Tôn Lập vung trường qua, liên tục trưởng thành qua chiến đấu, sử dụng Thương lan trảm càng lúc càng nhuyễn. Ban đầu gã chỉ phát được một đòn nhưng giờ tay phải thanh đồng trường qua, tai trái thiên tử đoạn kiếm, có thể đồng thời phát ra hai đạo Thương lan trảm.
Ma tu gầm vang xông tới, Tôn Lập cúi người, đội chính sau lưng xuất kích, địch nhân không kịp trở tay.
Đấy là lớp phòng tuyến sau cùng, phá được là rời trùng vây, ma tu từ Hiền nhân cảnh đệ nhị trọng trở xuống không ngăn được.
Trừ Phú nhân vương và A Tổ, ngoại vi chiến trường còn một người quan sát bọn Tôn Lập. Hiền nhân cảnh đệ ngũ trọng cường giả đó dừng chiến xa trên gò đất - - y là cường giả tọa trấn ở đó!
Tiểu độ của Tôn Lập sắp xông qua, Hiền nhân cảnh đệ ngũ trọng cường giả tỏ vẻ cười cợt.
Y lật tay, mười mấy cây mâu gãy vô chủ bay lên, y vẩy khẽ, mâu rực linh quang, bắn vào Tôn Lập.
Phú nhân vương ở trên không hừ lạnh: "Hiền nhân cảnh đệ ngũ trọng còn dùng thủ đoạn hạng bét này thì vĩnh viễn không thành nổi cường giả."
A Tổ nhìn Phú nhân vương nhưng không nói gì.
Tôn Lập rợn tóc gáy, cảm thấy cực độ nguy hiểm!
Gã ngoái lại, đoạn mâu đã áp sát, không kịp dùng đại đỉnh nữa.
Gã lỏng tay, thanh đồng trường qua và thiên tử đoạn kiếm cắm cạnh mình, khẽ rê tay, linh phù được kích phát. Huyền thiết cổ kiếm trên đầu cùng Mãng long tỏa liên xoạt quấn lấy nhau, càng nguy hiểm thì gã càng lãnh tĩnh, trong quang mang, huyền thiết cổ kiếm và Mãng long tỏa liên ngưng tụ quanh đại ấn giáng xuống!
Thiên thánh tru quỷ ấn!
Đại ấn ép lên đoạn mâu, đoạn mâu rung liên hồi, Thiên thánh tru quỷ ấn vẫn ép xuống.
Đoạn mâu không chịu nổi hai làn sức mạnh tuyệt cường nên nát vụn.
Tôn Lập vung thanh đồng trường qua và thiên tử đoạn kiếm, múa tít gạt hết, ba ma tu cạnh gã trúng đòn.
Thiếu mất ba người,