Chuyện Khuya nếu bạn yêu thích văn phong lãng đãng mà vẫn sâu sắc của Twentine thì chắc chắn không nên bỏ lỡ “Chuyện khuya”.
CHUYỆN KHUYA
Tác giả: Twentine
Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, nhân thú, tình chị em, người sói ngây thơ chất phác - nữ pháp sư ngoài lạnh trong nóng, hài hước, HE.
Độ dài: 53 chương
Tình trạng: Hoàn edit.
Review rút gọn:
Bạn thích thể loại huyền huyễn nhân thú? Mời nhảy hố.
Bạn thích tình chị em, đặc biệt là các nam chính như chó sói, vừa dũng mãnh lại đơn thuần? Nhiệt liệt mời nhảy hố.
Bạn còn muốn cười “ná thở” bởi tình tiết truyện hay sau mỗi đoạn hội thoại giữa các nhân vật? Vậy bạn chắc chắn phải nhảy xuống cái hố này rồi.
Nếu vẫn còn phân vân thì mời đọc review trọn vẹn dưới đây, biết đâu bạn sẽ “quay xe” tìm ngay truyện để đọc đấy. ^^
***
Xưa nay, phàm những chuyện mờ ám thường xảy ra vào đêm tối.
Tại sao à?
Vì bóng đêm thường hấp dẫn những thứ dị thường chứ sao nữa.
Nhưng “những thứ dị thường” kể trên chắc chắn không bao gồm thiếu niên người sói Hồng Hựu Sâm sắp thi đại học.
Quả thật, nếu phải đặt một cái tên khác mang ý khái quát cho truyện bên cạnh “Chuyện khuya” thì có thể trực tiếp dùng “Nhật ký thi đại học của A Sâm” để thế vào.
Kì thi quan trọng là thế, ấy vậy mà ngay trước đó vài tháng, Hồng Hựu Sâm gặp phải định mệnh rắc rối lớn nhất đời mình - nữ pháp sư Kiều Dĩ Sa.
Cô gái phù thủy này thích mặc đồ đen, lạnh lùng quái dị như đám mây mùa đông trĩu nặng và u ám. Cô vừa mở miệng đã “dụ” học sinh ngoan Hồng Hựu Sâm đi đánh nhau. Vậy mà chưa biết đối thủ mạnh yếu ra sao, người sói A Sâm đã gật đầu cái rụp chỉ bằng một bữa thịt bò và lời hứa sẽ giúp cậu giả giọng phụ huynh của cô phù thủy.
Một đoạn tình cảm dở khóc dở cười, dây dưa không dứt chính thức bắt đầu.
Sau thời gian qua lại, rốt cuộc hai người cũng đã cảm nhận được con người thật phía sau vẻ ngoài của đối phương. Kiều Dĩ Sa hiểu được lòng thành của chú sói dưới hình hài chàng trai trẻ, Hồng Hựu Sâm cũng nhìn thấu những mất mát và tổn thương mà cô từng chịu đựng.
Một cậu sói lẻ bầy được người cha loài người bình thường nuôi lớn, trầm tĩnh và sâu sắc hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Kiều Dĩ Sa. Hồng Hựu Sâm rõ ràng là sói, tự do và hoang dã là bản năng chảy trong huyết quản, nhưng cậu vẫn cố sống cố chết học hành cho bằng được dù kết quả chẳng ra làm sao. Người sói trời sinh đã thuộc về thảo nguyên và chắc chắn Hồng Hựu Sâm hoàn toàn có thể bỏ lại người cha loài người ấy để rời đi tìm tự do, nhưng cậu không làm thế. Bởi ngoài bản tính hoang dã bất kham, sói còn là loài động vật trung thành, có ân tất báo.
Điều khiến cậu tình nguyện ngồi vào bàn học không một câu oán thán chỉ có thể là tình cảm sâu nặng cậu dành cho cha mình. Cũng như bao thiếu niên ở tuổi mười tám khác, Hồng Hựu Sâm cũng sẽ lo lắng bất an vì thi cử, cũng phải thức khuya học bài như ai.
Một Kiều Dĩ Sa như đóa hồng đầy gai, nữ pháp sư sống đời tự do không vướng bận. Hành trình hơn hai mươi năm cuộc đời cô không hề bằng phẳng, nếu không muốn nói là toàn bi kịch, nhưng Kiều Dĩ Sa không cố che đi những vết sẹo trong quá khứ mà trái lại còn nâng niu chúng như một phần cơ thể.
Thực ra Kiều Dĩ Sa không hoàn toàn bất hạnh, cô có bà ngoại yêu thương mình hết mực, cô còn có một “ông chú” cà lơ phất phơ chẳng thân thích gì cứu vớt cuộc đời cô trong lúc nó tối tăm nhất. Cứ thế, cuộc đời xô đẩy biến nữ phù thủy Vu tộc Kiều Dĩ Sa thành một chú nhím với bộ lông gai góc nhưng bụng nhỏ bên trong lại mềm mại đáng yêu đến bất ngờ.
Hai người họ đều là những kẻ lạc bầy trong bộ tộc của mình, sống giữa xã hội loài người với cuộc sống bình thường không thể nào bình thường hơn.
Cho đến khi họ gặp nhau, thế giới bỗng chốc trở nên dịu dàng đến tận cùng.
“Tôi không biết người khác ra sao.” Cậu ngước đầu nhìn cô. “Tôi chỉ biết bản thân mình. Nếu tôi đã chọn em, thì tôi sẽ bảo vệ em.”
Kiều Dĩ Sa thoáng sửng sốt.
“Ai thèm nói chuyện này với cậu.”
Cô đứng trước mặt cậu, che mất phía chân trời. Ánh mắt của cậu vẫn không xê dịch, tiếp tục nói: “Nếu như em cũng chọn tôi, vậy thì cả đời chúng ta sẽ luôn bên nhau.”
Vào một buổi bình minh giá lạnh nào đó, khi chân trời ló dạng vầng dương, một khắc Kiều Dĩ Sa quấn tấm chăn màu be đứng trong gió sớm mai cười rộ lên đã in vào lòng chú sói có bộ lông trắng muốt một dấu ấn sâu đậm không thể phai mờ.
“A Sâm.” Nghe thấy cậu ừ một tiếng, khoé miệng cô hơi nhếch lên, nét mặt mơ màng, mỉm cười nói: “Chốn dừng chân của chúng ta là cuối đường mặt trời…”
***
Kết thúc phần tình cảm tại đây, tôi sẽ review về một nửa “tấu hài” mà bạn vẫn mong chờ ngay đây.
Nếu nửa đầu truyện được
Bình luận