Cuối cùng Giang Túc không thể nào đứng lên được, mỗi lần tới bệnh viện, bác sĩ đều lắc đầu đầy vẻ không có thuốc nào chữa được, hoặc là đề nghị họ ra nước ngoài thử xem.
Tính khí của Giang Túc càng ngày càng tệ, có lúc không nhìn thấy Thời Sênh, anh cũng sẽ phát cáu.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy Thời Sênh, anh lại bình tĩnh một cách kỳ lạ.
“Loảng xoảng —-”
Thời Sênh từ trong phòng ngủ ra, nhìn thấy mảnh vỡ đầy đất, khóe môi cô hơi giật giật, mẹ kiếp, đây là lần thứ mấy anh ấy đập ấm chén trong tháng này rồi?!
Đồ phá gia!
Giang Túc ngồi trên xe lăn, nhìn chằm chằm vào tay mình, hơi run rẩy.
Thời Sênh vội bước tới, giữ chặt tay anh, “Sao thế?”
Giang Túc ôm eo cô, dụi đầu vào bụng cô, cảm giác cáu giận và oán hận trong đáy lòng tan đi từng chút một theo hơi thở của cô.
Giang Túc rất thèm khát sự ấm áp trên người cô, chỉ có lúc ở bên cô, anh mới cảm thấy tâm trạng của mình bình yên thế này.
Thời Sênh xoa xoa đầu anh như vuốt ve một con thú cưng lớn.
Giang Túc buông lỏng ra, ngẩng đầu nhìn Thời Sênh, “Hôn anh một cái.”
Thời Sênh cụp mắt xuống, “Hả?”
Sắc mặt Giang Túc hơi đáng thương, “Tần Vũ…”
Thời Sênh nhướng mày, đột ngột khom người xuống bế anh lên, đi vào phòng ngủ.
Giang Túc bị ném lên giường, mặt còn ngẩn ra nhìn Thời Sênh đang nhào tới, “Em… em làm gì thế?”
Mặt Thời Sênh đầy vẻ lưu manh, “Đáp ứng yêu cầu của anh, hôn anh chứ làm gì.”
“Anh… ý anh là… ưm……”
Giang Túc bị hôn đến mơ màng, anh có ý đó đâu?!!!
Không biết quần áo của anh bị lột ra từ lúc nào, bàn tay mang cảm giác mát lạnh dần khơi lên ngọn lửa nóng bỏng trên người anh, tạo ra những cảm giác tê dại.
…
Cuối cùng đương nhiên là chẳng làm gì cả, nhưng Giang Túc lại rụt cả người vào trong chăn, giống như Thời Sênh vừa làm gì gì đó với anh vậy.
Thời Sênh không biết phải nói gì, cô chỉ sờ chút thôi mà, có đến mức như thế không?
Cảm giác trên tay cũng tuyệt lắm cơ, sờ thêm tí nữa…
“Tần Vũ…” Giọng nói bực bội của Giang Túc vọng từ trong chăn ra.
Thời Sênh ngại ngùng thu tay lại, “Dữ dằn thế làm gì, chỉ sờ ngực tí thôi mà, cùng lắm em cho anh sờ lại là được.”
Giang Túc: “…” Ai thèm sờ ngực cô ấy chứ!
Không biết xấu hổ!
“Không cho chạm vào anh!”
Thời Sênh nhanh nhẹn xoay người xuống giường, “Được thôi!”
Giang Túc ngồi bật dậy, tức tối nhìn cô, “Em đi đâu?”
“Anh không cho em chạm vào anh.” Thời Sênh nhún vai vô tội, “Em đành đổi phòng khác ngủ vậy.”
Giang Túc khẽ cắn cánh môi còn hơi đỏ, đưa tay ra kéo Thời Sênh lại, hơi đỏ mặt nói: “Nhưng anh có nói là anh không thể chạm vào em đâu.”
Anh cúi đầu xuống, nói nhanh: “Anh buồn ngủ rồi.”
Thời Sênh cười ôm anh ngủ, khe khẽ nói như than thở, “Chỉ muốn anh cứ mãi đáng yêu thế này thôi.”
Giang Túc: “…” Cô ấy lại dám dùng từ “đáng yêu” để nói mình à!!!
…
Bao nhiêu sự nhẫn nại của Thời Sênh, có lẽ đều dành cho một mình Phượng Từ hết.
Cô có thể để cho anh mặc sức nổi cáu, dỗ dành anh, vỗ về anh…
[…] càng nhìn càng thấy giống đang nuôi thú cưng.
“Phát tiết xong rồi thì ăn đi.” Thời Sênh đặt cơm xuống trước mặt Giang Túc.
Giang Túc đưa tay lật đổ mọi thứ ra đầy sàn nhà.
Nước rau nóng hổi bắn vào mu bàn tay Thời Sênh, ánh mắt Giang Túc hơi rụt lại, anh kéo tay Thời Sênh, cẩn thận thổi, “Anh xin lỗi.”
“Hôm nay em về muộn một chút.”
“Anh xin lỗi.” Giang Túc cụp mắt xuống, “Không phải anh nổi cáu với em… Anh… anh chỉ không khống chế nổi mình.”
Trong đáy lòng anh luôn có cảm giác tàn bạo, khiến anh không thể nào bình tĩnh lại được.
“Ăn chút gì đó nhé?”
Giang Túc im lặng một lát rồi khẽ gật đầu.
“Kinh coong…”
Thời Sênh nhìn đống ngổn ngang dưới đất không biết phải làm sao, buông Giang Túc rồi đi ra mở cửa.
“Bảo bối.” Ngoài cửa, Lê Lan cười tươi như hoa, chưa nói gì đã ôm chặt lấy Thời Sênh.
“Mẹ, sao mẹ đến đây ạ?”
“Sao mẹ không thể đến?” Lê Lan hờn dỗi, “Con không chịu về nhà, còn không cho mẹ tới thăm con à?”
“Không phải…” Nhưng mẹ đến đột ngột quá.
Lê Lan buông Thời Sênh ra, ánh mắt vừa vặn rơi xuống phòng khách, bà kinh ngạc kêu lên,