Không cần nghĩ cũng biết người Lục Vũ Thần nhắc tới là Tống Tư Hàn.
Doãn Mộ Tư nhíu mày:"Không phải việc của anh, anh không có tư cách hỏi."
Thái độ không muốn dây dưa của Doãn Mộ Tư khiến Lục Vũ Thần không vui, anh nâng cằm cô, ép cô đối diện với anh:"Vậy cô còn nhớ trước kia hắn phản bội cô thế nào không?"
Doãn Mộ Tư không có chỗ né tránh, chỉ có thể nhìn anh, ánh mắt không hề rụt rè chỉ còn đầy sự bướng bỉnh và lạnh đạm:"Tất nhiên là tôi luôn ghi nhớ tất cả, kể cả việc tôi bị đuổi ra khỏi nhà anh như thế nào."
Lục Vũ Thần sững người, Doãn Mộ Tư nhân cơ hội đẩy anh ra, muốn xuống xe.
Cô hiện tại không muốn dây dưa với anh, cuối cùng cô cũng đã tìm được chính mình, tâm hồn thanh thản, sự xuất hiện của Lục Vũ Thần khiến cô khó chịu.
Lục Vũ Thần động tác rất nhanh, lập tức khóa xe lại, đồng thời khởi động máy, lạnh lùng nói:"Tốt nhất là nhớ cho kỹ vào, đừng vì một viên đạn bọc đường mà mềm lòng."
Cô có nhớ nỗi đau hay không thì liên quan gì đến hắn.
Người đàn ông giàu nhất Nam Sơn lại đi quan tâm đến đời tư của vợ cũ.
"Nhưng sao anh lại ở đây?"
Lục Vũ Thần trầm mặc một chút liền nói:"Bệnh của Tiểu Vũ không thể trì hoãn được nữa, tôi đã điều tra xong rồi, có một cách để giải quyết."
Lục Vũ Thần mang kế hoạch nói với Doãn Mộ Tư, nghe xong cô cảm thấy thật lo lắng:"Như vậy quá mạo hiểm."
Lục Vũ Thần đáp:"Cũng phải thử."
Tiểu Vũ đã đến tuổi đến trường, không triệt để giải quyết thì cậu nhóc sẽ đối diện với bạn học ra sao? Đối diện với xã hội như thế nào… tương lai sẽ ngày càng khó khăn hơn.
Những đạo lý này Doãn Mộ Tư cũng hiểu, mặc dù mạo hiểm nhưng cũng có tia hy vọng, Tiểu Vũ không thể trốn cả đời dưới vòng tay của Lục Vũ Thần.
"Đến lúc đó không biết sẽ có tình huống gì xuất hiện, để đề phòng hy vọng cô cũng sẽ đến."
Doãn Mộ Tư nhìn Lục Vũ Thần gật đầu:"Được, tôi cũng muốn giúp Tiểu Vũ, mặc dù thật sự tôi cũng không giúp được gì."
Sắc mặt Lục Vũ Thần tươi tỉnh một chút:"Có cô đến, chính là sự giúp đỡ đối với Tiểu Vũ và cả tôi…"
Lúc này, Tống Tư Hàn gọi điện tới.
Lục Vũ Thần nhìn di động:"Không được trả lời."
Doãn Mộ Tư cau mày:"Anh…"
Lục Vũ Thần cắt ngang lời cô:"Cô mà nghe máy, tôi liền ném cô ở cầu cao này."
Doãn Mộ Tư nhìn ra cửa sổ, lý trí liền cúp điện điện thoại soạn một tin nhắn:"Tôi không sao, chuyện đã được giải quyết."
Rất nhanh liền nhận được hồi đáp:"Vậy tốt, em ngủ sớm đi, ngủ ngon."
Doãn Mộ Tư không đáp lại hắn, sắc mặt Lục Vũ Thần bên cạnh rất thối.
Doãn Mộ Tư cảm giác gần đây Lục Vũ Thần rất quan tâm cô, trong mọi nguy hiểm anh ta đều xuất hiện kịp thời.
Chẳng lẽ là anh ta muốn tái hôn với cô?
Nhưng mà nhớ đến bộ dạng của hắn khi họ ly hôn, thôi đi… cạn tình cạn nghĩa như hắn thì thôi đi.
Không bao lâu thì Hàn Thương Nguyên gọi đến.
Doãn Mộ Tư muốn giấu điện thoại đi, nhưng cô vẫn chậm hơn đôi mắt chim ưng của anh.
Lục Vũ Thần:"Không được nghe máy."
Doãn Mộ Tư rất phiền, cô chột dạ cái gì, sợ hắn cái gì.
Ngày trước còn hôn nhân hắn nói gì nghe nấy, giờ đã ly hôn rồi… sao phải nghe lời hắn.
Thế là Doãn Mộ Tư tức giận mang điện thoại lên nghe:"Anh Thương Nguyên."
Lục Vũ Thần đạp phanh xe, Doãn Mộ Tư nghiêng người về phía trước, dây an toàn kéo cô lại siết chặt khiến cô rê.n rỉ một tiếng.
"Mộ Mộ, em sao vậy?"
"Không sao, vừa mới có co chó đột nhiên lao ra."
Doãn Mộ Tư trừng mắt nhìn Lục Vũ Thần, tháo dây an toàn muốn xuống xe, cô sẽ không để hắn uy hiếp nữa, cùng lắm là đi bộ về.
Đột nhiên hai vai cô nặng trĩu, đôi môi hắn chạm vào môi cô.
Nụ hôn đến quá đột ngột và dữ dội, Lục Vũ Thần không cho cô một chút cơ hội phản kháng.
"Cút đi…" - Doãn Mộ Tư ra sức đẩy Lục Vũ Thần nhưng sức lực chênh lệch quá lớn, cho dù đẩy hay đánh thế nào thì cơ thể anh ta vẫn không di chuyển.
"Mộ Mộ." -Giọng nói Hàn Thương Nguyên truyền đến mang đầy nghi hoặc.
Nụ hôn của Lục Vũ Thần sau đó càng nồng sâu hơn, càng ngày càng ngang ngược bá đạo, suýt chút nữa làm cho cô ngộp thở.
"Hôn nhiều như vậy, sao còn chưa học được cách lấy hơi?"
Doãn Mộ Tư nghe giọng nói của Lục Vũ Thần nho nhỏ bên tai, vang lên một tiếng cười trầm ấm, giọng điệu trêu chọc tràn đầy thỏa mãn.
"Đồ khốn."
Doãn Mộ Tư vừa giận vừa tức, giơ tay tát vào khuôn mặt tuấn mỹ của hắn.
Bàn tay nhỏ nhắn trắng sứ của cô bị bao bọc bởi tay của Lục Vũ Thần, ánh mắt nhìn cô chăm chú:"Trước khi có thêm động tác thân mật, tôi khuyên cô nên cúp máy."
Giọng hắn rất nhỏ, chỉ hai người nghe thấy.
Vừa nói, bàn tay to đặt ở eo cô cũng bắt đầu di chuyển.
Doãn Mộ Tư vội nắm chặt lấy tay anh, vội vàng ngắt máy:"Hài lòng chưa?"
Lục Vũ Thần không đáp, đôi mắt dán vào bờ môi đỏ mọng sưng lên, vẫn còn dính chút nước, tươi ngon hấp dẫn.
Ngón tay mảnh khảnh lướt trên bờ môi cô, đầu ngón tay liền nhuốm máu.
Doãn Mộ Tư lại tàn nhẫn cắn anh.
Không ngờ tiếp đó lại tàn nhẫn hơn, may mà tốc độ phản ứng của anh rất nhanh, ấn xuống cái chân nhô ra của cô, nếu ăn phải một cái lên gối này của cô, e rằng nam nhân sẽ không chịu nổi.
"Tàn nhẫn như vậy?"
"Anh còn dám đụng vào tôi, tôi cho anh tuyệt tử tuyệt tôn."
Lục Vũ Thần kéo dây an toàn thắt lại cho cô, sau đó buông cô ra, không vui nói:"Không phải là chưa từng hôn."
Giống nhau sao, trước kia chưa ly hôn gọi là vợ chồng ân ái, hiện tại đã ly hôn thì gọi là gì?
Doãn Mộ Tư lạnh nhạt đáp:"Tôi bây giờ không thích, không muốn được chưa?"
Câu trả lời này khiến Lục Vũ Thần trầm mặt, gương mặt đen đi cho xe rời đi.
Hàn Thương Nguyên gọi thêm mấy lần, Doãn Mộ Tư đều tắt đi.
Cho đến khi Doãn Mộ Tư xuống xe, hai người không nói thêm một lời..
Cuối cùng xe cũng dừng lại ở Doãn gia, Hàn Thương Nguyên đứng dưới ánh đèn, trên tay cầm điếu thuốc, toàn thân tỏa ra khí lạnh.
Ánh mắt hai người đàn ông chạm vào nhau, giống như hai viện đạn bắn ra đồng thời va chạm trên không trung, tràn ngập mùi thuốc súng.
Doãn Mộ Tư xuống xe, đi thẳng vào nhà không ngoảnh mặt lại, Hàn Thương Nguyên cũng theo vào bên trong.
Lục Vũ Thần nhìn bóng lưng hai người trong mắt, trên mặt phủ đầy một tầng sương mù dày đặc, Hàn Thương Nguyên đúng là âm hồn bất tán.
Hắn căn dặn Văn Sâm phải nhìn chằm chằm Hàn Thương Nguyên.
Cũng may ở Doãn gia còn có Tiểu Vũ, hắn cũng không thể làm càng được.
Nhưng nếu như Hàn Thương Nguyên lưu manh lẻn vào phòng Doãn Mộ Tư, Văn Sâm sẽ không chút cho dự "bùm" một phát bắn hắn ta.
Lục Vũ Thần nhận được cuộc gọi từ nước Hải Sơn, tin tức trước kia đã được tra lại, chắc chắn không để Hàn Sở Nguyên giở trò.
Chiếc xe rời khỏi Doãn gia… tất cả những sự thật về mối quan hệ giữa Lục Băng Thanh, Hàn Sở Nguyên, Doãn Sâm sẽ được phơi bày.
Doãn Mộ Tư bụng đau dữ dội, khi nãy ở trên xe có thể nhịn, bây giờ xuống xe đi một vòng vào nhà, trán đổ đầy mồ hôi lạnh.
Suy nghĩ của Hàn Thương Nguyên đều đổ dồn lên đôi môi sưng đỏ của Doãn Mộ Tư, căn bản không phát hiện sự khác thường của cô, trong đầu chỉ toàn hình ảnh thân mật giữa cô và Lục Vũ Thần trong xe, ghen tuông khiến trong mắt anh tràn đầy sát khí.
Mãi cho đến khi Doãn Mộ Tư ngã xuống bên cạnh anh, Hàn Thương Nguyên mới vô thức ôm lấy cô:"Mộ Mộ."
Lúc đến bệnh viện Doãn Mộ Tư đã mơ màng tỉnh lại, cô được đẩy vào phòng cấp cứu, bác sĩ hỏi cô cảm thấy thế nào, Doãn Mộ Tư thành thật đáp bụng đau âm ỉ mấy ngày.
Lúc bác sĩ siêu âm ổ bụng, nhìn Doãn Mộ Tư liền nói:"Có túi thai trong tử cung, khoảng 5 tuần tuần, tuy nhiên thai rất yếu, phải chích thuốc dưỡng thai, uống thêm thuốc an thai mới có hy vọng giữ lại được."
Doãn Mộ Tư tròn mắt nhìn bác sĩ:"Có nhầm lẫn gì không?"
Vĩ bác sĩ nhìn Doãn Mộ Tư nói:"Sao vậy, bản thân có thai cũng không biết, không theo dõi chu kỳ sao?"
Doãn Mộ Tư:"Rõ ràng tháng trước tôi vẫn có nguyệt sự mà."
Vị bác sĩ lắc đầu:"Ra một chút huyết đúng không, là dấu hiệu mang thai, tuy nhiên đó là dấu hiệu không tốt."
Doãn Mộ Tư nhớ lần đó bị bắt cóc, sau đó ra một chút huyết cô cứ nghĩ là đến tháng, nhiều sự việc xảy ra cũng không nghĩ đến nữa.
Nhưng cô mang thai…
Là con của cô và Lục Vũ Thần?
Khó trách gần đây cô luôn cảm giác bụng luôn bị đau âm ỉ.
Vậy là cô thật sự có thai.
"Bác