Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế của Bạc Hà Miêu là câu truyện hay, sâu sắc, các bạn có thời gian hãy ghé thăm nó nhé <333
HUYNH TRƯỞNG CỦA TA LÀ TIÊN ĐẾ
Tác giả: Bạc Hà Miêu
Thể loại: Cổ đại, #song trọng sinh, cung đình hầu tước, kiếp trước kiếp này, cung đấu quyền đấu, giả huynh muội, #NGỌT_SỦNG, hài hước, HE
Độ dài: 195 chương
Tình trạng: Hoàn edit.
“[Sử sách triều Chu - Thành Đế] viết rằng: Phụng thị đức hạnh dịu dàng, hiền lương thục đức, tình cảm sâu nặng với Hoàng đế, nghe tin Hoàng đế băng hà, vô cùng đau thương, nôn ra máu mà đi theo Hoàng đế.
Phụng Trường Ninh: Không phải ta, ta không có, đừng nói bậy.”
---
Sử sách thật sự là viết bậy. Đúng là Phụng Trường Ninh nôn ra máu mà ra đi theo phu quân Tiêu Dận sau một ngày, nhưng nào phải do tình sâu nghĩa nặng gì, mà là bị hắn ta chọc tức đến chết.
Tiền triều hậu cung đều biết, Đế Hậu bất hòa sâu sắc đến mức không nhìn mặt nhau. Sau khi Hoàng đế Tiêu Dận lợi dụng xong nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu thì đã tàn nhẫn xuống tay tiêu diệt.
Đệ đệ ruột Phụng Triển của nàng vùi thây nơi sa trường, những người còn lại của Phụng gia cũng không tránh được thánh chỉ trừng phạt. Phụng gia đã từng vinh quang vạn trượng, giờ đây điêu tàn tắt lụi.
Phụng Trường Ninh ngỡ ngàng trước sự phản bội của Tiêu Dận, đóng cửa cung Khôn Ninh sáu năm, bỏ mặc sự đời. Trong lòng nàng, một chữ “hận” chẳng thể nào viết hết nỗi đau thương chồng chất.
Phu thê càng đi càng xa, vậy thì đời này Hoàng Tuyền Bích Lạc vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại.
Không gặp lại thì thôi, thế mà ý chỉ cuối cùng trước khi băng hà của Hoàng đế lại là ‘đừng chôn chúng ta chung lăng tẩm’, lại còn chu đáo xây riêng một tẩm lăng khác bên cạnh cho Hoàng hậu. Phụng Trường Ninh oán chồng lên hận, tức đến ngất xỉu mà cũng lìa đời.
Nào ngờ Hoàng Tuyền Bích Lạc chẳng phải điểm tận cùng của sinh mệnh, mà nhân gian bi ai mới là chốn dừng chân một lần nữa của nàng.
---
Vào ngày Đế Hậu băng hà, Tam thiếu phu nhân của phủ Uy Quốc công Cố gia trở dạ sinh được một đôi long phượng.
Phủ Uy Quốc công danh giá, nam nhân Cố gia đều tham gia quân trường, lại có truyền thống chỉ cưới một chính thê không nạp thiếp. Quốc công phu nhân và ba người con dâu đều là người ngay thẳng chính trực, yêu thương bảo bọc lẫn nhau. Không có thê thiếp tranh sủng, nội trạch đấu đá, bọn trẻ con ba nhà đều bình an mà lớn lên.
Phụng Trường Ninh – giờ đã đầu thai thành Cố Thanh Ninh – nghĩ rằng cuộc đời mới này cũng không tệ. Kiếp trước nàng mang trên vai bao gánh nặng của Phụng gia, rồi trọng trách của Mẫu nghi thiên hạ. Giờ đây nàng mới nhận ra, vốn dĩ nàng có thể làm nhiều hơn, sống một cách có ý nghĩa hơn là chỉ dành cả cuộc đời mình cho việc đấu đá từ nội trạch đến hậu cung, cũng như phí bao sức lực vào chuyện ái tình yêu hận với Tiêu Dận.
Được trời cao ưu ái ban cho một cuộc sống mới, gia đình lại yên ả hạnh phúc, nàng quyết định buông bỏ những khúc mắc của kiếp trước, để làm một Cố tiểu thư thuần lương đơn thuần, không còn mang nặng những oán niệm của Phụng Trường Ninh nữa.
Chỉ là, vị huynh trưởng song sinh của nàng – Cố Trạch Mộ - dường như lại không nghĩ được như vậy.
Khi băng hà, Tiêu Dận vẫn còn quá nhiều điều luyến tiếc, như mộng ước giang sơn chưa thành, Thái tử chưa đủ trưởng thành để giao lại trọng trách, hay niềm hối hận với người vợ kết tóc cũng như nguyện ước được gặp lại nàng.
Đầu thai trở thành Cố Trạch Mộ, hắn chưa buông bỏ được những điều ấy dễ dàng như vậy. Có lẽ vì vậy mà hắn suy tính nhiều hơn, để tâm nhiều hơn, để rồi là người nhận ra vị muội muội song sinh của mình có gì đó thật quen thuộc…
Cố Trạch Mộ nhận ra nàng trước, rồi Cố Thanh Ninh cũng nhanh chóng biết được thân phận của hắn.
Có oán trách, có ghét bỏ, rồi cũng có thổ lộ nỗi lòng, nhưng rồi sao chứ? Thời gian đã qua không thể quay trở lại, duyên phận đã tàn chẳng thể nối lại như xưa. Hơn nữa, giờ đây hai người lại là huynh muội, không thể cả đời chẳng nhìn mặt nhau, nhưng cũng chẳng thể có tình cảm gì trái luân thường đạo lý.
Vậy thì làm một đôi huynh muội bình thường, hòa thuận vui vẻ, tôn trọng lẫn nhau, đến khi trưởng thành mỗi người sẽ có con đường của riêng
Bình luận