Xuyên Thành Mẹ Kế Nam Chính Thanh Xuân Vườn Trường

73: Giới Thiệu Một Chút Đây Là Chồng Của Tôi


trước sau


Hai ngày này, Khương Tân Tân lướt Wechat rất nhiều.
Cô kết bạn với không ít bạn học cao trung của nguyên chủ, trong đó có một nửa người chủ động nhắn tin với cô.

Nhưng mà cô chỉ chọn người.
Có một người tên là Trần Tuyết gửi tin nhắn cho cô rất có ý tứ: 【 Tân Tân, vào lễ quốc khánh Doãn Quan Lâm với Tôn Hội Linh sẽ tổ chức đám cưới, đến lúc đó cậu có đi không? 】
Khương Tân Tân cân nhắc sau đó trả lời: 【 không biết bọn họ có mời tôi không đây.】
Trần Tuyết nhanh chóng nhắn lại: 【 Đương nhiên sẽ a, quan hệ của cậu với Tôn Hội Linh trước kia tốt như vậy, có một số việc giải thích xong là tốt.


Khương Tân Tân bất ngờ.
Nguyên chủ vậy mà có quan hệ rất tốt với Tôn Hội Linh?
Nhìn hai người giống bộ dáng bạn rất tốt sao?
Có một số việc? Là chuyện gì đây?
Lại liên tưởng đến quan hệ của Tôn Hội Linh với Doãn Quan Lâm, với ánh mắt Doãn Quan Lâm khi nhìn thấy cô làm người khó chịu, cô thử thăm dò: 【 ài, chỉ cần hiện tại cậu ấy hạnh phúc là được.


Trần Tuyết: 【 Tân Tân, kỳ thật tôi muốn nói ra, chúng ta lúc đấy đều hiểu lầm cậu, hai người bọn họ những năm gần đây chia chia hợp hợp, Doãn Quan Lâm là người như nào ai cũng rõ, năm đó hai người vì hắn ta mà tuyệt giao, thật sự có chút đáng tiếc.


Trần Tuyết: 【 Tân Tân, trước đó tôi nghe nói cậu muốn mua cửa hàng đúng không? Chồng tôi cũng làm bên môi giới, mua nhà, mua cửa hàng, muốn mua mấy cái cửa hàng hay mua mấy cái nhà, khẳng định bây giờ cậu không quan trọng cái này, nhưng là bạn học cũ, nên muốn giới thiệu cho cậu chồng tôi, cậu cảm thấy thế nào? 】
Khương Tân Tân mím môi, thật đúng là có ý tứ.
Bất quá cũng chứng minh kế hoạch của cô đi đúng đường.
Không phải sao, căn bản không cần cô tốn nhiều lực, cô đã có thể đạt được tin tức mình muốn.
Khương Tân Tân tiện tay trả lời: 【 Được.


Giữa trưa, cô dưới lời mời nhiệt tình của Trần Tuyết, lái xe đến quán cà phê Trần Tuyết chọn.

Trần Tuyết ngồi ở chỗ gần cửa sổ, nhìn Khương Tân Tân bước ra từ chiếc xe sang trọng, tim đập nhanh hơn, vội vàng cúi đầu nhắn tin với chồng mình: 【 Anh mau đến đây đi, đây chính là phu nhân hào môn hàng thật giá thật, thành công ký kết một đơn thôi, năm nay nhất định sẽ đủ ăn! 】
Khương Tân Tân đi vào quán cà phê, tìm thấy Trần Tuyết, ngồi xuống đối diện cô ấy: "Chồng cậu đâu?"
Trần Tuyết vội vàng giải thích: "Anh ấy vừa mới đi, khi nghe nói cậu muốn mua cửa hàng, liền đi làm tài liệu, bây giờ đang trên đường chạy tới, Tân Tân, cho dù cậu có mua từ chỗ chồng mình hay không, thì tài liệu đó đều chuẩn bị đầy đủ cho cậu, tận lực giúp cậu tránh đi rủi ro, dù sao chúng ta là bạn học cũ nha."
"Khách khí." Khương Tân Tân gọi phục vụ tới chọn một cốc cà phê kiểu Mỹ, lại làm bộ lơ đãng nói ra: "Trước đó đều không có hỏi, hiện tại Tôn Hội Linh đang làm cái gì?"
Trần Tuyết cẩn thận nhìn cô một chút: "Cậu ấy a, bị Doãn Quan Lâm lừa không nhẹ, thành tích của cô ấy không phải rất tốt sao, thi đại học cũng tốt, lúc ấy muốn thi nghiên cứu, kết quả Doãn Quan Lâm ngăn cản cậu ấy lại, cô ấy liền không thi, lúc đầu tìm được một công việc rất tốt, mặc dù tăng ca nhiều, nhưng tiền lương rất cao, Doãn Quan Lâm lại không đồng ý, nói muốn để cô thanh nhàn một chút, sau đó..." Trần Tuyết nói có một chút xem thường: "Sau đó cô ấy tìm một công việc khác, tiền lương đặc biệt thấp, còn không có tiền thưởng."
"Đáng tiếc." Khương Tân Tân là từ đáy lòng cảm khái.
Dạng này nửa thật nửa giả nói chuyện phiếm, rất nhanh Trần Tuyết cũng mở máy hát ra, vì muốn rút ngắn quan hệ với Khương Tân Tân, mà chủ động nói: "Kỳ thật sau này tôi có cùng Trình Hoa nói qua, xuỵt, việc này cậu đừng nói với chồng tôi."
"Ân, sau đó thì sao?"
"Lúc cao trung Trình Hoa với Doãn Quan Lâm ở cùng một phòng với nhau, hai người này quan hệ cũng không tệ lắm, là Trình Hoa nói cho tôi biết, nói lúc đấy Doãn Quan Lâm theo đuổi cậu, bất quá cậu lại cự tuyệt.

Doãn Quan Lâm người này thật là hẹp hòi, nhất thời tức không nhịn nổi, liền..." Trần Tuyết dừng một chút: "Dù sao chúng ta đều bị hắn lừa, bây giờ suy nghĩ một chút cũng thế, cậu xinh đẹp lại ưu tú như vậy, sao lại thích Doãn Quan Lâm chứ."
Tay Khương Tân Tân đặt ở dưới bàn nắm chặt.
Cho nên, bởi vì một chuyện như vậy, lúc đấy mọi người đều đối xử với nguyên chủ như vậy?
Cô hít sâu một hơi: "Đúng vậy a."
Trần Tuyết khẽ giật mình.
Khương Tân Tân cười rõ ràng: "Cũng không phải ai cũng nguyện ý ào ào theo heo."
Trần Tuyết sững người một chút, sau đó phốc nở nụ cười: "Cậu hình dung thật tuyệt, bất quá, Tân Tân cậu còn để ý sao?"
Khương Tân Tân nhu nhu nhìn về phía cô ấy.
"Bây giờ suy nghĩ một chút, chúng ta đều là bị lợi dụng, bất quá, vẫn là làm chuyện rất không đúng." Ngữ khí Trần Tuyết chân thành nói: "Ngày đó muốn giải thích với cậu, những năm gần đây mỗi lần nhớ tới việc này tôi đều có chút khó chịu."
Khương Tân Tân đang nghĩ, năm đó những người này không đoán được chân tướng sự việc.
Chỉ là a, có lẽ là vì đông người, có lẽ là vì muốn phát tiết, có lẽ là muốn chứng minh mình chính nghĩa.
Khương Tân Tân không nghe Trần Tuyết đang nói chuyện, chờ thời gian chênh lệch không nhiều lắm, khi chồng Trần Tuyết còn chưa tới, cô liền lấy cớ rời đi.
Có lẽ là bởi vì cô với nguyên chủ trùng tên trùng họ, lại có tướng mạo gần giống nhau, cô có đôi khi cảm thấy, nguyên chủ là cô trên thế giới khác.
Giờ này phút này cô nhịn không được mà nghĩ, nếu như, nếu như cô xuyên qua lúc nguyên chủ học cao trung, tốt bao nhiêu a, cô sẽ dạy những đám rác rưởi kia cách làm người.
Đương nhiên, hiện tại cô cũng sẽ không bỏ qua bọn họ.
*
Từ quán cà phê đi ra ngoài, Khương Tân Tân liền gọi cho Edwin.
Cô xin Edwin hẹn người từ chức ở công ty Doãn Quan Lâm

Cô biết, nguyên chủ đã không còn ở đây, những lời xin lỗi này đều đã quá muộn.

Thế nhưng, trên thế giới này không có đạo lý làm tổn thương người khác mà vẫn có thể sống tốt.
Edwin rất kinh ngạc vậy mà Khương Tân Tân lại để ý chuyện này.
Khương Tân Tân cười một tiếng, giải thích nói: "Tôi có thù với tên Doãn Quan Lâm."
Edwin hiểu rồi.
Cô gái bị ép từ chức kia nhìn vô cùng nhỏ gầy, nhưng mà sức mạnh bùng lên là vô tận, trong mắt cô ấy giống như là có ánh lửa bình thường: "Tôi đã hỏi qua, không chỉ có tôi gặp loại chuyện này.

Ngoại trừ tôi, hiện tại phòng đó còn có đồng nghiệp nữ thường xuyên bị hắn quấy rối, trước đó, cũng có một đồng nghiệp nữ phản ứng quá như vậy, Doãn Quan Lâm uy hiếp cô ấy, nói nếu như cô ấy còn tiếp tục kháng cự, hắn liền nói với bạn trai cô ấy, bọn họ đã phát sinh quan hệ.

Cho nên, cô ấy đã nhịn."
"Công ty kia không có một lãnh đạo nào coi trọng chuyện này sao?" Khương Tân Tân hỏi.
"Có.

Có một nữ lãnh đạo." Thần sắc cô gái kia ảm đạm: "Nhưng lãnh đạo nữ này đã bị điều đến một nơi khác.

Cô ấy

có liên lạc với tôi, nói trong công ty đó người có loại hành vi này không chỉ có độc Doãn Quan Lâm, còn có cả lãnh đạo lớn nữa, sợ rút củ cải lôi ra bùn."
Còn có đồng nghiệp nữ kia phi thường kiên trì.
"Hắn làm tôi có bóng ma tâm lý." Cô gái ấy nghẹn ngào nói: "Đến nay tôi không dám đi rửa tay một mình, dựa vào cái gì mà tôi bị sa thải, hắn còn làm ở công ty đó?"
Khương Tân Tân với Edwin đều trầm mặc.
Ba người đang thương lượng bước kế tiếp nên làm cái gì, làm như thế nào để chuyện này gây chú ý lớn, điện thoại Khương Tân Tân rung một cái, cô ấn mở ra xem, là Đàm Thanh Thanh gửi tin nhắn: 【 Tân Tân, tôi thêm Wechat của Thạch lão sư rồi, hiện tại tôi đưa cho cô, vừa vặn tôi có hàn huyên vài câu với Thạch lão sư, cô ấy nói hai ngày nữa sẽ đi công tác ở Yên Kinh, đến lúc đó hai người có thể gặp mặt ôn chuyện.


Khương Tân Tân nhìn cái danh thiếp kia.
Bây giờ cách chuyện cô muốn biết chỉ còn một bước.
Cô hít sâu một hơi, thêm vị Thạch lão sư.

Ngay tại lúc Khương Tân Tân nói chuyện phiếm với giáo viên phụ đạo của nguyên chủ, hẹn gặp nhau ở đâu thì Chu Minh Phong gọi đến.
Cô đứng dậy đi vào một hành lang yên tĩnh, lúc này mới nhận điện thoại anh..
"Uy."
Chu Minh Phong: "A Diễn nói mời ăn cơm."
Nghe được thanh âm của anh, lại nghĩ đến sáng nay lúc ra cửa Chu Diễn tận tâm chỉ bảo, tâm tình Khương Tân Tân cuối cùng khá hơn một chút, trên mặt cũng có ý cười: "Ân, tôi biết."
Thời gian Chu Diễn nghỉ hè đã kết thúc.
Cậu cũng nhận được tiền lương, đây mới đúng là tiền cậu lao động kiếm được.
Vừa mới cầm tiền lương nóng hổi, cậu liền hẹn mọi người ăn cơm, đương nhiên cậu nói, cậu muốn mời chính là cô, ba mình chỉ là đi ké.
"Đang làm cái gì?"
"Cùng Edwin, chính là đồng nghiệp của tôi, còn có một người khác cùng đi uống cà phê."
"Ân, ở đâu?"
Khương Tân Tân báo địa chỉ "Lát nữa tôi..."
Cô vừa định nói, anh đã trả lời: "Cô để ý tôi đến đón cô sao?"
Khương Tân Tân chợt cười nói: "Tôi đương nhiên không ngại, tại sao anh lại hỏi như vậy."
"Sợ cô không muốn công khai." Chu Minh Phong bắt đầu đùa: "A Diễn nói cô có nhiều người thần tượng."
"Làm sao có thể, tôi ước gì khi đi ra ngoài có thể lấy một cái loa to, rồi nói khắp thế giới tôi là Chu phu nhân..." Khương Tân Tân dừng một chút: "Tôi chỉ sợ anh có gánh nặng về tâm lý, dù sao Edwin là đồng nghiệp của toii, cũng là nhân viên của anh, cậu ta đã từng gặp qua anh."
"Không có gánh nặng gì ở trong lòng." Chu Minh Phong nói như vậy.
Khương Tân Tân nghĩ nghĩ: "Cho nên, không phải anh vẫn hiểu lầm tôi chứ, cho rằng tôi là người giống như em vợ trước kia nói à?"
Chu Minh Phong trầm mặc mấy giây: "A Diễn năm nay mười sáu tuổi."
Khương Tân Tân: "Hả?"
"Nó mười sáu.

Tôi ba mươi chín." Chu Minh Phong nói: "Nó đã không hiểu lầm, vậy tôi sẽ hiểu lầm sao?"
Khương Tân Tân nín cười: "A nha."
Sau khi cúp điện thoại, Khương Tân Tân trở lại chỗ ngồi.
Edwin hỏi: "Đợi chút nữa cùng nhau ăn cơm tối? Vừa vặn có một nhà hàng Frog Fish Head mới mở nghe nói ăn ở đó ngon."
Khương Tân Tân: "Người nhà tôi sắp tới đón tôi."
Edwin: "Vậy được.

Lần sau mời cô vậy."
...
Mười lăm phút sau, Khương Tân Tân nhận được tin nhắn của Chu Minh Phong: 【 Còn năm phút nữa là đến.



Cô nắm chặt điện thoại, cầm lấy túi: "Tôi về trước, người nhà tôi gần đến rồi."
Mặc dù Chu Minh Phong nói không ngại cũng không có gánh nặng tâm lý, nhưng cô sợ hù dọa Edwin.
Dù sao...!Cũng không có thuốc giảm sốc.
"Được." Edwin kỳ thật cũng không quá muốn liên lạc nhiều với bạn nữ: "Vậy hẹn gặp lại."
Khương Tân Tân vừa đứng dậy, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một người đang đi tới —— cái người nói năm phút sau là đến.
"?"
Chu Minh Phong vẫn là âu phục.

Từ lần anh đến công ty Vị Mỹ họp cũng khá lâu, nhưng Edwin nhìn một chút liền nhận ra, dù sao Chu tổng cũng có khí chất đặc biệt, đã gặp qua anh thì trong khoảng thời gian ngắn rất khó quên.
Edwin thấy Chu Minh Phong đi đến bên cạnh Khương Tân Tân, động tác tự nhiên dắt tay cô ấy.
Cậu nhìn Khương Tân Tân một cái, lại nhìn Chu Minh Phong một cái.
Là ý mà mình đangg nghĩ hay sao!!
Edwin bị chấn kinh, nhưng vẫn không quên chào Chu Minh Phong: "Chu tổng...!Xin chào."
Khương Tân Tân bất đắc dĩ nhìn về phía Chu Minh Phong: "Không phải anh nói năm phút sau mới đến sao?"
Chu Minh Phong mặt không đổi sắc nói: "Có khả năng do tín hiệu tôi không được tốt, tin nhắn gửi đi load tương đối chậm."
Khương Tân Tân đành phải giới thiệu với Edwin: "Edwin, giới thiệu một chút, đây là chồng của tôi."
Edwin: Con mắt kinh ngạc.

jpg
Chu Minh Phong mỉm cười gật đầu: "Xin chào."
Sau khi hàn huyên xong, cô gái kia muốn đi rửa tay, Khương Tân Tân biết cô ấy có bóng ma tâm lý, nên chủ động đưa túi cho Chu Minh Phong, rồi liền đi theo.
Ghế dài chỉ còn lại người vẫn chưa lấy lại tinh thần —— Edwin cùng Chu Minh Phong.
Edwin mờ mịt chấn kinh, cùng với Chu Minh Phong khí sắc chấn định tạo ra chênh lệch rõ ràng.
Hai người đàn ông, nhìn nhau không nói gì, vẫn là Chu Minh Phong chủ động phá vỡ sự trầm mặc, anh nhìn cốc cà phê kiểu Mỹ, hỏi: "Đây là của Tân Tân sao?"
Edwin liên tục gật đầu.
Chu Minh Phong bình tĩnh tự nhiên cầm cốc cà phê Khương Tân Tân đã uống qua lên, uống một ngụm.
"Tân Tân không có nhiều bạn bè." Chu Minh Phong thần sắc ôn hòa nói: "Cô ấy xem cậu là bạn mình, nên mới cho tôi đến đây.

Cậu không cần khẩn trương, hiện tại là lúc tan việc, không cần coi tôi là Chu tổng, cứ coi tôi là chồng của bạn cậu đi.".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện