Nếu thật sự không được nữa thì dùng tiền mua.
Bạc là thứ hữu dụng, có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì cứ phải tiết kiệm thôi.
“Phải chăng chúng ta nên đến chỗ của Dương Hùng uống trà rồi không?”
“Tên nhóc này cũng hiểu chuyện thật, không bao giờ để chúng ta rảnh tay!”
“Người ta xem trọng nhất chính là cậu ta!”
Lão Huyền Đạo và lão mập lẩm bẩm, tìm lửa là một công việc cần có chuyên môn, nếu như đã là việc do Hồng Uyên dặn dò thì đương nhiên phải cố hết sức làm.
Vậy họ phải tìm một người giúp mình làm việc, Dương Hùng là người thích hợp nhất, lão ta là thành chủ, làm việc cũng dễ dàng hơn nhiều.
“Có sư phụ giàu có thích thật!”
Triệu Bân đứng dậy phủi mông bỏ đi, câu nói “giàu có” nói trước khi đi rất có tính kích thích, hai lão già nghe thấy thì vô cùng hưng phấn, họ đều biết tài sản của Hồng Uyên.
“Đi, đi uống trà thôi!”
Hai người họ choàng vai bá cổ bỏ đi, đây là một mối làm ăn ngon.
“Này ba đại gia!”
Triệu Bân đã đi, hai lão già đó cũng bỏ đi, chỉ còn lại một mình thằng nhóc tóc tím vẫn còn bị treo ở đó.
Một trận gió thổi qua, làm nó lắc lư đến mức tiếng hét lên cũng có tiết tấu.
“Thiếu gia!”
Cách đó không xa, Triệu Bân đã đi vào trong đình nghỉ mát, Liễu Tâm Như đang ở đó.
Ngọc Nhi khá hiểu chuyện nên đã tự giác lánh mặt đi.
Không khí trong đình nghỉ mát rất ấm cúng, chỉ còn lại có hai người họ.
Màn đêm buông xuống rất nhanh.
Lão mập và lão Huyền Đạo đã quay về,