Tư Mộ Hàn tùy ý cô cởi quần áo của mình, chậm rãi lên tiếng: “Đây là lần đầu tiên anh được hưởng đãi ngộ như vậy.”
Trong giọng nói có thêm vài phần cảm thán.
Nguyễn Tri Hạ không nghĩ tới anh vẫn còn có tâm tình nói loại lời này, hơi ngoài ý muốn ngẩng đầu nhìn anh một chút, anh cong môi lên nói: “Anh không hề yếu ớt như em tưởng tượng đâu, không cần cẩn thận từng li từng tí như thế.”
“Em đâu có.” Nguyễn Tri Hạ rủ mắt xuống, nói ra rất bình tĩnh tự nhiên nhưng đáy lòng lại hơi nhẹ nhàng thở ra.
Tư Mộ Hàn nằm vào trong bồn tắm lớn ngâm mình trong đó, Nguyễn Tri Hạ liền ra ngoài giúp anh lấy quần áo.
Lúc đi tới cửa, sau lưng truyền đến giọng nói lười biếng của Tư Mộ Hàn.
“Không nhìn anh nữa à?”
Nguyễn Tri Hạ quay đầu lại có chút bất đắc dĩ: “Em đi lấy quần áo cho anh.”
“À.” Tư Mộ Hàn thu tầm mắt lại.
Người đàn ông này thực sự là…
Vừa rồi còn bào cô không cần phải cẩn thận từng li từng tí như thế nhưng vừa nhìn thấy cô muốn đi anh đã vội vàng gọi lại.
Lúng túng.
Lúc Nguyễn Tri Hạ cầm quần áo đi vào, ánh mắt Tư Mộ Hàn lại rơi vào trên đùi của cô: “Chân có khó chịu không?”
“Vẫn tốt.” Hôm nay đứng hơi lâu nên lúc ban đầu chân có chút cảm giác tê dại, có thể là bây giờ đã vượt qua sự đau đớn nên ngược lại không còn cảm giác gì nữa.
Sau khi Nguyễn Tri Hạ đem quần áo buông xuống Tư Mộ Hàn liền đuổi cô ra ngoài: “Đi ra bên ngoài nghỉ ngơi đi.”
Mí mắt Nguyễn Tri Hạ cũng không ngẩng lên: “Ở đây nghỉ ngơi cũng được mà.”
Nguyễn Tri Hạ nhìn chằm chằm tới lúc Tư Mộ Hàn tắm xong, hai người mới cùng nhau đi xuống lầu.
Bởi vì dưới lầu đang