng thở hổn hển của Bạch Bỉnh Thần cùng tiếng xèn xẹt lửa vang trong lò, bản thân bỗng nhiên cảm thấy dễ nghe lạ thường.
Bạch Bỉnh Thần bị còng xích giữ hai cánh tay, chỉ có thể ngước đầu chịu trận, qua một lúc, hắn bắt đầu mơ mơ hồ hồ nhìn thấy được cơn thù hận ngập trời trong đôi mắt người kia, Mai Thiều thật sự muốn giết hắn.
"Trang chủ." Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của Kiếm Thập Lục, có vẻ như hắn phát hiện trong lòng bắt đầu có chuyện, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
Mai Thiều như kéo ra khỏi vùng ký ức xa xăm kia, y từ từ buông tay ra, Bạch Bỉnh Thần nhất thời cúi người ho kịch liệt, sắc mặt tái mét, giữa cổ hiện lên một vùng đỏ đến chói mật, mái tóc tán loạn che khuất đi bộ dạng chật vật hiện tại của mình.
Mai Thiều chưa từng nhìn thấy một Bạch Bỉnh Thần yếu ớt đến như vậy, theo bản năng muốn giơ tay sờ lên mặt hắn.
Bạch Bỉnh Thần khẽ liếc nhìn thấy đối phương giơ tay ra, đôi mắt chợt ngập tràn sợ hãi vội vã quay đầu đi, khiến cho bàn tay Mai Thiều giơ lơ lửng trên không trung.
Trong phòng bất chợt im lặng, chỉ còn thanh âm tan chảy xì xào của vòng bạc cùng tiếng ho đứt quãng của Bạch Bỉnh Thần.
Mai Thiều lưu luyến nhìn Bạch Bỉnh Thần, ánh nhìn kia hệt như nhìn một món đồ sứ dễ vỡ bề ngoài lóng loáng trơn nhẵn, bất chợt lại nhìn thấy một vết nứt.
Y cố chấp đưa tay xoa mặt Bạch Bỉnh Thần, vén mái tóc rối bời của hắn sang một bên dịu dàng vuốt ve: "Xin lỗi, là ta quên chưa kịp đưa ngươi, ta nhớ năm đó khi tặng ngươi vòng bạc, ngươi lấy làm rất thích nó."
Mai Thiều cầm lấy một khuôn ráp thô đúc cùng lò lửa đun vòng bạc thành dung dịch đi tới bên giường: "Hiện tại, ta lại tặng nó...!lại lần nữa cho ngươi."
Nhận ra đối phương sắp sửa làm gì, trong mắt Bạch Bỉnh Thần bắt đầu hoang mang:"Ngươi muốn làm gì?"
Thấy ánh mắt hắn biến chuyển tâm tình, Mai Thiều chỉ khẽ cười đưa tay nắm lấy mắt cá chân hắn, nhiệt độ bàn tay truyền tới cổ chân khiến cho Bạch Bỉnh Thần lạnh run trong lòng.
Trong mắt Mai Thiều lộ ra nụ cười, lại làm cho người ta không nhịn được thử thăm dò ẩn dưới nụ cười kia là sóng to gió lớn gì.
Vừa nãy, vào thời khắc gần như cận kề cái chết, bên ngoài liền có tiếng ngăn Mai Thiều lại, Bạch Bỉnh Thần liền biết, mặc dù Trệu Trinh ccho phép hắn báo chút thù riêng, nhưng chắc chắn sẽ không đồng ý y giết chính mình.
"Bệ hạ cũng không cho phép ngươi tự mình dụng hình." Bạch Bỉnh Thần không nhịn được lên tiếng nhắc nhở, người trước mắt quả thật rất đáng sợ, khiến người ta căn bản không nhận rõ y đang phát điên hay đang tỉnh.
"Ta thật sự không có ý giết chết ngươi ở đây." Mai Thiều nghiêng đầu, lộ ra một nụ cười ngây thơ: "Thế nhưng để đôi chân tàn phế của ngươi chịu chết vết thương nhỏ, hình như ngươi cũng đâu cảm nhận được cơn đau.
Bệ hạ chắc sẽ không trách ta tội làm một người đã què thành què đúng không?"
Cảm nhận được sự mát mẻ ngay mắt cá chân, Mai Thiều thích thú xoa nắn vuốt ve một lúc, đợi đến khi không còn lạnh nữa mới cẩn thận tròng khuôn đúc vào cố định lại, mỉm cười đổ dung dịch kia vào.
Mặc dù cách lớp khuôn đúc, thế nhưng ngay lúc dung dịch bạc kia trút xuống, Bạch Bỉnh Thần không nhịn được bật thành tiếng, chỉ trong tích tắc, cơn bỏng óng rát trên chân khiến hắn đau đổ mồ hôi hột.
Hắn cố gắng cắn môi, sự đau nhức tới cổ chân khiến hắn theo bản năng muốn đá văng ra, thế nhưng lại bị Mai Thiều mạnh mẽ giữ chặt lại, chỉ một lúc sau, không trung liền mơ hồ tỏa mùi da thịt cháy khét.
Nhìn hắn cắn môi đến bật máu nén lại sự đau đớn kêu rên, cùng vẻ mặt vặn vẹo và mồ hôi hột túa ra trên trán, cộng thêm máu tươi ào ạt chảy ra dính đầy đầu ngón tay mình, Mai Thiều theo bản năng liếm môi dưới, cảnh tượng y ngày nhớ đêm mong rốt cục gần ngay trước mắt, sự tra tấn nhỏ vụn này rốt cuộc sau ngần ấy năm, từ lúc bản thân chịu đựng ở Chiếu ngục, nay đã có thể trút lên người hắn.
Đợi đến khi toàn bộ dung dịch bạc đổ vào khuôn đúc, Bạch Bỉnh Thần đau đến muốn ngất đi, hắn cảm nhận được não mình bị cơn đau ấp đến hỗn độn, mặc dù lý trí hắn luôn tự nói với mình, bản thân càng tỏ ra đau đớn, thì Mai Thiều sẽ càng hưng phấn, thế nhưng thực tại cho dù hắn có cố cắn răng chặt ra sao cũng không có tác dụng, thanh âm nín nhịn đau đớn vẫn bật ra từ những kẽ răng.
Mai Thiều không còn là thiếu niêm cẩm y bừa bãi cao ngạo năm đó nữa, y đã bị sự thù hận vây kín, y chính là lấy sự hận thù Bạch Bỉnh Thần làm mục tiếng cố gắng sóng sót, mới dám quay về lần hai đứng trước mặt của hắn.
"Ngươi cũng biết đau sao?" Mai Thiều dùng tay giữa chặt cằm hắn bức ép hắn nhìn thẳn mình: "Nói cho ta biết, sáu năm qua tại Bình Đô sống vui vẻ ở nơi kim khuyết