Oanh Oanh Của Anh

Chương 5


trước sau

Edit: Linh | Beta: An TĩnhBữa cơm này khiến Tống Oanh thay đổi cách nhìn về Lâm Tống Tiện.

Bất kể lúc giải vây trước khi vào chỗ, hay là vì để cô không lúng túng,  ăn miếng tôm đó trước mặt mọi người, cũng khiến trong lòng Tống Oanh thêm phần cảm động.

Ban đầu nghe về cậu qua miệng người khác, rồi sau khi tiếp xúc qua, dường như không giống nhau chút nào.

Tống Oanh cảm thấy giữa cô với cậu có nhiều liên kết đặc biệt.

Trận tuyết lúc chạng vạng tối ấy, dưới gốc cây đa chiều, có vẻ như cậu không muốn ai biết, ẩn mình xuống dưới.

Hai người lại gặp nhau lần nữa ở trường học, Tống Oanh sẽ chủ động chào hỏi, thỉnh thoảng còn có thể trò chuyện mấy câu.

Lâm Tống Tiện vẫn mang dáng vẻ lạnh nhạt lười biếng, mười lần hết chín lần giống như chưa tỉnh ngủ, sau khi nghe cô hỏi thăm, mí mắt miễn cưỡng nâng lên, mũi mơ hồ phì ra một tiếng nhỏ, coi như đáp lại.

Có lúc cũng sẽ lúng túng.

Sáng sớm Tống Oanh ngồi xe Tống Chi Lâm tới trường học, còn chưa ăn sáng, nên cùng đám Cao Kỳ đi nhà ăn, mới mua xong cầm trong tay vừa đi vừa ăn, ở giao lộ đâm đầu vào Lâm Tống Tiện đang đi tới.

Dáng vẻ cậu mới tỉnh không lâu, có vài sợi tóc đen nhánh lộn xộn, nắng ban mai chiếu xuống làn da trắng, quầng thâm xanh nhạt dưới mắt cực kì rõ ràng.

Đồng phục học sinh mở ra, bên trong là áo phông đen có cổ T lớn, lộ ra xương quai xanh gầy gò trắng trẻo.

Ánh mắt tỉnh táo, không có bất kỳ sự công kích nào.

Vô hình, còn hơi non nớt.

Tống Oanh cắn bánh rán trong miệng, trên tay còn có sữa bò và bánh bao, thấy hắn thì nói theo bản năng, “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Lâm Tống Tiện rũ mắt xoa sống mũi, chào hỏi.

“Cậu ăn sáng chưa?” Tống Oanh lịch sự hỏi chuyện, không nghĩ quá nhiều, ai ngờ Lâm Tống Tiện đột ngột ngẩng đầu nhìn về cô, ánh mắt rơi trên tay cô.

“Chưa ăn.” Ánh mắt nam sinh nhìn thẳng, đầu óc Tống Oanh ngây người vài giây, động tác vừa đẩy túi đồ ra, ngẩn ngơ hỏi: “Vậy cậu muốn ăn sao?”

Dứt lời, Tống Oanh kịp phản ứng, mặt lộ lúng túng, chuẩn bị thu tay về, Lâm Tống Tiện lại tiếp tục đi qua.

“Cảm ơn.”

“…”

Những người có mặt hơi choáng ngợp, Tống Oanh nuốt bánh bao xuống, chốc lát sau, nuốt nước bọt một cái.

“Không cần cảm ơn?”

Hai nhóm người sát vai đi qua, đến khi nhóm bạn Tống Oanh biến mất, Phương Kỳ Dương mới nhìn Lâm Tống Tiện, không dám tin, “Anh Tiện, từ lúc nào mà anh…”

Cậu ta một lời khó nói, “Học cướp đồ của con gái nhà người ta rồi?

“Không thấy chính cậu ấy chủ động cho tôi sao?” Lâm Tống Tiện không bận tâm đáp, vẻ mặt thản nhiên. Phương Kỳ Dương không nói nữa, khâm phục nói tiếp: “Nói về mặt dày, anh đúng là hạng nhất.”

Ai cũng có thể nhìn ra con gái nhà người ta đang khách sáo, tên cầm thú này.

Lâm Tống Tiện không phản ứng.

Cỏ cây hai bên tươi tốt, giọt sương rơi xuống, gió nhẹ mát rượi.

Cậu mở túi đồ trong tay ra lấy hộp sữa bò, xé ống hút cắm vào hút một chút.

Vị ngọt nhàn nhạt, nồng mùi sữa, ngoài ra mọi thứ bình thường không có gì lạ.

Lâm Tống Tiện lại ăn bánh bao.

Hắn hơi nhíu mày.

Hai thứ cộng lại chẳng có gì ngon.

Chẳng qua hắn tò mò bữa sáng của người nọ liên tục ăn trong nửa tháng có mùi vị gì.

Trên đường quay về lớp học, đầu Tống Oanh có hơi đau nhức khi nghe tranh cãi.

Bọn Cao Kỳ trông thấy cảnh tượng vừa rồi bày tỏ cảm thấy sống đã lâu, Lâm Tống Tiện chủ động nhận đồ ăn sáng của cô quả thật xem là chuyện kỳ lạ, người nào mà không biết tính của đại thiếu gia này, mắc chứng sạch sẽ lại hay bắt bẻ, cơ bản không đụng đến đồ của người khác.

“Nói đi, rốt cuộc quan hệ hai người là thế nào.” Điền Gia Gia khoanh tay trước ngực, thờ ơ tra hỏi.

“Khai báo đúng sự thật, tha cho cậu mạng chó!” Cao Kỳ hung dữ.

Tống Oanh: “…”

“Tớ cảm thấy, có thể là cậu ấy, đầu óc nhất thời không kịp phản ứng?” Cô thận trọng đưa ra kết luận, hai người cười ha ha, Điền Gia Gia mặt không cảm xúc, “Cậu nói thật đi, tụi tớ không đánh cậu đâu.”

“… Mình với cậu ấy mới quen biết nửa tháng.”

“Đúng, mới nửa tháng đã ra thế này rồi.”

“Thanh xuân tôi kết thúc rồi.”

“…”

Sự kiện bữa sáng đưa tới sóng gió nhẹ, không bao lâu, cũng dần bị lắng xuống.

Bởi vì ánh mắt của các cô đã chuyển sang một người khác.

Không biết tin tức từ nơi đâu, đồn thổi hoa khôi trường lớp hai Tương Phỉ Phỉ thích thầm Lâm Tống Tiện, bị người khác bắt gặp hai người ở góc trường thì thầm, có vẻ quan hệ không được bình thường.

Tương Phỉ Phỉ là nữ sinh xinh đẹp tiêu chuẩn, mặt nhỏ da trắng, rất biết ăn mặc, mặc đồng phục luôn mang thắt lưng với váy, phong cách nổi bật.

Từ hồi tựu trường, người theo đuổi sau lưng cô bạn rất nhiều, nghe nói có một nam sinh cố chấp mang bữa sáng một tháng liên tục cho cô ta cũng không làm lay chuyển tâm hồn thiếu nữ, bình chọn nữ thần, cô bạn có số phiếu cao nhất hoàn toàn áp đảo hạng hai.

Nhắc tới, thật ra ở phương diện khác thì cô bạn và Lâm Tống Tiện khá giống nhau, hai người đặt chung một chỗ, hình như cũng có hơi xứng đôi nhỉ?

Điền Gia Gia nắm chặt quả đấm.

“Tớ tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra!”

“Một người ngoài tranh thủ không bằng để Oanh Oanh nhà chúng ta!!”

Tống Oanh: “???”

Buổi sáng, cơn mưa nhỏ bất ngờ tới không kịp đề phòng.

Phía trước trường học, hạt mưa mịn rơi từ trên trời xuống, mặt đất ướt nhẹp, học sinh trên đường rối rít dùng cặp sách che đầu, chạy nhanh vào bên trong trường.

Tống Oanh đến sớm, không bị ướt, đứng ở hành lang sửa sang lại vạt áo xốc xếch, thấy Lâm Tống Tiện cùng mấy người từ bên ngoài xông vào.

Cậu không mang dù, một vài sợi tóc ẩm ướt trên trán, đôi mắt đen trong màn mưa sương mù, vẻ mặt mơ hồ.

Tốc độ nam sinh chân dài rất nhanh, mấy bước từ trong mưa nhảy lên bậc thang, chuẩn bị phảy nước trên người, tai nạn xảy ra chớp nhoáng.

Một nữ sinh nhỏ bé mảnh khảnh nhảy đến, trùng hợp đụng vào lồng ngực Lâm Tống Tiện, cậu lập tức né tránh rất nhanh, cô bạn chỉ đụng phải đầu vai.

Cùng lúc đó vang lên tiếng hô, cô gái ngẩng mặt, nhìn rõ hắn mới hoảng hốt xin lỗi, “Tớ xin lỗi tớ xin lỗi, tớ không chú ý phía trước có người.”

“Em gái, sao lại tranh thủ đụng ngực của anh Tiện của tụi anh đây thế.” Trương Trạch bên cạnh trêu chọc, nữ sinh đỏ mặt, đôi mắt Lâm Tống Tiện nhìn sợi tóc trên bả vai bị ướt, không hề ngẩng đầu quay lại.

“Đi thôi.”

Chuông reo giờ tự học vang lên, sân trường dần dần trống vắng.

Cậu nói xong cũng không nhìn cô ta, trực tiếp quay người đi, nữ sinh ở phía sau há miệng, muốn nói cái gì cuối cùng lại nuốt xuống.

Khi đó Tống Oanh vô tình thấy sự việc, lúc vào lớp học, Lâm Tống Tiện mới vừa ngồi vào chỗ.

Cậu có hơi mất hứng, nâng tay áo lên ngửi, nhíu mày, sau đó cởi áo khoác đồng phục học sinh vò thành cục nhét vào

hộc bàn.

Hôm nay nhiệt độ Cẩm Thành mười mấy độ, mưa xuống càng thêm lạnh lẽo, Lâm Tống Tiện chỉ mặt một chiếc áo mỏng ngắn tay, dường như gió sẽ luồn vào tay áo thổi qua.

Tống Oanh nhìn máy điều hòa trong lớp, bây giờ không biết mở thế nào, mùa xuân đã đến cuối mùa, khí hậu cũng khá lên, đồng phục đã đủ để tránh lạnh.

Qua hai tiết học, giáo viên dạy văn ở phía trên ngồi phân tích tác phẩm, chữ viết khó hiểu cùng chất giọng ôn hòa ru người ta vào giấc ngủ, thời tiết có hơi oi bức một cách khó hiểu,sự  ấm áp khiến cơn buồn ngủ tăng lên gấp bội.

Người đầu tiên phát hiện chuyện này là ủy viên sinh hoạt Triệu Tường, dáng người cậu ta hơi mập, ngày thường dễ chảy mồ hôi nhất, sợ nóng sợ oi bức, cuối cùng không chịu được xốc cổ áo lên hóng mát, nhanh nhạy nhìn máy điều hòa phía sau.

Máy điều hòa đóng kín nhiều ngày chẳng biết hoạt động từ lúc nào, phía trên còn hiện số hai mươi sáu độ sáng chói! Cậu ta không tin nổi, gắt gao dò xét xung quanh, cố chịu đựng đến hết tiết.

Thầy vừa đi, giọng nói hùng hậu vang khắp lớp học, trung khí mười phần, như sấm bên tai.

“Ai bật máy điều hòa vậy hả!”

Cảnh tượng hiện tại ngừng lại, những người khác cũng rối rít phản ứng, bảy miệng tám lưỡi đồng thanh.

“Ôi, đúng nha, sao máy điều hòa lại mở.”

“Thảo nào, tôi cảm thấy nóng hơn bình thường.”

“Mình mặc khá ít, không nói đúng là không phát hiện ra.”

Tất cả mọi người đều tập trung chú ý vào máy điều hòa, Lâm Tống Tiện cũng quay lại nhìn ra sau, ánh mắt dừng lại ở con số điều hòa, như có điều suy nghĩ.

Mọi người đang thảo luận sôi nổi đoán người bày trò là ai, từ trong đống sách chậm rãi giơ tay, Tống Oanh nhận lấy ánh mắt mọi người, nhỏ giọng mở miệng.

“Là tớ.”

“Là tớ mở máy điều hòa.”

Cô gái nhút nhát, nhìn rất sợ hãi, dạng vẻ khiến người khác không đành lòng trách móc, ngay cả Triệu Tường cũng nhẹ giọng hỏi, từ giọng tục tằng bẻ thành nhẹ nhàng.

“Tống Oanh, cậu lạnh lắm sao?”

“Tớ, có hơi hơi.” Tống Oanh chỉ vào khuôn mặt đỏ bừng bừng nói, vầng trán mơ hồ toát ra mồ hôi, không biết là do nóng hay điều gì khác.

Cổ họng Triệu Tường nghẹn lại, đè xuống nghi vấn trong lòng.

“Có phải nhiệt độ hơi cao không, vậy tớ chỉnh thấp xuống.” Tống Oanh vội vàng cứu vãn, đứng dậy chạy đến máy điều hòa trước mặt, tích tích mấy tiếng, hai mươi sáu độ chỉnh thành hai mươi ba.

“…”

Được rồi.

Triệu Tường không còn lời nào để nói.

Nhiệt độ này miễn cưỡng ổn thỏa, dù sao con người cũng luôn phải thích nghi với hoàn cảnh.

Buổi trưa Tống Oanh cơm nước xong, ở bên ngoài lớp lại gặp Lâm Tống Tiện đứng một mình,từ  hành lang đến gần cầu thang thứ hai không có người nào, cậu cúi đầu, nhỏ giọng nói, âm thanh có hơi mập mờ.

“Không phải cậu vì tôi mới mở máy điều hòa chứ.”

Nam sinh hỏi trực tiếp, Tống Oanh lúng túng đứng tại chỗ, một hồi lâu, mới điều chỉnh trạng thái, nhẹ giọng trả lời.

“Tớ cũng cảm thấy hơi lạnh.”

Vậy chính là có vì cậu.

Lâm Tống Tiện sáng tỏ, ánh mắt nhìn cô đầy khó hiểu, “Tại sao phải làm vậy?”

“…”

Khóe miệng Tống Oanh không tự chủ mím chặt, nghiêm túc suy nghĩ hai giây, mới chậm rãi lên tiếng, “Có lẽ là sợ cậu bị bệnh.”

“Lúc cậu bị bệnh, sẽ càng thêm ghét bỏ thế giới này.”

“Cậu đã không thích như vậy, thì không thể ghét thêm được.”



Đồng phục lưu lại mùi nước hoa nồng nặc, Lâm Tống Tiện vứt đi.

Dáng vẻ vô hại mềm yếu đứng nói chuyện của nữ sinh trên hành lang vừa rồi khắc sâu trong trí nhớ.

Có một sự hiền lành không giải thích được.

Giống như đứa trẻ từ nhỏ được cưng chiều trong phòng ấm, ôm toàn bộ tình yêu hoàn mỹ đối tốt với thế giới này.

Là người xen vào chuyện người khác nhưng không thể khiến họ ghét bỏ được.

Thứ tư, một ngày nắng, buổi chiều có hai tiết vật lý hóa học, thầy giáo dạy học cứng nhắc nghiêm khắc, nội dung lại khô khan.

Ngoài cửa sổ cây đa xanh biếc sinh trưởng bừng bừng, bầu trời xanh trong, thỉnh thoảng nghe hai tiếng chim hót, ngay cả gió cũng đều vô thức thổi tới.

Khí trời tốt như vậy, thích hợp đi tìm tự do.

Chuông báo giờ nghỉ tiết học thứ nhất, từ dãy lớp đi học theo tường rào chặn thấp của bãi tập tốn hơn nửa thời gian, gạt bụi cỏ dại qua, nơi này không một bóng người, yên tĩnh chỉ nghe âm thanh của chính mình.

Lâm Tống Tiện chống tay lên mặt tường, làm hai ba bước nhảy lên, động tác gọn gàng mau lẹ, thuần thục gặp phải cảnh đẹp ý vui.

Cậu mới đứng vững phía trên, còn chưa nghỉ ngơi hai giây, chuẩn bị nhảy xuống, đột nhiên ánh mắt thấy một bóng dáng, Lâm Tống Tiện nhìn đăm chiêu, chẳng biết từ lúc nào dưới tường rào đã có một người đứng im không nhúc nhích nhìn cậu.

Cậu bị dọa giật mình, người lung lay hai cái mới tạm ổn định, nhìn về phía Tống Oanh rõ ràng cũng bị hoảng sợ, vừa khôi phục lại, có hơi yên lặng, “Cậu ở đây làm gì thế?”

“…Buổi sáng lúc tớ dọn vệ sinh làm rơi mất điện thoại, tranh thủ tan học đến tìm.” Tống Oanh quơ quơ vật trong tay, tiếp tục mím môi, ngẩng đầu nhìn tư thế lúc này của hắn.

“Cậu muốn ra ngoài làm gì vậy?”

Ánh nắng chói lóa, mặt trời treo đầu đỉnh, giờ khắc này khiến đầu óc mê muội theo, Lâm Tống Tiện quỷ thần xui khiến mở miệng.

“Có muốn cùng đi không?”

“Đi đâu?”

“Đi tìm cái chết.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện