Edit: Thẩm cô cô
Beta: Rine Hiền phi
Hoàng đế bị giọng điệu nghiêm trọng của hắn dọa sợ, nhất thời tim đập mạnh, lo âu nhìn Chu Hưng Tổ.
Thái độ gì vậy? Không phải là mắc bệnh không thể trị chứ! Hắn miễn cưỡng kiềm chế thấp thỏm trong lòng, xoay người đi về gian phía tây, khoảng cách đủ xa rồi, chắc chắn nàng không nghe thấy, mới nhỏ giọng nói: “Ngươi nói tình hình thực tế đi, rốt cuộc là Hoàng hậu mắc bệnh gì?”
Chu Hưng Tổ hơi khó xử, chuyện này cuối cùng thành ra như vậy, thật khiến người ta bất ngờ. Trước đó Thái Hoàng Thái hậu gọi hắn đến, nói muốn điều phối quy linh tập[*] cho Vạn tuế gia, đối với một hán tử sắp đại hôn mà nói, dùng chút bổ dược cũng không có vấn đề gì, thậm chí còn rất tốt. Hắn là ngự y chuyên dụng của Hoàng đế, việc nhân đức tất nhiên không nhường cho người khác. Phương pháp kỳ diệu kia hắn nghiên cứu mãi, điều chế theo sức khỏe của Vạn tuế gia, tuyệt đối là phương pháp bồi bổ tốt nhất. Món ăn vào miệng của Vạn tuế gia, hắn tự tin nắm chắc liều lượng, không để cho quy linh cao áp chế quy linh tập, cũng không thể cho quy linh tập quá liều, để tránh bất lợi đối với thánh thượng. Thật vất vả nghiên cứu chế tạo thành công, hợp sức với người của Ngự Thiện phòng chế biến rồi mới dám đưa đến ngự tiền, kết quả phương thuốc thì hoàn hảo nhưng không ngờ Hoàng hậu nương nương lại ăn thay Vạn tuế gia. Dù chỉ ăn một lần nhưng hậu quả khó lường, đó là dược liệu bồi bổ cho nam nhân, vào bụng của nữ nhân, tuy không có trở ngại nhưng liều lượng điều chế theo sức khỏe của Vạn tuế gia, vì thế sẽ lập tức phát sinh công hiệu khi dùng trên người Hoàng hậu.
[*] Quy linh tập: kết hợp vị thuốc từ các loại động thực vật thiên nhiên, có tác dụng dưỡng thân bổ não, tăng cường trao đổi chất, chữa đau eo mỏi chân, ăn không ngon, khí hư ho khan, suy giảm trí nhớ. Đây là một loại phương thuốc truyền thống trong y học Trung Hoa trị bổ thận cố tinh, tráng dương, kéo dài tuổi thọ. Quy linh tập được khen là “Quốc bảo dưỡng sinh”.
Hiện tại làm sao mới tốt đây, Vạn tuế gia từ trước đến nay kiêng kị dùng loại dược liệu này, Hoàng hậu nương nương phát bệnh, Vạn tuế gia nhất định sẽ hỏi nguyên nhân, hắn lại không dám khi quân phạm thượng, đành phải bán đứng Thái Hoàng Thái hậu.
Hắn nhìn mặt Vạn tuế gia, chần chừ nói: “Hoàng Thượng có biết quy linh tập không?”
Hoàng đế giật mình, tất nhiên hắn biết loại dược này, những người không có con cháu tôn thất nối dõi dùng nó như một loại thuốc bổ, nói đơn giản chính là xuân dược. Hắn nhíu mày nhìn Chu Hưng Tổ: “Tình huống này còn đánh đố trẫm, ngươi ngại mệnh quá dài sao?”
Chu Hưng Tổ sợ đến mức rụt cổ lại, lắp bắp nói: “Chuyện... Chuyện là thế này, Hoàng thượng trở về từ Sướng Xuân viên sau lễ vạn thọ, lão Phật gia gọi thần… đến Từ Ninh cung bàn chuyện, nói phải điều dưỡng thân thể cho Hoàng thượng. Lão Phật gia hiểu rõ Hoàng Thượng, bình thường ngài không thích dùng dược liệu, lão Phật gia không còn cách nào, lệnh cho thần điều phối phương thuốc, thêm vào… thêm vào quy linh cao…”
Hoàng đế đứng ở đó, thật sự không hiểu Hoàng tổ mẫu nghĩ như thế nào. Hắn không biết nói gì, xoay hai vòng nói: “Sức khỏe của trẫm rất tốt, chẳng lẽ Hoàng tổ mẫu cho rằng trẫm…” Hắn hung hăng hít vào một hơi: “Cho rằng trẫm không được?”
“Không không không…” Chu Hưng Tổ xua tay không ngừng: “Loại dược này chỉ có công hiệu bổ thận cố tinh, không phải dùng để trị liệt dương, Hoàng thượng đừng nghĩ nhiều.”
Hoàng đế sờ sờ trán đã muốn bốc hỏa, một lúc lâu sau chỉ về gian phía đông: “Hoàng hậu thì lấy đâu ra tinh để mà ngưng đặc? Hiện giờ dùng nhầm dược, có thể gây hại cho thân thể nàng hay không?”
Chu Hưng Tổ nghiêng đầu suy nghĩ: “Nói thật, thần chưa từng gặp trường hợp nữ nhân dùng quy linh tập…” Thấy vị chủ tử gia kia biến sắc, vội nói: “Hoàng thượng tạm thời đừng nóng nảy, tổn thương chắc chắn không có, cùng lắm đêm nay khó chịu một chút, trằn trọc một chút…” Hắn lại liếc nhìn sắc mặt của Hoàng đế, lúng túng nói: “Hoàng thượng nếu không để ý chuyện này thì hãy giúp cho nương nương đi. Lỡ như nương nương gặp chuyện gì…”
Mặt Hoàng đế cuối cùng cũng ửng hồng: “Trẫm là giải dược phù hợp của nàng à?”
Chu Hưng Tổ gật gật đầu: “Hoàng thượng cứ tùy cơ ứng biến.”
Câu tùy cơ ứng biến này dùng thật hay, Hoàng đế lạnh lùng nói: “Cút đi! Chờ ở Thái Y viện, khi nào được gọi thì lập tức đến.”
Chu Hưng Tổ được đặc xá, nhanh chóng cút ra sau điện.
Hoàng đế chậm rãi đi dạo đến gian phía đông, do dự rất lâu trước cửa Hữu Nhật Tân, thật sự không biết có nên vào thăm nàng không? Chuyện này nói đến thật buồn cười, hắn sợ bản thân thấy nàng sẽ không nhịn được cười ra tiếng, người tham ăn gặp món nào cũng muốn nếm lúc này đã gặp phải phiền phức lớn rồi. Ai có thể ngờ đến Thái Hoàng Thái hậu cho quy linh tập vào quy linh cao, hai thứ này tuy có tên gọi gần giống nhau nhưng công hiệu lại khác xa vạn dặm. Nàng là nữ nhân đầu tiên ăn trúng quy linh tập từ khi Đại Anh lập quốc đến nay, nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến người trong thiên hạ cười rụng răng.
Quá mất mặt, khó có thể tưởng tượng sau khi nàng biết chuyện sẽ cảm thấy thế nào. Hoàng đế giơ tay che miệng lại, phí rất nhiều sức để nhịn cười. Trước đây nàng hận hắn cho nàng ăn xíu mại thịt dê, hận hắn phạt nàng đội nghiên mực, lúc này hắn cũng không cố ý, bản thân nàng còn vui tươi hớn hở ăn vào bụng, xảy ra chuyện cũng không nên trách hắn.
Đức Lộc nhìn Vạn tuế gia đứng ở trước cửa đấu tranh tư tưởng, tuy nói chuyện này thật sự buồn cười nhưng nương nương vô tội mà, không thể mặc kệ nàng trong Hữu Nhật Tân.
Hắn đi vào gian ngoài, cách tấm rèm vẫy vẫy tay với bên trong, gọi Hải Đường và Tùng Cách đang hầu hạ ra ngoài: “Đêm hôm nay chủ tử nương nương sẽ ngủ lại Dưỡng Tâm điện, các ngươi hãy chuẩn bị xiêm y và đồ trang sức cho nương nương, không được truyền thì các ngươi cứ đợi ở Thể Thuận đường.”
Hải Đường nói vâng, không cho Tùng Cách quay đầu lại, kéo nàng ra sau điện.
“Chủ tử gia, mặt trời sắp lặn rồi, chủ tử nương nương thế này…” Đức Lộc chần chờ hỏi: “Chuyện trực đêm…”
Cuối cùng vẫn đến ngày này, lần trước nàng trực đêm cho hắn, lúc này đến lượt hắn. Hoàng đế thở dài: “Đừng cho người khác tiến vào, trẫm trông chừng một lúc, lát nữa nghỉ ngơi ở Hoa Tư đường phía tây.”
Đức Lộc đáp vâng, vội vàng rời khỏi, dắt người đến phía tây đổi chăn Hoàng Vân Long cho Hoàng đế.
Hoàng đế lại cố gắng bình tĩnh, nhịn cười xong mới bước vào Hữu Nhật Tân. Dáng vẻ người nằm trên giường hệt như cuộc sống không còn gì luyến tiếc, thấy hắn đến vội kéo chăn che mặt. Hoàng đế đứng ở trước giường hỏi: “Làm sao vậy? Không phải nàng than nóng sao, đắp chăn phủ đầu như vậy, lỡ như hít thở không thông, trẫm cũng không cứu được nàng.”
Anh Minh cảm thấy không còn mặt mũi gặp hắn, không nói đến chuyện hiện tại đã được sắc phong Hoàng hậu, phải quan tâm đến thể diện tôn quý, cho dù là cô nương tầm thường, ở trước mặt nam nhân chảy máu mũi cũng là chuyện cực kì mất mặt. Nàng không hiểu, từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng gặp loại sự cố này, sao cứ phải đến trước mặt hắn mới xảy ra chuyện xấu hổ như thế.
Trong lòng nàng buồn nản, lại như lời hắn nói, trốn ở trong chăn không đủ không khí để hít thở. Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể kéo chăn xuống, đỏ mặt xoay đầu về phía bên kia.
Hoàng đế nhìn dáng vẻ của nàng, suýt nữa không nhịn được bật cười thành tiếng. Nhưng chuyện này không thể bại lộ, nếu để nàng biết có lẽ sẽ muốn đào cái lỗ chui xuống mất. Hắn sờ sờ mũi nói: “Trẫm nói chuyện với nàng được không?”
Anh Minh không hé răng, quay người đi, cuộn mình thành một con tôm.
Hoàng đế không có cách nào, ngồi xuống ghế dựa ở sát chân tường, ngây người nhìn bóng dáng nàng. Đây là giường của hắn, còn nàng nằm ở trên giường, cảm giác này cũng không tệ. Đây là nữ nhân của hắn, không có xa cách giống như phi tần phía dưới khiến hắn thỉnh thoảng phải thể hiện dáng vẻ của chủ tử. Ở trước mặt nàng hắn cảm thấy hai người ngang hàng, bởi vì trong Tử Cấm Thành này, có thể xưng phu thê với hắn chỉ có một mình nàng.
Còn Anh Minh lúc này miệng đắng lưỡi khô, cả mặt ửng đỏ. Xiêm y đang mặc trên người không thoải mái, nàng muốn cởi sạch toàn bộ, như vậy mới có thể toả bớt khí nóng.
Nhưng nàng vẫn chưa hồ đồ, đây là chỗ nào? Sao nàng có thể cởi xiêm y! Trong lòng nàng như bị mèo cào, khổ sở siết chặt tấm chăn, kéo tới cắn xé. Kết quả quẩn quanh chóp mũi đều là hương vị của hắn, mùi long diên dung hoà với độc hoạt, hương vị của nam nhân, càng khiến nàng hừng hực nóng bức.
Nàng nức nở: “Ta khó chịu quá, chắc chắn là sắp chết rồi.”
Hoàng đế không nhìn thấy mặt của nàng nhưng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nàng ấm ức rơi lệ. Hắn kéo ghế lên phía trước: “Không chết được đâu, mới vừa rồi trẫm đã hỏi Chu Hưng Tổ, hắn nói không có gì đáng ngại, ngày mai sẽ ổn.”
Anh Minh càng thương tâm hơn: “Rốt cuộc là bệnh gì, hắn phải nói rõ chứ, sao cơ thể vô cớ lại nóng bừng lên, không có cách chữa trị sao?” Nói tới đây nàng dừng lại, bỗng nhiên bật dậy: “Không được, ta muốn cởi xiêm y! Ngài xoay người lại đi, không được xem!”
Hoàng đế chửi thầm không ngừng, lòng nói dáng vẻ nàng mặc áo ngủ không phải ta chưa từng thấy qua, giả vờ cái gì! Nhưng nàng đang nóng nảy, chọc vào xảy ra chuyện gì ai biết được, vẫn đừng nên làm trái ý nàng.
Vì thế hắn đứng lên, đi đến cửa sổ phía trước xem tiểu thái giám bên ngoài treo đèn lồng lên. Chạng vạng, Dưỡng Tâm điện như một thế giới khác bận rộn, hắn có thể nhàn